Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhã Lan như bị hút bởi thỏi nam châm, hai chân không nghe lời bước về phía anh…

“Ayza!”

Ngay lúc cô gần đến nơi mà Lãnh Mạc Nguyên chỉ thì eo đột nhiên bị siết chặt, cô bỗng mất kiểm soát, ngã nhào lên người anh, môi chạm vào lồng ngực rắn chắc của anh.

“Gấp thế cơ à?” Lãnh Mạc Nguyên cười dí dỏm, tay đã ôm lấy lưng cô.

“Đừng… như vậy.” Cô thoát khỏi cái ôm của Lãnh Mạc Nguyên, ngồi ở đầu xa anh nhất.

“Như thế thì làm sao? Hay là như thế này?”

Lãnh Mạc Nguyên ép sát lại người cô, sờ sờ trên ngực cô. Sự trêu chọc của anh đã thành công khơi dậy dục vọng trong cô, cô không ngừng nhắc nhở chính mình là phải tỉnh táo, thế nhưng vẫn không nhịn được mà run rẩy cơ thể dưới ngón tay mơn trớn của anh.

“Cơ thể em còn thành thật hơn nhiều.”

Lãnh Mạc Nguyên tương đối hài lòng, khóe môi nhếch lên, nụ cười càng thêm sâu.

“Anh nên ngủ với Nghê Tiên Như.”

Nhã Lĩnh tránh bàn tay đang muốn kéo quần áo của cô ra, bất ổn nói. Ngực cô nhấp nhô kịch liệt, ngoài căng thẳng, còn có thêm phần ham muốn.

Trong đầu xuất hiện vô vàn cảnh anh thân mật với Nghê Tiên Như, cô nói lời trái với lương tâm.

“Tại sao tôi phải đi đến chỗ cô ấy.”

Nụ cười biến mất, sắc mặt của Lãnh Mạc Nguyên bỗng chốc tối sấm.

“Không phải tối qua anh ở chỗ cô ta sao?”

Nhã Lan cắn cắn môi, hối hận nói ra lời này. Giọng điệu của cô như đang trách móc vậy, thật mất mặt.

“Ha ha ha ha.”

Lãnh Mạc Nguyên bị lời nói của cô làm cho buồn cười, tay của anh lại giơ ra, vân vê trước ngực cô, không có để tới phản kháng của cô, nhịp nhàng sờ nắn.

“Chuyện hôm qua em không nhớ chút nào sao?”

“Có…. Chuyện gì?” Lúc này Nhã Lan vô cùng căng thẳng, cô căn bản không thể suy nghĩ được gì nữa.

“Tối qua, em ở phía dưới rên rỉ kích tình như vậy, còn nói tôi làm thêm nữa, ừm, em của tối qua thật khiến người ta mất hồn.”

Anh quyến rũ liếm liếm môi, dường như đang nhớ đến món ăn ngon nào đó.

“Cái…gì, tối qua….là thật?” Không phải là cô đang nằm mơ sao?

“Tất nhiên, nếu không thì em tưởng là cái gì? Nằm mơ chắc?”

“Tôi….không có.” Cô vội vội vàng vàng đáp, bị anh đoán trúng mà có chút ngượng ngùng.

“Còn muốn không?”

Giọng điệu của anh đột nhiên thay đổi, ánh mắt càng thêm âm u, lộ ra ham muốn. Nhã Lan căng thằng muốn lùi lại phía sau, nhưng đã đến mép cuối của ghế sofa rồi.

Lãnh Mạc Nguyên đè người lên, cách một lớp quần áo sờ mó cơ thể cô.

“Tối qua em nằm dưới người tôi như thế này này, sau đó điên cuồng hôn lên ngực, cổ tôi, ừm? Nhìn thấy không?”

Anh chỉ chỉ vào ngực mình, đúng là có dấu răng đo đỏ trên đó.

Đây là kiệt tác của cô sao? Nhã Lan không thể tưởng tượng được là cô có thể điên cuồng đến mức ấy. Mặt cô nghiêng sang một bên, không muốn đối diện với cảnh ngại ngùng này.

