Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 227

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không được, không được, thế này không hay, em muốn đi làm.” Nét đáng yêu lộ ra tự nhiên khiến tự Nguyên không kìm lòng được hôn cô ấy một cái.

“Xem em kìa.” Khuôn mặt nhỏ bé của cô ấy ửng đỏ, càng thẹn thùng hơn. Mọi thứ của cô đã đủ nói rõ sự lạ lẫm về thế giới này, khơi dậy lòng ham muốn bảo vệ càng mãnh liệt hơn của tự Nguyên.

“Anh không muốn em đi làm, chỉ cần em mỗi ngày vui vẻ đợi anh về nhà là được rồi.”

“Không đâu, anh giống bà nội em, không để em đi làm, thế này không được.” cô ấy không vui mấp máy đôi môi đỏ hồng mềm mại, kích thích cậu.

Với vẻ yếu đuối của cô, tự Nguyên thật sự rất lo lắng, cô ấy có thể ra ngoài làm việc được không. Thành Thành yếu ớt như vậy, không thể chịu được áp lực quá lớn, nhưng không đành để cô ấy mất vui, tự Nguyên nghĩ một lúc rồi gật đầu. “Được rồi, có điều nhất định phải làm việc ở công ty anh.”

“Vâng ạ.” Cuối cùng Thành Thành cũng miễn cưỡng đồng ý, tự Nguyên nhẫn nhịn ham muốn mãnh liệt trên người lại, đứng dậy một cách khó khăn.

“Anh sao vậy?” Thành Thành rất nhanh đã phát hiện ra sự khó chịu của cậu, đỡ cậu dậy.

“Không… sao. Anh đi tắm cái.” Bàn tay cô mềm mại, không cần cố tình khiêu khích thì cũng đủ để khiến anh hoàn toàn bị kích thích rồi. Kéo tay cô ra, khuôn mặt của tự Nguyên cũng đỏ ửng lên.

“Có phải anh không được khỏe không? Có cần đi bệnh viện không?”

“Không… cần, em mặc kệ anh!” tự Nguyên không ngờ rằng toàn bộ sự kiềm chế rất tốt trước nay của bản thân đã bị tan vỡ sau khi gặp Thành Thành, cậu có chút giận bản thân mình, giọng nói cũng nóng nảy.

“Anh…tức giận rồi, em làm sai chỗ nào?” khuôn mặt nhỏ bé của Thành Thành như sắp khóc đến nơi, tự Nguyên không thể không ép bản thân mình ngồi xuống, vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cô ấy.

“Anh không có tức giận, có những chuyện em vẫn không hiểu, anh không thể làm tổn thương em.”

“Có chuyện gì…mà em không hiểu, chúng ta bây giờ đã là vợ chồng rồi, có phải là không nên giấu diếm chuyện gì không? Anh có phải có bệnh gì không nói ra được không?”

Thành Thành hiểu lầm ý của anh, tự Nguyên đỏ mặt khóc không ra nước mắt.

“Thành Nhi, em vẫn chưa sẵn sàng, anh không thể bây giờ… chiếm lấy em.”

Lời của tự Nguyên khiến Thành Thành lập tức hiểu ra, mặt cô đỏ ửng lên, bàn tay nhỏ nhắn lại không hề buông ra. Mãi một lúc lâu sau, mới nói lí nhí: “Em là vợ anh, anh muốn làm gì đều là điều đương nhiên.”

“Em…đồng ý?” tự Nguyên vui mừng.

“Vâng.” Cô ấy gật đầu, cúi mặt xuống.

“Nhìn vào anh.” tự Nguyên nhẹ nhàng nâng cằm cô ấy lên, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ bé đỏ ửng của Thành Thành, có chút ngại ngùng, cũng có cả khát vọng. “Đừng sợ, anh sẽ hết sức cẩn thận.”

“Vâng.” Cô tiếp tục gật đầu, tràn ngập sự tin tưởng đối với cậu.

“Đừng mà...đau!” Lúc tự Nguyên tiến vào, Thành Thành đau đớn kêu lên, khuôn mặt nhỏ bé nhăn lại, thật đáng thương.

tự Nguyên vốn định rút ra, nhưng cảm giác khít chặt bao lấy cậu, mang đến sự kích thích trước nay chưa từng có: “Em yêu à, cố chịu một chút, lần đầu tiên đều sẽ đau.”

Quả nhiên như cậu đoán, cô hoàn toàn không gì về chuyện nam nữ.

Điều này khiến cậu cảm thấy thích thú, nắm chặt lấy bàn tay mềm mại nhỏ bé của cô ấy, cậu dừng lại. "Anh sẽ rất nhẹ nhàng, thả lỏng ra, hoà cùng nhịp của anh, cứ tận hưởng đi."

Lời nói của cậu như câu thần chú vậy, cô dần dần lặng im, cơ thể đang căng thẳng dần dần thả lỏng ra. Hoà cùng nhịp điệu chậm rãi của cậu, sự căng thẳng và sợ hãi trên khuôn mặt cô dần dần mất đi.

"Thế này... xấu hổ quá đi." Lần đầu tiên làm chuyện nam nữ, cô vẫn không quen cho lắm, ôm lấy cổ anh, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào lòng anh.

