Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 148

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đương nhiên, không chỉ làm đôi mắt, còn có thể làm đôi tay, làm đôi chân, làm cả tư tưởng của em.”

“Vậy anh chẳng phải để em làm người thực vật sao.” Nhã Lan tinh nghịch đưa đôi tay nhỏ ra ôm vào lòng anh.

“Nếu như em thực sự biến thành người thực vật, cũng vẫn là người yêu duy nhất của anh trong cuộc đời này, là cô vợ người thực vật mãi mãi của anh.”

“Nguyên......”

Lời nói của anh thực sự làm người khác xúc động, Nhã Lan thỏa mãn cảm thấy ấm áp, đời người là vậy, biết thảo mãn! Những giọt nước mắt dần rơi xuống, đó là sự vui mừng khi trải qua những ngày giông bão, là sự thỏa mãn khổ tận cam lai.

“Chúng ta, đời này kiếp này, đời đời kiếp kiếp ở bên nhau, mãi mãi không xa rời.” Lãnh Mạt Nôn nói nhẹ bên tai cô, Nhã Lan nghĩ lại, đúng là cảnh cô diễn trong phim, Tinh Phương nói lời đó, lúc đó cô còn nghĩ, nếu như có một ngày, người cô yêu cũng nói ra những lời này, cô sẽ hạnh phúc đến nhường nào.

Đúng vậy, lúc này, cô như đang ở trên mây vậy, hạnh phúc không nói thành lời.

......

Công ty của Lãnh Mạn Nguyên bỗng nhiên có việc, anh rời đi một lát, Nhã Lan mò mẫm, tìm được điện thoại của mình, mở máy lên, lập tức có tiếng chuông, là ai gọi điện thoại đến?

“A lô, Nhã Lan à? Em đã đi đâu vậy? Anh tìm em khắp nơi đều không tìm được em, còn tưởng rằng......” Là giọng nối của Ẩn Hạo.

“Không sao, em bây giờ đang ở nhà họ Lãnh.” Nhã Lan cười, nói với anh ta, khóe miệng lộ ra niềm hạnh phúc.

“Sao em lại ở nhà họ Lãnh? Em ra ngoài, anh muốn gặp em.” Anh ta quả nhiên không muốn đến đây.

“Ẩn Hạo, anh đến đây đi, em cũng muốn gặp anh.” Đương nhiên, còn có cả thím Liễu, bà còn muốn gặp anh ta hơn. Bỗng chốc, kẻ thù lại trở thành người nhà, Lãnh Mạn Nguyên và anh ta trở thành anh em cùng cha khác mẹ, thế giới này thật biết cách trêu chọc người ta.

Nhưng mà, chuyện này lại không là chuyện tốt, hai người đều kiêu ngạo, tự tin, nếu như tranh đấu mãi, nhất định cả hai đều thua đến tổn thương, nhưng mà, là anh em, đúng thật là tinh cách cũng giống nhau.

Ẩn Hạo là một người trầm lắng, anh ta đang chọn lựa, cuối cùng, vẫn không chiến thắng được trái tim, anh ta điềm đạm nói. “Không, tôi sẽ không đến.”

“Ẩn Hạo, rất nhiều chuyện chúng ta......” Đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh tút tút, anh ta tắt máy rồi.

“Gọi điện cho ai vậy, không phải là Nguyên chứ, mới xa nhau một lát đã nhớ rồi, hai người trẻ này.” Thím Liễu hứng thú, kéo chăn cho cô.

“Không, là Ẩn Hạo.” Nhã Lan rõ ràng cảm thấy tay thím Liễu run lên, bà chắc chắn cũng rất muốn biết tình hình con trai bà gần đây.

Thím Liễu không nói gì cả, bà ngồi ở đó, không phát ra một tiếng động nào, Nhã Lan không nhìn thấy, không biết rằng mặt bà đã rơi đẫm nước mắt.

