Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong ánh mắt Lãnh Mạn Nguyên ánh lên sự bất ngờ: “Lẽ nào em không biết thịt bò bít tết chỉ chín tái như thế thôi?”

“Tại sao tôi phải biết chứ?” từ trước tới giờ cô chưa từng ăn món này, cũng chưa từng làm thêm trong những nhà hàng như vậy.

“Cô con gái thứ hai nhà họ Quắc đúng là đặc biệt.” Lãnh Mạn Nguyên khẽ cười, anh vẫy tay gọi tới nhân viên phục vụ đứng phía xa xa, dặn họ làm cho cô một phần thịt chín.

Xem ra tâm trạng anh khá tốt, Nhã Lan đang do dự liệu bây giờ có nên nói ra chuyện li hôn.

“Cho tí nhạc đi!” nâng ly rượu vang lên, nhấp một ngụm, anh đưa tay lên ra hiệu, chẳng bao lâu sau, vài người nhạc công bước vào, cất tiếng nhạc du dương khắp cả căn phòng.

“Tôi có chút chuyện muốn nói!” Nhã Lan khẽ nói rụt dè. Lãnh Mạn Nguyên hoàn toàn chìm vào tiếng nhạc cổ điển du dương, đôi môi anh đang chạm vào ly rượu,anh nhắm mắt lại lắc lắc đầu thưởng thức một cách thư giãn dường như không nghe thấy lời cô nói.

Đợi thêm một chút đi, không nỡ phá tan sự yên bình này, Nhã Lan quyết định ăn cơm xong thì nói.

Nhã Lan phát hiện, đội nhạc công đang chơi bài nhạc mà cô thích nhất, cô vừa thấy tiếng nhạc vang lên là liền muốn khiêu vũ, nếu không phải là học phí của khoa âm nhạc quá cao thì cô sớm đã đăng ký thi rồi. nhưng giờ phút này cô cũng không hề có tâm trí đâu mà khiêu vũ, cô đang đợi cơ hội để nhắc tới chuyện ly hôn.

“Ăn nhiều một chút!” Lãnh Mạn Nguyên không biết từ khi nào đã không còn bị những tiếng nhạc kia cuốn đi, anh đặt tới trước mặt cô đĩa bít tết đã được chia sẵn làm nhiều phần nhỏ.

“ồ, cảm ơn!” Nhã Lan cảm thấy không quen lắm với sự chu đáo của Lãnh Mạn Nguyên. Nhìn bộ dạng anh lúc này đã khác thường ngày rất nhiều nhưng có thế nào cô vẫn cũng không quen được.

“Tôi không thích con gái gầy quá đâu, cũng không muốn người khác nói là tôi ngược đãi em.” sắc mặt Lãnh Mạn Nguyên trở nên lạnh lùng hơn một chút, không còn cái vẻ ấm áp như ban nãu. Anh cũng không biết làm sao hôm nay anh lại tốt với cô vậy, chẳng phải anh đã thề là sẽ giày vò cô sao? Một lần nữa anh lại đánh mất lí trí, điều này làm anh không vui chút nào, vừa mới chớp mắt một cái, Nhã Lan liền phát hiện Lãnh Mạn Nguyên của trước đây đã quay lại rồi.

“Thôi được rồi, mau ăn đi.” Lãnh Mạn Nguyên có chút bực dọc gắp nốt mấy miếng bít tết trong đĩa mình sang đĩa của Nhã Lan, anh uống muộn ngụm rượu rồi nhìn đồng hồ trên tay: “Em ăn đi, ăn xong thì gọi Đại Hưng đưa đi lòng vòng cho thoải mái, muốn đi đâu thì nói với cậu ấy một tiếng là được.”

Nhã Lan còn chưa kịp lên tiếng thì Lãnh Mạn Nguyên đã rút điện thoại ra và vừa gọi vừa rời đi.

Đúng là con người kì lạ. Nhã Lan một mình thưởng thức món bít tết mà cô không thích lắm. cô ngồi cạnh cửa sổ, ngẩng đầu lên nhìn ra phía ngoài, đối diện với chỗ cô ngồi là đại sảnh của một khách sạn, bóng dáng cao lớn của Lãnh Mạn Nguyên xuất hiện ở đó. Cánh tay anh đang khoác tay với một người phụ nữ trang điểm diễm lệ, không cần suy nghĩ quá nhiều cô liền nhận ra người con gái đó. Đó chính là người đứng cùng với Lãnh Mạn Nguyên trong căn chuồng nuôi sư tử ngày hôm đó. Xem ra quan hệ của hai người vô cùng thân thiết.

Ngày hôm nay cô ta ăn mặc không quá phô trương, khoác trên người là một chiếc váy đen dài, thả phía sau lưng là mái tóc đen tuyền, nhìn cô ta giống như một tên thích khách đến từ xã hội đen.

Ban cho người vợ cũng là người hầu một bữa cơm trưa, xong rồi anh liền hẹn với tình nhân vào khách sạn, Lãnh Mạn Nguyên, anh đúng là “bận” thật đấy. Nhã Lan cảm thấy vô cùng bực dọc trong lòng, cũng không còn tâm trạng đâu mà ăn uống nữa, cô nhanh chóng rời khỏi nhà hàng.

Cô không đi xe của Đại Hưng, cô nói khách khí với anh ta vài câu rồi rời đi.

Việc ly hôn lại đành phải đợi, nhưng sắp tới thời gian khai giảng rồi, Nhã Lan bắt đầu cảm thấy lo về học phí. Cô không thể xin trả chậm vì không có người đảm bảo, cũng không thể đi mượn tiền ở ngoài vì lợi nhuận quá cao. Rốt cuộc cô phải làm thế nào đây?

