Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 135

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Còn phải uống nữa sao?” Cô khẽ nói.

“Đương nhiên.” Ẩn Hạo còn chưa kịp trả lời, Lãnh Mạn Nguyên đã liền tiếp lời. Tai của anh đúng là thính, cô nói nhỏ như vậy, vậy mà anh cung nghe thấy.

“Đúng vậy. Uống với bàn này, mà không uống với bàn kia, người ta sẽ tưởng rằng cô thế lực, khinh thường bọn họ, ngôi sao mà, sợ nhất là bị ảnh hưởng xấu, những người này, đều là khách quý của phóng viên ngành giải trí đó, bọn họ chỉ mong lục tìm được chút tin tức, để đi nói với đám phóng viên đó.” Nghê Tiên Như cũng nói chêm vào.

Nhã Lan phát hiện ra, bản thân mỗi lần đều có thể bị cô ta tính kế.

Cầm chặt ly rượu trong tay, lần này, cô đã không còn đường lui nữa rồi. Đã như vậy rồi, vậy chỉ có thể đánh liều theo thôi.

“Nhã Lan, không cần phải để ý nhiều như vậy.” Ẩn Hạo ở phía sau kéo lấy tay cô, cô kiên quyết buông ra. Cho dù mọi chuyện không phải như vậy, thì cô cũng không muốn thua Nghê Tiên Như, cô không muốn Nghê Tiên Như mãi mãi dùng thái độ của người chiến thắng đó để nói chuyện với cô.

“Không sao.” Cô kiên định nói. Đồng loạt nâng ly rượu lên, sau đó, thẳng thắn uống cạn một hơi với mọi người.

“Được, quả nhiên thẳng thắn.”

“Không nhìn ra, cô Quắc cũng rất có bản lĩnh như vậy.”

Liên tiếp nghe thấy rất nhiều lời nịnh hót, đầu của Nhã Lan đã vô cùng choáng váng, rồi lại liên tiếp cụng ly, uống hết, mãi cho đến khi mời hết toàn bộ mười lăm thímn, lúc này nhờ có Ẩn Hạo dìu cô mới lảo đảo bước được về chỗ ngồi của mình.

“Nhã Lan, em say rồi, đi rửa mặt đi.” Ẩn Hạo khẽ nói bên tai cô.

“Chưa, em chưa say.” Nhã Lan chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, thế nhưng lại vô cùng hưng phấn, cô đẩy tay Ẩn Hạo ra, tự mình bước lảo đảo về phía trước, “Ai bảo em say chứ, em rất ổn. Uống rượu, chỉ là chuyện nhỏ.”

“Nhã Lan, cẩn thận.” Cơ thể loạng choạng ngã về phía trước, ngã vào một bờ ngực.

“Ẩn…. Hạo, không… cần đỡ em, em….. rất ổn.” Cô vùng vẫy muốn thoát ra khỏi bờ ngực đó, lại nhìn thấy là khuôn mặt lạnh lẽo của Lãnh Mạn Nguyên.

“Ôi, xin lỗi.” Đầu của cô đã hoàn toán mê man rồi, không hề sợ hãi anh nữa, ngược lại còn thẳng thắn lùi ra. Chỉ là cánh tay rắn chắc đó cứ ôm chặt lấy eo cô, giữ chặt cô ở trong lòng.

“Anh… tránh ra, đợi lát nữa… Nghê… cô Nghê cô ta….” Miệng cô bắt đầu lắp bắp, mãi cũng chẳng nói xong một câu. Cô bất lực đập đập vào lưng anh, tỏ ý kêu anh buông ra.

“Không cần quan tâm đến người khác!” Giọng điệu của Lãnh Mạn Nguyên rất lạnh, anh tức giận sao? Nhã Lan ngước đôi mắt đang mịt mù của mình lên, trước mắt cứ bị ngăn cách bởi một tầng sương mù, không nhìn rõ cái gì cả.

“Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ hết tất cả.”Cô bắt đầu rơi nước mắt, tại sao anh lại xấu xa như vậy, rõ ràng biết cô thích anh, thế nhưng lại tuyệt tình như vậy, lại còn kéo Nghê Tiên Như đến cùng, cô rất buồn. “Tôi mặc kệ các người, tôi chỉ quan tâm đến đau lòng, đau lòng…muốn chết, đấy!” Cô mặc kệ nấc lên một cái, vùi đầu vào trong lòng anh, hít hà mùi nước hoa Eau de cologne quen thuộc hòa quyện với mùi cơ thể của anh, khóc vô cùng thương tâm

“Linh nhi, chúng ta quay về đi.” Lãnh Mạn Nguyên ôm lấy vai cô, chuẩn bị rời đi.