“Thím Liễu, tính cách của Ẩn Hạo rất bướng bỉnh, nhưng tôi tin rằng, sau khi biết hết mọi chuyện, nhất định sẽ tha thứ cho hai người. Tôi còn đang đợi uống rượu mừng của thím với ông Dư nữa.” Cô hứng thú, đổi lại một cái thở dài của thím Liễu.

“Không nói nữa, uống thuốc đã.” Mũi của bà xụt xịt.

Chuyện của thím Liễu và Ẩn Hạo, chính là một phần đáng tiếc nhất trong cuộc sống của Nhã Lan. Bây giờ, cô và Lãnh Mạn Nguyên có thể nói sống chung với nhau, hóa giải hiểu lầm, hai người nương tựa nhau, rời xa một khắc cũng cảm thấy nhớ nhung.

Vừa mới tắt cuộc gọi mà Lãnh Mạn Nguyên đặc biệt gọi đến, Nhã Lan cười ngọt ngào, không nỡ quên đi. Cô cảm thấy rất hạnh phúc, ban ngày, Lãnh Mạn Nguyên cố gắng có thể dành thời gian ở bên cô, những lúc làm việc, cũng cách hai tiếng sẽ gọi cho cô một cuộc điện thoại.

Buổi trưa, biết cô không tiện ra ngoài, bận rộn thế nòa anh cũng về nhà dùng bữa, hai người cười không ngớt trên bàn ăn, cô hoàn toàn trở thành bảo vật trong tay anh.

Có được hạnh phúc này không hề dễ dàng, cô vô cùng chân trọng, mỗi lần gặp mặt, hai người cũng như đã cách xa hàng vạn năm, lúc phải xa nhau, cô cũng kiên cường tiễn anh thật xa.

“Chưa từng gặp cặp đôi nào như hai người, dính lấy nhau đến nỗi sắp dính thành một rồi.” Thím Liễu vui mừng, nhìn thấy hai người ân ái, cười đến nỗi không nỡ ngậm miệng, không ngừng cổ vũ hai người.

Mỗi lúc như này, trong lòng cô thường có một chút chua chát, Ẩn Hạo, thím Liễu, Dư Thiện Trình, ba người có tên liên quan đến nhau, nhưng mỗi người lại một nơi, một mình yếu đuối, lúc nào, bọn họ mới có thể đi đến bến đỗ hạnh phúc, có một gia đình tràn đầy tiếng cười?

“Thím Liễu, chúng ta đi tìm Ẩn Hạo đi.” Lại một lần, Nhã Lan đề nghị. Nhận lại chính là một điều quen thuộc, tiếng thở nhẹ của thím Liễu.

“Bỏ đi, biết nó sông tốt là được rồi, không cần đến làm phiền nó.”

Nhã Lan biết, bà rất muốn đi gặp anh ta, thậm chí bà còn vô thức gọi nhầm tên của cô, gọi cô là Niệm Hoa. Nhất định là do bà ngày đêm đều nhớ cái tên này, nếu không, sao mà dễ dàng nhiều lần gọi sai tên của cô?

Nếu như để Lãnh Mạn Nguyên ra mặt, mời Ẩn Hạo đến, quan hệ của hai người liệu có thể chuyển cứu? Là một anh cả, Lãnh Mạn Nguyên nên chủ động một chút mới đúng.

Nhã Lan đã nghĩ được ý định, trong lòng mới thoải mái hơn.

“Không đi!” Lãnh Mạn Nguyên vừa nghe được Nhã Lan muốn anh đi mời Ẩn Hạo, không cần suy nghĩ gì đã lập tức từ chối.

“Tại sao vậy, anh là anh trai của người ta mà, tình máu mủ, sao có thể nói không nhận là không nhận chứ.” Nhã Lan nũng nịu, mím miệng sang một bên, từ chối thức ăn mà anh bón.

“Anh ta suýt chút nữa đã giành mất em.” Lãnh Mạn Nguyên giống như một đứa trẻ ích kỉ, làm cho Nhã Lan cười không ngớt, sau khi cười, trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào.