Nhã Lan dùng toàn bộ tâm trí để nghĩ cách trong việc này, thậm chí ngay cả khi cô đi qua đường khi chưa phải đèn xanh cho người đi bộ cô cũng không biết.

“Cẩn thận!” một người kéo cô ngã xuống, và lăn mấy vòng vào trong lề đường rồi mới dừng lại. Nhã Lan ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy từ trên cửa xe thò ra một cái đầu và mắng cô xơi xơi mấy câu sau đó thì đi thẳng.

“Nhã Lan, may mà anh đi theo em không thì thảm rồi!” Bên cạnh người truyền tới tiếng nói quen thuộc, Nhã Lan quay đầu lại, phát hiện Thành Kiên Vỹ đầu tóc đầy bụi ngồi dưới đường.

“Anh Kiên Vỹ, sao lại là anh?” Cô không ngờ lại gặp anh lúc này và trong hoàn cảnh như vậy.

Thành Kiên Vỹ phủi phủi bụi trên quần áo, cẩn thận đỡ Nhã Lan đứng lên, nhìn cô từ trên xuống dưới, tới khi chắc chắn rằng cô không sao anh mới yên tâm.

“Sau này em phải cẩn thận.” Anh không trả lời câu hỏi của Nhã Lan, chỉ vỗ nhẹ vào vai cô nói âu yếm.

Nhã Lan lùi về phía sau vài bước, cô ý thức được rằng sau hai lần anh thổ lộ với cô thì cô không thể tự nhiên với anh như trước đây được nữa.

“Nhã Lan, anh chỉ là có chút chuyện đi tìm em thôi.” Anh không nói với cô, từ rất sớm anh đã đứng đợi sẵn ở cổng nhà họ lãnh, nhìn thấy cô lên xe rời khỏi nhà anh đã bám sát tới tận đây.

Nhã Lan hơi nheo mày lại, cô hỏi: “Có chuyện gì thế?” Cô không muốn nghe lời tỏ tình của Thành Kiên Vỹ nữa, mỗi lần anh nói những lời đó khiến trái tim cô như bị dao đâm. Một chàng trai lương thiện, tốt bụng, không nên lãng phí thời thanh xuân tươi đẹp cho cô, cô hy vọng anh có được hạnh phúc.

Trên khuôn mặt của Thành Kiên Vỹ không còn sự rạng rỡ như thường ngày, nhìn anh già đi rất nhiều, cũng trưởng thành hơn, một sự u sầu được thể hiện trên khuôn mặt anh dù anh đã cố che giấu.

Cô biết, sự thay đổi của anh ít nhiều là cũng do cô.

“Đừng lo, không có gì đâu!” Thành Kiên Vỹ nhìn thấy bộ dạng căng thẳng của cô, anh khẽ cười đau khổ và an ủi: “Sắp khai giảng rồi, em đã lo được học phí chưa?”

“Cái này....vẫn chưa!” Nhã Lan lắc lắc đầu.

“anh biết em sẽ không ngửa tay ra hỏi Lãnh Mạn Nguyên, lòng tự tôn của em quá lớn.” Nụ cười trên khuôn mặt Thành Kiên Vỹ có vẻ thoải mái hơn một chút, anh thò tay vào túi rút ra một quyển sổ nhỏ đưa cho cô: “Em dùng trước đi, nộp tiền học phí chắc chắn đủ.”

“Em không cần!” Nhã Lan không cần nghĩ cô liền đẩy lại trả anh.

“Nhận lấy đi, coi như anh cho em mượn.” Thành Kiên Vỹ nghe Uyển Nhân nói chuyện sắp khai giảng anh liền nhớ tới cô, anh lấy một phần số tiền mình có, và mở một sổ tiết kiệm, và cũng đã nghĩ lí do để Nhã Lan nhận lấy.

“nhưng em sợ, không trả nổi.” Nhã Lan vẫn có chút lo lắng.

Thành Kiên Vỹ suy nghĩ một lát rồi nói: “Thế này đi, sau khi khai giảng em tranh thủ những ngày nghỉ đến làm trợ lý cho anh, như vậy thì có thể kiếm được tiền để trả rồi. Đương nhiên, tiền của anh là mất lãi đấy, còn cụ thể bao nhiêu thì để xem tình hình em trả thế nào đã.”

Những điều này anh sớm đã nghĩ rồi, chỉ có như vậy thì Nhã Lan mới chịu nhận tiền của anh.

“Đương nhiên, sau này sẽ không bao giờ anh nhắc tới chuyện em gả cho anh nữa, trừ khi em đồng ý.”

“Cảm ơn anh Kiên Vỹ.” Lý do của Thành Kiên Vỹ khiến cô không có cách nào từ chối, cũng đúng là cô rất cần số tiền này: “Em sẽ cố gắng trả anh nhanh nhất có thể, tiền lãi anh quyết.” Giải quyết được vấn đề học phí, tảng đá trong lòng cô như được nhấc đi, tâm trạng cô đột nhiên khá hơn rất nhiều.

“Được.” Thành Kiên Vỹ cũng vậy, anh vui mừng vì sau này lại có thể cùng Nhã Lan làm việc.

Khi họ đang vui mừng vì việc Nhã Lan có thể thuận lợi khai giảng, một chiếc xe Porsche màu hồng đang đỗ phía sau, từ cửa sổ xe, đầu của Thanh An thò ra ngoài, cô ta lạnh lùng quan sát một lát rồi nói với người phía trong: “Tiểu Từ, đưa cho tôi máy ảnh.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...