“Nguyên!” Nghê Tiên Như đuổi theo, mắt cô ta đã đỏ ửng lên rồi, chắc là uống không ít. “Bọn họ mới là một đôi, trên báo đã đưa tin rồi, anh như này không tốt đâu!”

“Tránh ra!” Lần đầu tiên, Lãnh Mạn Nguyên nổi giận với Nghê Tiên Như, anh dùng sức đẩy tay Nghê Tiên Như ra.

“Đợi một chút.” Ẩn Hạo đứng trước mặt hai người. “Người anh đang ôm tròng lòng là bạn gái tôi, phiền anh buông ra.”

“Cô ấy là vợ tôi, anh nói xem có cần buông ra không?” Trong mắt của Lãnh Mạn Nguyên đã bắt bừng lên lửa giận rồi, nhìn Ẩn Hạo một cái, tiếp tục bước về phía trước.

“Anh không nghe rõ sao? Người anh đang ôm trong lòng là bạn gái tôi.”Ẩn Hạo lùi lại thêm một bước nữa, chặn đường đi của hai người.

“Anh muốn chết sao?” Lãnh Mạn Nguyên cực kỳ giận dữ, tay nắm chặt thành quyền.

“Làm gì vậy, làm gì vậy, ồn chết đi được.” Nhã Lan từ trong lòng anh thò đầu ra, nhìn thấy Ẩn Hạo. “A, … Hạo, anh đến rồi, đúng lúc quá, chúng ta có thể về nhà rồi chứ.”

“Anh không nghe thấy sao? Cô ấy muốn về nhà.” Ẩn Hạo vươn tay ra cướp người, Lãnh Mạn Nguyên né người tránh đi, càng ôm chặt người ở trong lòng hơn.

“Tôi muốn về nhà.” Nhã Lan hét lên ở trong lòng anh, đối với tình hình lúc này cô hoàn toàn không hề hay biết tý gì, đầu óc choáng váng mê man khiến cô mất di khả năng phán đoán.

“Anh sẽ đưa em về ngay bây giờ.”Trên đầu truyền đến một âm thanh, là của Lãnh Mạn Nguyên. Cô rất mệt, cô muốn ngủ, thế nhưng không đúng, hình như cô ở nhà Ẩn Hạo mà nhỉ.

“Không, tôi muốn về nhà.” Cô duỗi một tay ra, muốn kéo Ẩn Hạo đang ở trước mặt.

“Mau buông tay, nếu không tôi sẽ không khách khí với anh đâu.” Ẩn Hạo đưa ra thông báo cuối cùng, thế nhưng chỉ nhận lại được một tiếng hừ lạnh của Lãnh Mạn Nguyên.

Đá một cái về phía đó, Lãnh Mạn Nguyên kịp thời tránh được, chân của Ẩn Hạo liền sượt qua vạt váy của Nhã Lan, khiến anh ta hoảng sợ thu ngay chân về. Lãnh Mạn Nguyên thấy Nhã Lan vẫn say đến không biết gì ở trong lòng anh, cô đang nhắm mắt, nuốt nuốt nước bọt, nhìn dáng vẻ thì chắc sắp ngủ rồi.

Ẩn Hạo vươn tay ra, muốn kéo Nhã Lan từ trong lòng Lãnh Mạn Nguyên ra, chưa thực hiện được, Lãnh Mạn Nguyên chỉ xoay người một cái, liền hất được tay của anh ta ra.

“Đánh nhau rồi, hai người đánh nhau rồi.” Có người đang hô lên, lập tức, tiếng hét của phụ nữ truyền đến, tất cả mọi người đứng ở chỗ xa kia, đều nhìn về phía này.

“Trời ơi, đừng đánh nhau nữa, Hạo, như vậy cũng không giải quyết được vấn đề đâu.” Lý Khắc Lan lo lắng đến nỗi trên mặt toát đầy mồ hôi, ông ta giữ chặt lấy Ẩn Hạo, không ngờ rằng lại bị anh ta hất người ra, ngã lên ghế.