“Trước giờ em chưa từng yêu anh ta, anh yên tâm, mãi mãi sẽ không có chuyện anh ta giành em đi đâu.” Giọng nói của cô dịu dàng, nụ cười ngọt ngào chợt tắt.

“Thật không?”

“Thật.” Nhã Lan gật đầu, Lãnh Mạn Nguyên vui mừng suýt chút nữa đã đè cô xuống trước mặt những người làm.

“Đừng làm thế.” Nhã Lan cố ý tránh anh, Lãnh Mạn Nguyên vội vàng đưa tay ra kéo cô vào, sợ cô lăn xuống giường. “Cẩn thận, cứ như đứa trẻ con vậy.” Giọng điệu của anh hết sức cưng chiều.

“Nếu như anh không đi mời Ẩn Hạo, không nhận đứa em trai ấy, vậy sau này, sau này, em cũng không để anh đi vào phòng nữa!” Nhã Lan nghiêm túc, cô biết, Lãnh Mạn Nguyên không phải không muốn nhận anh ta, chỉ là không thể hạ mình xuống.

“Được, được rồi, anh đi được chưa?”

Nghe thấy lời đồng ý của Lãnh Mạn Nguyên, Nhã Lan vui mừng nhảy lên mấy cái ở trên giường.

“Yaaa, cẩn thận, đừng để ngã.” Lãnh Mạn Nguyên vội vàng ôm cô vào lòng, ngăn hành động của cô lại.

“Nguyên, em yêu anh.” Khuôn mặt nhỏ ngước lên, cô cảm nhận được hơi thở của anh, òa vào lòng anh, mùi hương quen thuộc làm cô cảm thấy yên lòng. Cô xúc động, chân thành bày tỏ.

“Anh cũng yêu em.” Hai người hôn nhau, tạo nên một hình ảnh tuyệt đẹp......

Nhã Lan không thể ngờ được, Lãnh Mạn Nguyên có thể làm được điều đó, thành công mời Ẩn Hạo đến.

“Hai người...... sao vậy, sao lại bị thương rồi?” Thím Liễu bỗng thấy ngơ ngác kêu lên.

“Không sao.” Lãnh Mạn Nguyên vẫy tay.

“Nhã Lan, em vẫn ổn chứ, nghe nói mắt em không thể nhìn được, anh rất lo lắng.” Ẩn hạo không quan tâm đến thím Liễu, đi thẳng đến chỗ cô, nắm lấy tay cô.

“Vẫn ổn......”

“Đừng động vào cô ấy, cô ấy là vợ tôi!” Lãnh Mạn Nguyên kéo Ẩn Hạo ra, ôm cô vào lòng, tỏ vẻ chiếm hữu.

“’Được rồi.” Cô đẩy Lãnh Mạn Nguyên ra rồi bỗng cười phá lên.

“Có phải đã đánh nhau rồi không?” Tưởng tượng đến bộ dạng gây lộn của hai người, Nhã Lan cảm thấy buồn cười.

“Không có!”

“Không có!”

Hai người đồng thanh nói.

“Còn nói không, đều bị thương thành ra như vậy rồi, lại đây, tôi đi mang thuốc thoa cho hai cậu!” Thím Liễu nhanh chóng đến cầm hộp thuốc.

“Tôi không cần thím thoa, Linh Nhi sẽ thoa cho tôi.” Lãnh Mạn Nguyên đưa thuốc vào tay cô, đẩy vào tay cô để thoa cho mình.

“Niệm...... con à, mẹ lấy ít thuốc cho con.” Tiếng nói của thím Liễu ngượng ngùng, Ẩn hạo không nói gì cả.

“Ẩn Hạo------” Nhã Lan giục.

“Còn không đi nhanh đi, đừng có quấy rầy chúng tôi nữa!” Lãnh Mạn Nguyên không quan tâm gì mà đuổi người ta.

