Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quả nhiên, cô gái đáng chết này vẫn không chịu đi ra! Lãnh Mạn Nguyên như một kẻ điên chạy về phía vườn sau nhà.

“Người đâu, gọi bác sĩ, mau lên! Gọi cho Uy Vỹ Thiên, nói với cậu ấy không nhanh lên thì chết chắc rồi.”

Giọng nói điên cuồng nhanh chóng truyền khắp căn biệt thự, đèn ở khắp nơi lại sáng lên, Lãnh Mạn Nguyên ôm lấy cơ thể mềm nhũn của Nhã Lan, anh chạy như điên về phía trước.

May có thím Liễu kịp thời thông báo mới có thể thuận lợi đưa cô về phòng của cô.

...........

Nhã Lan khó khăn cố cử động cơ thể, cô nheo mày lại, toàn thân khắp nơi đều là vết thương: “Đau quá!” cô khẽ kêu lên, cô co rúm người lại.

Căn phòng nuôi rắn đó rất lạnh, lạnh tới mức cô cố co người lại nhưng vẫn run lên. Cô tự gọi tên mình, cô tự nói với mình không được ngã xuống, nhưng cuối cùng thì đó cũng chỉ là mong muốn thôi.

Cô gồng mình lên, ngả người vào tường phía sau lưng, kì lạ thật, sau bức tường này lại ấm như vậy! Nhã Lan cố gắng dựa vào gần thêm chút nữa, bức tường đó dường như cũng đang chủ động ghé sát vào cô, có thứ gì đó ôm lấy cô.

Không đúng!một lần nữa Nhã Lan dùng chân thử đá vào nền nhà, nhưng sao lại mềm thế nhỉ, hơn nữa, bức tường đằng sau còn có tiếng tim đập!Ồ, là người ở phía sau cô!

Run người lên một lát, cô từ từ tỉnh dậy, cô nhìn thấy hai bàn trắng như ngọc đang bôi thuốc lên tay mình, còn bản thân mình thì đang dựa người và một người ở phía sau và hai cánh tay người đó được dang ra. Chẳng trách lại ấm áp như thế!

“Tỉnh rồi?”giọng nói quen thuộc của Lãnh Mạn Nguyên vang lên.

Nhã Lan cảm thấy giật mình khi nghe thấy tiếng nói này, cô nhanh chóng quay người lại, muốn rời đi, nhưng vì sức còn yếu mà cô ngã ra khỏi giường.

Không nói một lời, cũng không nghe thấy tiếng thở yếu đuối, ở trước mặt Lãnh Mạn Nguyên, Nhã Lan cố thể hiện bản thân là người kiên cường, bởi vì chỉ có như vậy thì cô mới có thể đả kích được anh.

“Không sao chứ?” Lãnh Mạn Nguyên nhanh chóng xuống giường, muốn ôm lấy cô nhưng cô vội vàng lùi về phía sau, mãi cho tới khi cơ thể cô lùi sát về phía chiếc tủi.

“Tôi vẫn còn rất khỏe, còn chưa chết!” Nhã Lan trả lời đầy mỉa mai, cảm giác choáng váng vẫn từng cơn từng cơn truyền tới, cô lắm khi phải nheo mày lại.

Lãnh Mạn Nguyên nhìn thấy bộ dạng này của Nhã Lan anh không kìm được mà tiến lên phía trước hai bước, giang đôi bàn tay ra: “Nào, để tôi bế cô.”

“Đừng có giả bộ làm người tốt!”cô cố chịu đựng sự khó chịu của cơ thể rồi đưa tay ra đập vào tay anh: “Chẳng phải anh hi vọng tôi chết đi à? Nếu thế thì cứ để tôi tự sinh tự diệt đi. Đương nhiên, sau khi tôi chết sẽ không có ai để cho anh đùa nữa, có điều đầy phụ nữ đang xếp hàng để muốn cùng anh lên giường kia kìa.”

Cô nhắm mắt lại, tất cả những hành động vừa rồi khiến cô mất nhiều sức lực quá, cô bắt đầu hít thở dồn dập hơn.

“Đúng thế, tôi sẽ không để cho cô chết.” Sự phản ứng của Nhã Lan làm cho anh lại tức giận, Lãnh Mạn Nguyên nói không tiếc lời: “Cô nghe cho rõ đây, chỉ có tôi mới có quyền quyết định sự sống chết của cô, tôi là cả bầu trời của cô, là đất sống của cô, là thần tiên của cô! Không có sự cho phép của tôi nếu cô dám chết thì tôi sẽ để cho cô sống không bằng chết!”

Vậy sao? Chết đi lúc nào không biết mà còn có cái gọi là sống không bằng chết? Nhã Lan khó khăn chớp chớp mắt, cô không phục mà nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, cô ngồi thẳng lên, cao ngọa giống như một cây bách tùng trong bão tuyết: “Anh có quyền gì mà quyết định bất cứ thứ gì thuộc về tôi, anh tưởng bản thân mình là chủ nhân của vạn vật à? Anh có quyền gì mà ban phát sinh mệnh cho tôi?”

Giọng nói mỉa mai của cô khiến Lãnh Mạn Nguyên sầm mặt lại nhưng cô thì thấy vui. Cái gì mà người hô mưa gọi gió, một tay che kín cả bầu trời, cái gì mà kì tích trong giới kinh doanh, cái gì mà kẻ lạnh lùng lí trí, thế mà vẫ bị cô kích cho đỏ mặt tía tai đó thôi, không khống chế được cảm xúc bản thân đó thôi. Hóa ra, những gì mà các tạp chí viết về anh đều là giả dối hết.