“Nguyên, anh không thể đưa cô ta đi, bên ngoài có rất nhiều phóng viên, đang đợi kịch hay của các anh, chúng ta đi về đi.” Nghê Tiên Như bước lên, muốn khuyên can Lãnh Mạn Nguyên, thế nhưng anh ta lại như không nghe thấy gì hết vậy, chỉ cẩn thận ôm lấy Nhã Lan, buông một tay ra, đẩy Nghê Tiên Như ra xa. “Đừng đến đây, đứng ở bên xem là được.”

“Lãnh Mạn Nguyên, hôm nay tôi nhất định phải đưa được Nhã Lan đi!” Ẩn Hạo nhếch miệng, dáng vẻ không sợ trời không sợ đất.

Anh ta liên tiếp tung ra vài quyền, lần này vừa hung ác lại vừa mạnh mẽ, mỗi một chiêu đều nhắm về mặt và những chỗ hiểm của Lãnh Mạn Nguyên, cố tình tránh chỗ Nhã Lan ra.

Mặc dù trong lòng Lãnh Mạn Nguyên đang ôm một người, thế nhưng vẫn có thể dễ dàng ứng phó. Ẩn Hạo liên tiếp đấm rất mạnh mẽ, cũng rất hung tàn, mỗi một cú đấm đều có thể lấy mạng, Nhã Lan thấy không thoải mái liền khẽ nhúc nhích, khẽ kêu lên một tiếng.

“Linh nhi, em không sao chứ…”

Có điều, anh cũng không phải một người dễ chơi, kể cả trong lòng còn có Nhã Lan, thế nhưng vẫn có thể ứng phó như thường, lập tức, Ẩn Hạo liền bị ăn một cú đấm của anh ta lên mặt.

“Mau lên, đi gọi bảo vệ đến đây!” Giám đốc nhà hàng đi vào, nhìn thấy một màn nguy hiểm như vậy, lớn tiếng ra lệnh cho những người đi theo. Những người phục vụ đang kinh ngạc kia nghe thấy vậy liền lập tức chạy ra ngoài, đi gọi nhân viên bảo vệ đến, vây thành nửa vòng tròn, dồn Ẩn Hạo vào một góc.

“Lùi xuống cho tôi, ai cũng không được phép đến đây!” Lãnh Mạn Nguyên giận dữ hét lên, anh khẽ thả lỏng gân cốt, rồi lại ôm Nhã Lan chặt hơn vào trong lòng.

“Coi như anh còn có khí phách.” Ẩn Hạo lau vết máu ở khóe miệng, nói chung cũng đã có chút tán thưởng.

Hai người đều đã chuyển sang thế tấn công, đã làm xong chuẩn bị cho một trận đấu mới.

“Ưm…” Nhã Lan lại khẽ kêu lên lần nữa, xoay qua xoay lại, cô rất buồn nôn. Cô bịt chặt miệng, lát sau, không ngừng nôn ra, làm bẩn hết âu phục của Lãnh Mạn Nguyên.

“Các anh… đều đang làm gì vậy?” Sau khi nôn ra, cô đã tỉnh táo hơn một chút, nhìn hai người đang trừng mắt nhìn nhau, hỏi.

“Không có gì.” Lãnh Mạn Nguyên cởi âu phục trên người ra, lau miệng cho cô, rồi lại ấn đầu cô vào trong lòng. “Ngoan nào, đừng động đậy.”

“Không đúng.” Nhã Lan không nghe lời vùng vẫy ra ngoài, cô đẩy Lãnh Mạn Nguyên ra, bước đi loạng choạng về phía trước mặt Ẩn Hạo, đã nhìn thấy vết thương trên mặt Ẩn Hạo. “Anh, sao lại….bị thương? Ai đánh anh?” Tay của cô xoa nhe lên mặt Ẩn Hạo, Ẩn Hạo bối rối tránh đi, thế nhưng cô vẫn đặt được tay mình lên đó.

“Ai đánh anh?” Cô kiên trì hỏi cho bằng được mới thôi.

“Anh đánh, ai bảo anh ta vô dụng!” Tay của Lãnh Mạn Nguyên siết chặt lại, nhìn Nhã Lan đi về phía đó, tức giận nói.