Lãnh Mạc Nguyên quay mặt cô lại, ép cô phải đối diện với mình.

“Thành thật đối diện với tình cảm của bản thân được không? Phóng thích vui vẻ dưới thân tôi, vẻ đẹp của em, tôi thật sự rất thích.”

Lời anh nói khiến Nhã Lan dần dần thả lỏng toàn bộ cơ thể, giơ tay ôm lấy anh, chuẩn bị đón nhận tất cả.

Mặt Lãnh Mạc Nguyên càng ngày càng gần, bờ môi gợi cảm của anh sắp hôn lên bờ môi cô….

“Ayza! Cứu với! Nguyên, mau đến cứu em!” Phòng bên vọng lại một tiếng kêu thảm thiết, làm hai người giật mình. Là Nghê Tiên Như! Lãnh Mạc Nguyên tức tốc nhấc người dậy, khoác áo choàng rồi chạy ra ngoài.

Nhã Lan kéo lại quần áo rồi cũng đi theo.

Nghê Tiên Như đầu tóc rồi bù, ngồi xổm ở mép tường ngoài cửa, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cả người run rẩy đến đáng thương.

“Nguyên! Em sợ!”

Thấy Lãnh Mạc Nguyên xuất hiện, cô lao vào trong vòng tay anh, khóc tu tu.

“Sao thế?”

Nhã Lan nhìn thấy Lãnh Mạc Nguyên vừa xoa tay Nghê Tiên Như, ôm chặt lấy eo cô ta, vội vã an ủi, sau đó hỏi nguyên do.

“Vừa nãy tôi đi tắm, nhiệt độ nước bỗng nhiên tăng lên cao, rất cao, giống như hồi nhỏ….”

“Không sao rồi. Tay em có bị bỏng không?”

Lãnh Mạc Nguyên nói giọng quan tâm, không thể che giấu sự cưng chiều của anh dành cho Nghê Tiên Như.

“Ưm, đau lắm.” Cô ta giơ cánh tay trắng nõn của mình lên, để lộ ra một vết đỏ hồng nhàn nhạt trên tay.

“Không sao rồi, nào, anh dẫn em đi bôi thuốc.”

Lãnh Mạc Nguyên ôm Nghê Tiên Như trở về phòng của cô ta, không có quay đầu lại. Nhã Lan vô vị nhún nhún vai, cố gắng kiềm chế nỗi chua xót đang cuồn cuộn trong lòng, buồn bực trở về phòng mình.

Tựa lưng vào cửa, cảm giác lạc lõng ùa về, trái tim cô như bị móc ra, trống trải vô cùng, lại giống như bị thứ gì đó treo lơ lửng trên không trung, lên lên xuống xuống, cảm giác an toàn không có một chút nào..

Vừa nãy ánh mắt của Lãnh Mạc Nguyên ấm áp, dịu dàng đến thế, giọng nói quan tâm, thân thiết, bộ dáng ôm Nghê Tiên Như như ôm báu vật. Nếu nói anh không có cảm tình gì với cô ta, thì Nhã Lan cô thà rằng tin còn hơn, đây là sự lừa gạt và mù quáng đối với chính bản thân mình.

Ghế sofa còn lưu lại vết tích thân mật của hai người, khăn lông mà Lãnh Mạc Nguyên dùng rồi vẫn còn đang vắt ở trên lưng ghế.

Nhã Lan dần dần đi đến gần ghế sofa, ngồi xuống. Bên trên vẫn còn có hơi ấm nhàn nhạt, nhắc nhở cô tất cả những chuyện vừa mới xảy ra ở đây.

Thở dài một hơi, cô ôm lấy gối, ghì chặt vào trong lồng ngực.

Cửa được mở ra không một tiếng động, lúc Nhã Lan đang thất vọng chuẩn bị đi ngủ thì Lãnh Mạc Nguyên lại lù lù xuất hiện ở cửa.

