Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 228

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đấy còn không phải suy nghĩ cho nó sao?” Nhã Lan nghĩ không thông, một đứa con trai ngoan ngoãn vậy, sao có thể vì một đứa con gái mà đối xử với người làm mẹ này như vậy.

“Sức khỏe của Thành Thành yếu ớt, đó là sự thật, em chăm sóc con bé, anh nghĩ Nguyên Nhi cũng sẽ không có ý kiến, nhưng em lại ép hai đứa hoàn toàn không có tình cảm ở cạnh nhau, không cần nói thằng bé, đến anh cũng không tán thành, Linh Nhi à, đừng tức giận với thằng bé nữa, để tùy nó đi.”

Sự cưng chiều của Lãnh Mạn Nguyên hiện lên rất rõ, đám người giúp việc nhao nhao biểu thị sự ngưỡng mộ đối với Nhã Lan, kết hôn đã được hai mươi mấy năm rồi, hai người vẫn yêu nhau như ngày đầu, thật là hiếm thấy.

“Anh không quản, còn muốn em cũng không quản, bây giờ con trai không thấy rồi, không phải là khiến em không sống nổi nữa sao?” Nước mắt của Nhã Lan lại rơi xuống càng nhiều hơn, lép vào lòng Lãnh Mạn Nguyên dỗi hờn.

“Được, được, anh quản được chưa?” Không nhẫn tâm nhìn vợ mình đau lòng như vậy, Lạnh Mạn Nguyên đành phải đồng ý.

“Hứ, anh với con trai anh đều giống nhau, nói một đằng chằng một nẻo!”

“Thưa bà, thưa ông, cậu chủ quay về rồi.” Người giúp việc hấp tấp chạy đến, thông báo tin tức tốt này, cửa lớn lập tức được mở ra, tự Nguyên lái xe trở về.

“Thằng con xấu xa này, rốt cuộc đi đâu, có phải muốn cái mạng của mẹ con không.” Nhã Lan lập tức rời khỏi vòng tay của Lãnh Mạn Nguyên, ôm lấy tự Nguyên, vừa đánh vừa khóc.

“Con nói này mẹ, có phải mẹ muốn ép con điên không.” tự Nguyên giơ tay lên cao, làm ra bộ dạng đầu hàng.

“Mẹ là mẹ con, chỉ muốn thấy con tốt, là ép con sao?” Nhã Lan lập tức ấm ức phản bác lại.

“Mẹ gọi cảnh sát gì đến nhà con tìm con, còn không phải là ép con sao? Có chuyện gì nhất định phải báo cảnh sát sao? Hại Thành Nhi bị dọa đến khóc, còn tưởng con làm ra chuyện gì phạm pháp, mẹ nói xem, mẹ có thể không làm như vậy được không.”

Nhắm nghiền mắt, tự Nguyên trau mày một cách đau khổ, hướng mặt sang bố mình. “Con nói này bố, bố không thể quản người phụ nữ của bố sao? Con chịu không nổi rồi.”

“Đồ con trai xấu xa, lại đi chê mẹ anh. Điện thoại anh vừa tắt, mẹ làm thế nào cũng không tìm được, có thể không sốt ruột sao? Không tìm cảnh sát, bố anh cũng không quản, mẹ còn có thể làm gì!” Nhã Lan vừa nói vừa dùng sức đánh con trai mình. tự Nguyên ngoài việc lắc đầu, chỉ có nhăn mày.

“Nguyên Nhi à, có chuyện gì thì có thể nói rõ với mẹ con, con tắt máy thì không đúng rồi, còn không mau xin lỗi mẹ con đi.” Lãnh Mạn Nguyên đứng dậy, cán cân công bằng rất nhanh nghiêng về phía Nhã Lan.

“Con cũng muốn nói rõ ràng, nhưng mẹ chính là muốn con làm theo lời mẹ, con xin đấy, bố à, con bây giờ đã là người trưởng thành rồi.”

“Dẫu sao con vẫn là người trưởng thành.” Nhã Lan kéo cánh tay của con trai, bắt đầu một loạt chất vấn mới, “anh kết hôn sao không nói với mẹ tiếng nào, con trai tôi kết hôn, tôi còn phải xem báo mới biết được, anh chính là đối xử như vậy với người mẹ này của anh sao?”

Tiếp đó, lại là một trận khóc long trởi lở đất.

“Mẹ!” tự Nguyên gọi một cách sắp bị ép đến điên, “mẹ có thể đừng như vậy nữa dược không, con và Thành Nhi kết hôn mẹ có thể đồng ý không? Con làm gì có biết mấy tên phóng viên đó sẽ nhàm chán như vậy, chụp được những thứ đó.”

“Ý của con là chuyện kết hôn đều không muốn cho mẹ biết đúng không? May mà có tờ báo, nếu không mẹ đến cái gì cũng đều không biết.”

“Đứa con gái đó có gì tốt đẹp! Ngày trước con và những đứa con gái đó yêu nhau, đều chỉ là chơi bời, mẹ cũng không nói gì, nhưng tại sao con lại có thể kết hôn với cô ta.” Nhã Lan chất vấn con trai mình.