“Đi đi.” Nhã Lan nghe thấy tiếng bước ra ngoài của hai người, trong lòng nhẹ nhàng. Có thể chấp nhận để cho thím Liễu thoa thuốc, không xa nữa sẽ có thể chấp nhận bà.

“Nguyên, em gọi một cuộc điện thoại.” Nhã Lan nhẹ nhàng rời khỏi cơ thể của Lãnh Mạn Nguyên, gọi điện thoại cho Dư Thiện Trình. “Chú Dư phải không? Ẩn Hạo đến rồi, chú có thời gian không? Đến đây được không, tôi sẽ cố giữ chân anh ta.”

“Gọi điện cho ai.” Lãnh Mạn Nguyên ghen tuông giằng lấy điện thoại.

“Dư Thiện Trình.” Nhã Lan cười tươi như những đóa hoa, thấy Lãnh Mạn Nguyên ghen tuông mà cảm thấy vui vẻ.

“Sao em lại quen chú ấy?”

“Không--- nói--- cho --- anh!” Cô cố ý trêu ghẹo, làm cho Lãnh Mạn Nguyên nghiêm túc, hai người cười òa, hạnh phúc tràn ngập cả nhà họ Lãnh.

Khi Dư Thiện Trình đến, Ẩn Hạo đã rời nhà họ Lãnh, anh ta không đến chào Nhã Lan, chỉ để lại một mình thím Liễu khóc một mình ở phòng khách.

“Sao vậy?” Lãnh Mạn Nguyên đỡ Nhã Lan đi xuống, Nhã Lan hỏi.

“Nó đi rồi, cả cuộc đời này nó cũng sẽ không nhận tôi, lúc nhỏ, lúc nó cần có bố mẹ, tôi đã không ở bên, bây giờ nó lớn rồi, không cần nữa. Hu hu hu.” Thím Liễu khóc bi thảm, truyền đến tất cả mọi người. Nhã Lan lau nước mắt trên mặt, cảm thấy thương cảm.

“Sao lại đến nông nỗi này? Chuyện trước kia, thím đã giải thích cho nó chưa? Hay là tôi đi tìm nó nói chuyện.” Dư Thiện Trình hỏi.

“Không có ích gì đâu, nó sẽ không nghe đâu, chuyện gì nó cũng không muốn nghe, nó nói nó hận tôi, rất hận tôi!” Thím Liễu gục vào lòng Dư Thiện Trình khóc thật to, Lãnh Mạn Nguyên ôm Nhã Lan vào lòng, không nói điều gì cả.

“Đừng vội, cứ từ từ, chúng ta không cần quá vội vàng mà ép nó như thế, tôi tin anh ta sẽ nghĩ thông thôi.” Nhã Lan cũng chỉ có thể khuyên vô ích, tính cách của Ẩn Hạo là như thế, tạm thời không thể khuyên được anh ta, chỉ có thể chờ đợi cơ hội đến thôi.

......

Dưới tầng xảy ra cãi vã, Uy Vỹ Thiên mỗi lần đến đều sẽ có tiếng ồn ào. Lãnh Mạn Nguyên lánh mặt cô, nói chuyện với Uy Vỹ Thiên ở phòng khách.

Lúc Nhã Lan mò mẫm xuống tìm nước uống đã nghe thấy hết.

Hai người lại cãi nhau vì chuyện của cô sao, Lãnh Mạn Nguyên càng không muốn để cô nghe thấy, cô càng nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc. Lẽ nào bệnh của mình không thể nào cứu chữa? Trong lòng cô hồi hộp không ngớt, cô muốn lại gần hơn một chút nữa, muốn nghe rõ những lời hai người họ nói.

“Khốn nạn, chuyện này chỉ được thành công không được thất bại, anh có biết không?” Lãnh Mạn Nguyên tức giận gắt lên, Uy Vỹ Thiên không ngừng giải thích chuyện gì đó, nhưng mà anh vốn dĩ không muốn nghe.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...