Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhã Lan về tới phòng tắm rửa sạch sẽ, trải qua chuyện vừa rồi làm cô bỏ ý nghĩ quay lại phòng bếp tìm đồ ăn, cũng may có chút cà phê chống đói, cô nằm xuống giường chủ định không nghỉ ngơi gì hết thế nhưng không ngờ cô lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Nhã Lan trong cơn say nồng của giấc ngủ, cô đã có một giấc mơ, cô mơ thấy mình trần như nhộng đang đứng trước mặt Lãnh Mạn Nguyên. Lãnh Mạn Nguyên nhanh như cắt ôm chầm lấy cô, giống như cái hôn lúc sáng ngày. Đôi tay anh giống như một con rắn di chuyển trên cơ thể cô, rồi chạm đến nhũ hoa tuyệt đẹp của cô, hãy để chúng trở thành những bông hoa nở đẹp nhất. Anh tiếp tục chơi đùa với chúng, kích thích nên từng đợt sóng không ngừng.

Miệng cô hé mở, rồi không ngừng rên lên, bàn tay nhỏ của cô bắm chắc lấy bờ lưng vững chắc của đối phương. Bờ vai đó rắn chắc như vậy, sống động như vậy, cô thậm chí còn cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh.

Cô bất lực đến cực điểm, dường như cô ngay lập tức muốn nổ tung, nhưng cô lại không thể nào tìm được điểm phát nổ. Cô chỉ có thể cầu cứu anh, “giúp tôi…”

“Aaa, đau quá…” Nhã Lan mở mắt, bộ mặt ác quỷ của Lãnh Mạn Nguyên xuất hiện ngay trên giường. Toàn bộ cơ thể anh đè lên cơ thể cô, một thứ gì đó rất cứng đã xâm nhập vào vùng kín ướt mềm của cô.

Đây không phải là mơ sao?

“ Đương nhiên không phải là mơ rồi, nhưng sẽ đẹp hơn giấc mơ rất nhiều.” Anh nở một nụ cười đầy mệ hoặc lòng người, hai tay anh ôm chặt lấy vòng eo của cô, bắt đầu đưa vào sâu bên trong hơn.

“Đừng mà, em đau quá.” Một nỗi đau tột cùng từ phía dưới cơ thể được lan truyền, Nhã Lan theo phản xạ tự nhiên cô kẹp cặt lại vùng kín của mình, đưa tay ra ngăn lấy cơ thể anh.

“Ngoan đi, chỉ một chút thôi là hết đau rồi.” Anh dừng lại môt lúc, kéo những phần tóc trên măt ra để chúng tự nhiên phân ra những chiếc gối. “ Em thật là hút hồn người.”

Đúng vậy, cô quả thật đúng là hút hồn người. Lãnh Mạn Nguyên khi quay trở lại phòng, anh nhìn thấy một mỹ nhân ngư đang nằm trên giường, chiếc áo sơ mi rộng bao bọc lấy xác thịt đầy gợi cảm của cô, chỉ cần thông qua vạt dưới của áo là hoàn toàn có thể nhìn lén được vùng kín của cô.

Cô trở mình, phát ra một tiếng kêu, đối với anh chính là một lời gọi mời. Anh chính vì vậy mà không hiểu vì sao bị hấp dẫn, lần đầu tiên trong một hoàn cảnh vô điều kiện mà lại muốn có được người con gái đó như vậy.

Cái cảm giác đau mãnh liệt đó qua đi, Nhã Lan càm thấy được cái tượng trưng của một người con trai rất lớn đang được dần dần rút ra khỏi cơ thể cô, một chuỗi khoái cảm từ đó được lan truyền đến từng tế bào trên cơ thể cô. “Ư…a…” cô không chịu nổi chỉ biết rên lên, nhưng do vì ngượng ngùng cô chỉ biết cắn chặt môi.

“ Bảo bối, đây chính là âm thanh của sự khoái lạc cuộc sống, kêu đi.” Vùng kín của cô quện chặt lấy anh, mang đến cho anh tất cả sự sung sướng đến mãn nguyện, anh chịu không nổi liền đẩy nhanh tốc độ, muốn nghe được những tiếng rên lớn hơn nữa đến từ cô.

Người còn gái chưa từng trải qua thế sự như cô, dưới dự dẫn dắt của Lãnh Mạn Nguyên cô lột xác hoàn toàn từ một cô gái trở nhành một người con gái thực thụ. Những tiếng rên rỉ, hai người cùng nhau lên đỉnh vào cùng một thời điểm với nhau.

Những chú tinh binh ấp áp bắn tùng khắp trên chiếc giường ấm mềm, Lãnh Mạn Nguyên từ trên người cô nằm lăn xuống, nhưng chưa kịp lui lại, cô đã bị anh nghiêng người ôm chặt lấy cô, cô nhìn thấy tóc của hai người đang quấn quýt lại với nhau, ánh lên những giọt mồ hôi.

Cẩn thận di chuyển cơ thể, nào ngở vốn dĩ vật thể mềm mềm kia lại đột nhiên cứng ngắc trở lại, điều này có nghĩa là….

“A…aaa…..”

Một cái trở mình, với một chút thời gian thoáng qua, Lãnh Mạn Nguyên ngay lập tức biến thành một con sói đang đói, lại một lần nữa lùng sục một các điên cuồng.

Suốt một đêm quấn lấy nhau, cho đến khi tận trời sáng, Nhã Lan mới có được thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, cô đã mệt đến nỗi xém chút là đã ngât đi rồi. Lúc Lãnh Mạn Nguyên trở mình nằm xuống, cô không còn dám cựa quạy, để mặc cho anh ôm lấy. Ngửi những hương vị dễ dịu trên cơ thể anh, cái cảm giác an toàn quấn quan trên toàn cơ thể, người mệt mỏi như cô nhanh chóng đi vào giấc mộng.

Khi tỉnh dậy, đã qua giữa trưa. Lãnh Mạn Nguyên đã không biết đi đâu, cô lật chiếc chăn ra bò dậy, phía dưới người cô là một bãi máu màu đỏ au nhắc nhở cô, cô đã trở thành người con gái của Ngạc Ngộn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...