“Anh…sao anh lại về đây?”Lúc nói ra lời này lồng ngực cô thấy tưng tức, nơi nào đó dấy lên cảm giác chua chát. Có điều, cảm giác này rất nhanh đã bị che lấp bởi sự vui mừng, anh đã quay trở lại rồi, không phải sao?

“Tất nhiên.” Ánh mắt anh nhìn cô vẫn sâu sắc như thế.

“Vẫn đang đợi tôi à?”

Anh nói trúng tim đen khiến cô ngượng chín mặt.

“Ai đợi anh…” Cô cứng đầu không chịu thừa nhận.

“Thế à?” Tôi thì thật sự rất muốn em có thể đợi tôi.”

Lời của Lãnh Mạc Nguyên rất thẳng thắn, tim Nhã Lan bất giác đập thình thịch, giống như thiếu nữ nhận được lời tỏ tình từ người mình yêu vậy. Cô cúi đầu không nhìn anh nữa.

“Chúng ta tiếp tục đi.” Anh giang tay cởi áo choàng ngủ đang mặc trên người.

“Quần áo của em có cần tôi cởi giúp không?”

“Tôi…tôi mới không cởi.”

Nhã Lan bị gợi ý lộ liễu này làm cho ngượng chín mặt, vò mép áo theo thói quen.

“OK”.

Anh cũng không có nói gì nữa, đi đến bên cạnh sofa, lúc Nhã Lan đang đoán xem anh định làm gì thì đột nhiên cô bị nhấc lên, ép chặt vào người anh.

“Chủ động thế.” Anh ôm lấy eo cô cười đùa.

“Tôi….không….ưm…”

Môi cô bị Lãnh Mạc Nguyên ép chặt, anh giống như kẻ lang thang bị đói khát lâu ngày, điên cuồng mút mát môi cô.

Cơ thể không ngừng lắc lư, tay Lãnh Mạc Nguyên nhanh chóng nhấc mép áo của cô lên, chính xác lột khỏi người cô.

“Ayza, đừng…” Cô vẫn phản kháng yếu ớt, tư thế này thật quá xấu hổ, bên trong cô không có mặc gì cả, lúc này lõa lồ cùng với anh, cô lại ngồi trên người anh trong cái tư thế gợi tình nhất.

“Được rồi.”

Lãnh Mạc Nguyên đẩy cô ngược lại xuống phía dưới, gấp rút cho vào…

“Nguyên, Nguyên, anh có ở đấy không?”

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, giọng Nghê Tiên Như đáng thương vô cùng vang lên ngoài cửa.

“SHIRT!”

Lãnh Mạc Nguyên từ trong người cô rút ra, vuốt vuốt lại tóc, kéo lấy tấm chăn mỏng đắp lên người cô, mặc xong áo choàng ngủ mới ra mở cửa.

“Nguyên, em sợ lắm!”

Nghê Tiên Như vẫn ăn mặc như thế, chỉ có điều khăn tắm trước ngực đã được kéo xuống rất thấp, có thể nhìn thấy rõ ràng khe ngực sâu hoắm. Cô ta nhào vào lòng Lãnh Mạc Nguyên, dán chặt đầu vào vòm ngực của anh.

“Nguyên, em vô cùng vô cùng sợ, tối nay không biết đã xảy ra chuyện gì. Trên trần nhà cứ có tiếng vèo vèo, ở cùng với em một lát có được không?”

Nhã Lan hé đầu lộ ra ngoài, lúc cô nhìn thấy Nghê Tiên Như đang nói thì có ngẩng đầu lên một chút, quét mắt về hướng cô ta đang đứng.

“Được, để anh đi xem xem, đừng sợ.”

Cửa phòng được đóng lại không chút tiếng động, giọng hai người cũng xa dần. Trong lòng Nhã Lan dấy lên một cảm giác rất kỳ lạ, sự rời đi đột ngột của Lãnh Mạc Nguyên khiến cô như mất đi chỗ dựa, trong tâm bất giác trống rỗng. Cô ôm lấy ngực mói nhận ra mình không có mặc cái gì.