“Mẹ, con thích cô ấy, cô ấy mang lại cho con cảm giác rung động, con muốn bảo vệ cô ấy, như vậy vẫn chưa đủ sao? Con không cần đứa con gái gì đó của dì Uyển, chúng con trước nay chưa từng gặp mặt, không thể nảy sinh tình cảm.” tự Nguyên dùng lí lẽ để tranh luận.

“Được rồi, mỗi bên bớt lại một câu đi, nếu đã thành sự thật, vậy thì để nó đi đi.” Lãnh Mạn Nguyên đứng ra giảng hòa.

“Đúng rồi, bố à, con đến là để tìm bố.” tự Nguyên cuối cùng có được sự giải thoát, nghĩ đến mục đích chính hôm nay đến đây.

“Có chuyện gì?” Kéo Nhã Lan ngồi xuống, Lãnh Mạn Nguyên vỗ vỗ tay cô, để cô đừng kích động.

“Con chuẩn bị về nước phát triển, nên nói với bố một tiếng.”

“Vậy được, cuối cùng con cũng đồng ý về nước rồi.” Nhã Lan lập tức vui vẻ lên, xem ra, có vợ vào trái tim anh cũng ổn định hẳn, nói như vậy, bà phải nhìn người con gái cướp con trai mình bằng một con mắt khác.

“Ừm, ý của con là, sau này rất có khả năng con sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh với bố mẹ, đương nhiên, cũng có khả năng hợp tác.” Lời của tự Nguyên như một trái bom, chọc giận Nhã Lan lần nữa.

“Con như này là có ý gì? Muốn làm một mình sao? Bố con để lại công việc kinh doanh nhiều như vậy, tại sao con vẫn muốn tự làm vậy.”

“Con nói rồi, tất cả phải dựa vào bản thân mình, còn về sự nghiệp của bố, con không có hứng thú.” tự Nguyên nói thẳng thắn. Lãnh Mạn Nguyên thích thú gật gù.

“Xem ra, ta cứ cho rằng vương quốc sự nghiệp tự hào trong mắt con trai chẳng qua cũng chỉ là mây trôi, như vậy cũng tốt.”

“Không tốt!” Nhã Lan phản đối thẳng thắn. “Bố con bận lâu như vậy rồi, cũng nên nghỉ hưu rồi, gần đây trung tâm thiếu nhi mà mẹ và Uyển Nhân cùng mở đều đã chuyển nhượng lại rồi, chính là muốn để bố con nghỉ hưu, hai chúng ta sẽ cùng nhau du lịch thế giới.”

“Bố mẹ muốn du lịch vòng quanh thế giới thì bảo Lan Lan lớn nhanh lên, tiến bộ rồi thì có hi vọng, còn nữa không phải là bố có trợ thủ đắc lực sao? Một mình chú Uông cũng có thể chống đỡ được một thời gian dài rồi, bố bây giờ cũng không bận lắm, vẫn phải dùng đến thời gian nghỉ ngơi ạ?”

Lời của tự Nguyên có tình có lí, Nhã Lan lại có thể không tìm đươc nửa câu phản bác.

“Anh Nguyên à, anh không nói con trai, sự nghiệp của nhàchúng ta làm sao có thể giao cho Lan Lan được, nó là con gái mà.”

“Con gái thì đã làm sao, con chính là muốn tiếp quản sự nghiệp của bố, con đã quyết định rồi, lúc nghỉ hè sẽ đến công ty bố làm việc, đợi đến khi lên đại học rồi, con sẽ vừa đi học, vừa quản lí sự nghiệp trong nhà.” Tự Linh bước vào, khuôn mặt xinh đẹp của cô được di truyền từ sự sắc sảo và đẹp đẽ của Nhã Lan, đứng cùng với mẹ mình, trông y hệt hai chị em.

“Linh Linh, không thể được, con gái thì làm sao có thể làm những chuyện này, con gái…”

“Mẹ.” Tự Linh kéo tay mẹ lắc qua lắc lại, “Con muốn quản lí công ty của bố, con quyết định rồi, lên đại học con sẽ học ngành quản lí doanh nghiệp, còn những cái khác sẽ không học.”

“Mấy đứa này, cả hai đứa thì không đứa nào khiến mẹ bớt lo.” Nhã Lan tức giận bóp trán, bộ dạng như sắp bị tức chết.

“Mẹ.” Tự Linh ôm lấy cổ Nhã Lan không ngừng hôn lên, cuối cùng cũng hôn khắp mặt cô.

“Tôi không quản nữa,” Cô ngồi phắt xuống ghế sofa hờn dỗi.

“Linh Nhi à, đừng tức giận nữa, bọn trẻ đều có suy nghĩ của nó, thế này rất tốt.” Lạnh Mạn Nguyên đi đến, vỗ vào vai cô giải thích: “Em muốn đi du lịch cũng được, muốn đi đâu thì đi đó, đây, đây là thẻ, trên đó là 340 tỷ, tự em quyết định…”

“Nhưng em muốn đi cùng anh.” Khuôn mặt tủi thân của Nhã Lan, đâu có giống mẹ của hai đứa trẻ.

“Đợi qua đợt này mấy dự án kết thúc, anh đưa em đi được không? Em muốn đi đâu thì đi đó, muốn đi bao lâu thì đi bấy lâu.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 228

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 228
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...