"Đây là chuyện mà giữa vợ chồng đều làm, Thành Nhi à, tin ở anh, muốn rên thì rên lên đi." Cậu rất tin tưởng ở kĩ thuật này của mình, sự run rẩy nhỏ phát ra từ trong cơ thể Thành Thành nói cho cậu biết, cô ấy cũng rất sung sướng.

"Em... ư..." Cô xấu hổ bịt miệng lại, vẫn không kiềm chế được phát ra tiếng rên khẽ.

"Đừng ngại, đối diện một cách tự nhiên, sau đó rên to lên, như vậy anh sẽ càng có lực hơn." Lời nói mê hoặc mang theo nhịp điệu kích thích, sự sung sướng từng hồi kích thích từng dây thần kinh của cô, Thành Thành cuối cùng cũng vứt bỏ sự dè dặt, rên to lên.

tự Nguyên bận việc kinh doanh, chỉ để lại một mình Thành Thành ở nhà. Thành Thành muốn ở lại đây bên cạnh bà nội, cô cũng tin rằng bản thân vẫn còn người thân ở đây, nên không muốn đi sang Mỹ phát triển cùng cậu.

tự Nguyên không nỡ rời xa vợ mới cưới, cậu đành quyết định ở lại trong nước phát triển, đem công việc kinh doanh ở nước ngoài giao cho trợ thủ đắc lực nhất đồng thời cũng là bạn của mình.

Thành Thành ở đây ngoài tự Nguyên ra, không hề quen biết ai khác, tự Nguyên sợ rằng cô ra ngoài xảy ra chuyện, không cho phép cô tự ra ngoài một mình khi không có cậu đi cùng.

Không có bạn bè, không có người thân, cô chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trước tivi, giết thời gian.

Một hồi chuông cửa vang lên, Thành Thành, mở cửa một cách nghi ngờ, nhìn thấy mấy người mặc cảnh phục, còn có một người là nhân viên quản lí chỗ ở.

"Thưa bà, đây là cảnh sát, họ đang tìm ông Lãnh tự Nguyên, xin hỏi ông ấy sống ở đây ạ?"

"Vâng..." Khuôn mặt Thành Thành tràn đầy sự nghi hoặc, trên khuôn mặt có sự sợ hãi rõ ràng. " tự Nguyên anh ấy phạm lỗi gì sao?"

"Ồ, không ạ." Cảnh sát đứng ra, gật đầu với cô, coi như là chào hỏi. "Là như vậy, có bà Lãnh đang tìm con trai bà ấy, nói là con trai bà mất tích rồi, nhờ chúng tôi tìm. Xin hỏi bà, bà với ông Lãnh tự Nguyên là mối quan hệ gì."

"Anh ấy là chồng tôi." Thành Thành nói một cách yếu ớt. Cô đã từng gặp qua mẹ của tự Nguyên, bà không đồng ýcho hai người ở bên nhau. Cô có chút sợ hãi nhìn ra bên ngoài, lúc chắc chắn rằng Nhã Lan không đến cô mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

"Chồng tôi ra ngoài rồi, khả năng là rất muộn mới về." Cô nhỏ nhẹ giải thích.

“Ồ, không sao, làm phiền cô nói một tiếng với ông ấy, xin ông ấy mở điện thoại liên lạc với gia đình, mẹ ông ấy vì gọi không điện không được cho ông ấy mới báo cảnh sát.” Cảnh sát rời đi, khuôn mặt của Thành Thành lộ ra sự lo lắng.

Mẹ của tự Nguyên tìm đến rồi, nếu như bà biết họ kết hôn rồi thì sẽ như thế nào?

Mặc dù cô không tiếp xúc qua với xã hội, nhưng nhìn thấy rất nhiều cặp đôi yêu nhau bị bố mẹ chia rẽ trên ti vi, nếu như bố mẹ anh ấy cũng muốn đến chia rẽ họ, vậy thì cô phải làm như thế nào?

Bây giờ bản thân chỉ có tự Nguyên là người thân duy nhất, sự dựa dẫm vào cậu không nghĩ cũng biết.

“Thằng con trai trời đánh này, còn cả ông bố cái gì cũng không quản của nó nữa, nhất định bản thân mình phải báo cảnh sát mới được, các người đều là người gì chứ.” Nhã Lan lau nước mắt, bây giờ con trai bà đến điện thoại cũng không mở, bà tìm kiến đến sốt cả ruột.

Nó kết hôn, người mẹ này lại chỉ có thể có được tin tức thông qua tờ báo, cô có thể không tức giận sao? Hơn nữa, nó còn đồng ý rằng sẽ chịu trách nhiệm với chuyện lúc nhỏ của bản thân.

“Đứa trẻ Thành Thành ấy từ nhỏ đã mắc bệnh tim, gả cho người khác em không yên tâm, nếu không phải bảo thằng bé đến lấy nó, em có thể yên tâm về đứa trẻ đó sao?”

Lạnh Mạn Nguyên đặt tài liệu trong tay xuống, đi đến, rút ra tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho vợ mình. “Nó bây giờ lớn rồi, có suy nghĩ của bản thân, em không thể ép Thành Thành gả cho nó được.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 227

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 227
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...