“Đừng đắc ý, anh thì cũng chẳng tốt hơn đâu!’ Ẩn Hạo châm biếm lại, như muốn ra oai vậy mà nắm lấy thímn tay đang đặt trên mặt mình của Nhã Lan. “Nhã Lan, chúng ta đi về thôi.”

“Đúng, chúng ta phải về rồi.” Nhã Lan giống như nhớ ra điều gì vậy, kéo Ẩn Hạo rời đi.

“Không được phép!” Lãnh Mạn Nguyên chặn ở phía trước, ngăn cản đường đi của hai người.

“Anh không có quyền ngăn cản chúng tôi nữa, là Nhã Lan tự nguyện muốn rời đi mà.” Ẩn Hạo kéo tay Nhã Lan, đẩy tay Lãnh Mạn Nguyên ra, đi qua một bên.

“Không được phép!” Tay của Nhã Lan liền bị kéo lại, bị Lãnh Mạn Nguyên nắm chặt lấy.

“Nếu như truyền thông biết được anh cố chấp giữ lại một người phụ nữ mà anh vốn không hề muốn, rõ ràng là muốn hủy hoại cả một đời của cô ấy, không biết sẽ nói gì đây nhỉ?” Ẩn Hạo bắt đầu uy hiếp anh.

“Chẳng sao cả, tôi không để ý.” Anh chớp chớp mắt, không hề để nó trong lòng.

“Thế nhưng tôi để ý.” Nhã Lan dần dần tỉnh táo, cô đã nhìn thấy gương mặt đang đỏ ửng lên, tức đến nghiến răng nghiến lợi của Nghê Tiên Như ở sau lưng Lãnh Mạn Nguyên, còn có Lý Khắc Lan đang thở dài bất lực ngồi ở trên ghế, cái trận tranh chấp này, bắt buộc phải do cô đến giải quyết. Mà cách giải quyết duy nhất, là đi theo Ẩn Hạo.

“Nếu như truyền thông biết tôi bắt cá hai tay, vậy thì tiền đo của tôi coi như sẽ bị hủy hoại hết, cầu xin anh.” Cô thành thật thỉnh cầu anh, đừng làm mọi chuyện rối lên nữa, cô thực sự không hề để ý đến danh tiếng của bản thân có bị ảnh hưởng hay không, chỉ là, không thể liên lụy đến Ẩn Hạo, bây giờ bọn họ đang dùng danh nghĩa người yêu để ở với nhau, khó khăn lắm mới dập tắt được tin đồn anh ta đồng tính luyến ái, cô không muốn đẩy anh ta vào nơi đầu sóng ngọn gió ấy thêm lần nữa.

“….” Lãnh Mạn Nguyên không nói gì nữa cả, anh thu tay về, đôi mắt đầy đau thương của anh dừng ở trên người cô rất lâu, mới xoay người, sải bước ra ngoài.

“Nguyên, đợi em với.” Nghê Tiên Như đuổi theo ra ngoài, lưu lại một bóng đỏ chói mắt.

Trái tim đang thắt chặt lại của Nhã Lan cũng từ từ buông lỏng, tại sao, tại sao khi nhìn thấy anh rời đi, trái tim cô lại có thể đau đớn, có thể nhỏ máu chứ? Cô mềm nhũn người ra dựa vào trong lòng Ẩn Hạo, bắt đầu xụt xịt khóc nức nở.

“Không sao rồi, chúng ta về nhà thôi.” Dìu Nhã Lan, lúc đi qua Lý Khắc Lan, anh ta thành tâm nói một tiếng, “Xin lỗi”.

Chỉ còn Lý Khắc Lan, ngây người ra ngồi trên ghế, vẻ mặt phức tạp nhìn hai người rời đi….

Đêm hôm đó, Ẩn Hạo luôn ngồi ở đầu giường của Nhã Lan, cô rất đau lòng, khóc suốt đến gần nửa đêm. Cô thực sự đã ngủ thiếp đi rồi, chỉ là, ở trong giấc mơ, cô cứ lo lắng như vậy, luôn miệng kêu tên Lãnh Mạn Nguyên, lờ mờ thổ lộ hết nỗi lòng. Không nghe được rõ nội dung mà cô ấy nói ra, thế nhưng Ẩn Hạo vẫn nghe rõ được ba chữ “Tôi yêu anh”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...