Tối nay liệu anh có về không? Trong thâm tâm cô vô cùng mong chờ. Nhặt lấy quần áo từ từ mặc vào, trong gương phản chiếu gương mặt xinh đẹp đang thất vọng tràn trề, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt to tròn, đẹp đẽ không có ánh sáng, đó chính là cô.

Quay người chạy vào nhà tắm, cô hất mạnh nước lên mặt. Cô muốn gột rửa hơi thở của Lãnh Mạc Nguyên vẫn còn lưu lại trên người cô, nhưng càng giội thì mùi cơ thể không lẫn với ai của anh lại càng lưu lại trên cánh mũi, có thế nào cũng không thể xua đi được.

Tiếng gõ cửa cốc cốc lại vang lên, lẽ nào anh ấy quay trở về?

“Chào cô, chủ tịch nói với cô anh ấy có thể rất muộn mới trở về, bảo cô nghỉ trước đi.”

Tiếng bên ngoài là của một người phục vụ, hóa ra tâm trạng đang vui vẻ bỗng chơi rơi vào đấy vực, Nhã Lan đáp nhẹ lại mộ tiếng, rồi vùi chặt mình vào trong chăn.

……

Tối qua, Lãnh Mạc Nguyên cả đêm không về, trong thời gian đó, Nhã Lan cứ đứng ngây ngốc ngoài cửa chờ đợi, trong phòng Nghê Tiên Như đã tắt điện, bọn họ đã đi nghỉ ngơi rồi.

Đàn ông chung quy cũng chỉ là đàn ông, chỉ cần có người đẹp ở trong lòng, thì làm gì còn biết để ý đến ai? Nhã Lan cảm thấy tim mình lại bị tổn thương một lần nữa.

Ngu ngốc, ngốc nghếch, đồ con heo…

Những từ có thể tìm được cô đều lôi ra chửi, thế nhưng cô vẫn không cảm thấy dễ chịu hơn chút nào. Quắc Nhã Lan, đã đến lúc hạ quyết tâm rồi, dứt khoát cắt đứt quan hệ với anh. Mày đã bị tổn thương đến mức cả người không có chỗ nào còn lành lặn thì lẽ nào vẫn còn muốn tiếp tục tự ngược đãi bản thân nữa hay sao?

Nhưng tại sao lúc muốn rời xa anh thì lại đau lòng đến thế, giống như cắt một nhát trên cơ thể mình vậy? Chỉ là, anh đối với bản thân cũng không có quá nhiều tình cảm, nội tâm Nhã Lan bỗng chốc trở nên rối rắm, cứ cho là có thì cũng chỉ là chán ghét hoặc thương hại mà thôi.

Thuyền một lần nữa được khởi động lại, Nhã Lan bị người phục vụ gọi lên boong tàu.

Tôi muốn nghỉ ngơi một lát, không ăn bữa sáng.” Cô trả lời với người phục vụ như vậy.

“Xin lỗi cô, chủ tịch đã dặn là nhất định phải mời bằng được cô đi ăn, ngài ấy nói là cô mắc bệnh dạ dày rất nặng, mấy ngày nay cũng không có được ăn uống tốt vì thế đặc biệt kêu người đi mua cháo đem về cho cô.”

“Tôi nói rồi, tôi cần nghỉ ngơi.”

Cô gắt lên.

“Cái này…”

Mặc dù cách một lớp cánh cửa nhưng người phục vụ vẫn chưa có rời đi lại không dám lên tiếng, Nhã Lan có thể đọc được sự khó xử của anh ta.

“Được rồi, tôi đi ngay.”

Giọng điệu đã hòa hoãn hơn, cô không muốn làm khó phục vụ. Thu dọn xong xuôi, cô đi về phía boong tàu. Ô che nắng to bự, chỉ có một mình Nghê Tiên Như, cô ta ngồi nhàn rồi nhâm nhi cốc cà phê trong tay, mỉm cười gật đầu với cô.

“Ngồi đi.”

Cô ta hào phóng nói, bộ dáng như chủ nhà. Nhã Lan yên tĩnh ngồi đối diện với cô ta, trên bàn bày một bát cháo thơm ngon, đẹp đẽ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...