Lãnh Mạn Nguyên tức tới mức thiếu chút nữa thì bóp chết cô, anh không hiểu, một người luôn luôn rất lí trí đến ngay cả Uông Minh Thiên cũng phải phục anh, nhưng sao khi gặp phải một cô gái lại dễ dàng mất kiểm soát thế này. Anh muốn phát điên lên mất!

Điên thì điên, anh nhất định phải khiến cho cô gái này phải phục! Lãnh Mạn Nguyên cười ha ha, dường như cơn giận trong lòng đã được hóa giải: “Đúng, tôi là chủ nhân của vạn vật, tất cả mọi thứ của cô đều thuộc về tôi, cơ thể cô, linh hồn cô, đương nhiên, là cả những đồ cô đang mặc, thuốc cô đang uống, băng gạc đang băng bó trên người cô, mỗi thứ dù lớn dù nhỏ đều là của tôi! Cô bỏ hết chúng được sao?”

Nhã Lan gật gật đầu như hiểu lời anh nói, cô bắt đầu gỡ hết những băng gạc trên người, vì đau quá miệng cô khẽ kêu rít lên một tiếng và mặt cô nhăn lại, nhưng ngay sau đó cô lại cố cường, khi cô cười cô giống như một bông hoa biến hình. Lúc này Lãnh Mạn Nguyên đang đơ người ra, cô tiếp tục đem những thứ đó dán lên mặt anh, sau đó hất cả lọ thuốc đang để trên đầu giường đi: “Trả cho anh, tất cả trả lại cho anh. Anh còn muốn người tôi nữa đúng không? Cũng cho anh tất.”

Không biết sức mạnh từ đâu tới mà cô đẩy Lãnh Mạn Nguyên ra, đi loạng choạng tới phía ban công và đi tới tấm cửa kính, cô xoay người một cái và ngã xuống bên dưới..

“Cô....” Lãnh Mạn Nguyên đuổi theo mấy bước, anh vẫn còn chưa hiểu Nhã Lan định làm gì liền nhìn thấy cô đã không còn trước mắt.

Uy Vỹ Thiên không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng thế này, Nhã Lan nằm trên thảm cỏ trong vường, giống như một con thiên nga gãy cánh, cô độc và đau đớn, Lãnh Mạn Nguyên ở trên tầng chỉ vừa kịp ngó đầu ra rồi biết mất ngay sau đó.

“Cô Quắc!” Uy Vỹ Thiên chạy lại gần trước mặt Nhã Lan, tinh thần Nhã Lan vẫn hết sức tỉnh táo, cô cười với người đàn ông thanh lịch trước mặt rồi cô định nhổm người dậy.

“Đừng động đậy.” Uy Vỹ Thiên kịp thời ngăn cô lại, làm kiểm tra sơ bộ cho cô: “Cũng may không bị gãy xương, có điều, ngã từ độ cao đó xuống nhất định là bị bong gân, nào, để tôi bế cô lên.”

“Để cô ấy tự đi!” Giọng nói nghiêm nghị của Lãnh Mạn Nguyên truyền tới, mặt anh sầm lại đứng phía sau hai người.

Cánh tay đưa ra của Uy Thành Vũ vẫn chưa thu về, kể cả không bị gãy xương nhưng xem ra cô ấy cũng bị thương không nhẹ, anh thử thuyết phục Lãnh Mạn Nguyên: “Mạn Nguyên, đối với phụ nữ cần....”

“Để cô ấy tự đi!” Giọng nói như tới từ địa ngục lại một lần nữa vang lên.

“Thế nhưng cô ấy không đi nổi.” Uy Vỹ Thiên nhìn Nhã Lan cố gắng mấy lần mà cũng không đứng lên nổi, cái cảm giác thương hoa tiếc ngọc của anh lại xuất hiện.

“Nếu thế thì bò!”lời nói tàn nhẫn giống như dao như gươm truyền về phía Nhã Lan.

Nhã Lan không nói gì, cô cũng chẳng thèm nhìn Lãnh Mạn Nguyên, cô thực sự bò: “Đáng tiếc là vẫn chưa chết!” Mồ hôi trên mặt cô không ngừng toát ra, nhưng khi bò qua người Lãnh Mạn Nguyên cô vẫn cố ngước mắt lên cười mỉa mai.

“Nếu cô dám chết tôi sẽ khiến cho công ty của cha cô phá sản chỉ trong một đêm, đương nhiên, cũng sẽ khiến cho kẻ tình nhân đáng yêu của cô chết không có chỗ chôn.Nếu cô muốn những người đó tiễn cô đi thì cô cứ thử đi!” Lãnh Mạn Nguyên lạnh lùng hét lên với Nhã Lan từ phía sau lưng, anh như muốn nóp nát chiếc điện thoại trong túi quần, anh cảm giác giống như đang bóp cổ cô gái bướng bỉnh trước mắt kia.

Cơ thể Nhã Lan thỉnh thoảng lại dừng lại nghỉ vài giây rồi tiếp tục.

“Đồ đáng chết!” Phía sau lưng truyền tới câu mắng bất lực của Lãnh Mạn Nguyên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...