Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 40

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khuôn mặt nhỏ bé trước mặt này vì bị thương mà nhìn có vẻ yếu đuối, chiếc cằm cô càng vút xuống dưới, dù bệnh nhưng nhìn vẫn rất đẹp. Cô gái này dù có đang nằm trên giường bệnh nhưng vẫn quyến rũ lòng người. cái cảm giác như vậy càng khiến anh không vui, anh đưa tay lên túm lấy cằm cô, ánh mắt anh nhìn cô như thể đang xem xét một vật quý giá gì đó.

“Cô gái như em rất thú vị đấy, bằng chứng rõ rành rành ra như thế mà vẫn kêu tôi đổ oan cho em, đúng là một cao thủ nói dối nhỉ? Hức!” Anh hất tay ra, đẩy cô ngã xuống giường.

Xẹt...

Tiếp sau đó, chiếc áo trên người cô bị xé rách ra, cố nắm lấy bàn tay ác quỷ của anh, lúc này cô hoàn toàn bất lực, lại là chiêu cũ! Nhã Lan nhớ tới chuyện tương tự không mấy vui vẻ cách đây không lâu.

“Anh muốn làm gì?” Cô vùng vẫy, chiếc áo ngoài của cô đã bị Lãnh Mạn Nguyên lôi ra khỏi người. Lúc này, cô chỉ mặc một chiếc nội y bé tí.

Trả lời cô chỉ là tiếng vải bị xé rách của chiếc quần, trong chớp mắt, đa số da thịt cô đã đều bị hở ra.

“Sợ cái gì?” Anh cười lạnh lùng, anh nói những lời như phát ra từ địa ngục: “Quần áo trên người em có lần nào không phải do tôi thay đâu, cơ thể em tôi sớm đã nhìn rất nhiều lần rồi!” Anh đắc ý vứt vải quần của cô xuống đất, một tay đè xuống lưng cô.

Anh dùng lực rất mạnh khiến Nhã Lan không thể động đậy được, cô chỉ biết đau khổ nhắm mắt lại.

“Lãnh Mạn Nguyên, anh cứ bôi thuốc lên đi, anh bôi xong tôi sẽ lập tức đi rửa chúng đi.” Bàn tay trên lưng cô dùng lực quá mạnh đè lên những vết thương của cô khiến cô nghiến hai hàm răng lại nhưng vẫn không quên khiêu khích anh, cô không định khuất phục trước người đàn ông này.

Lực của anh dùng càng lúc càng mạnh hơn, Nhã Lan cảm giác như mình sắp bị nghẹt thở, hơi thở cô bắt đầu dồn dập hơn và nghe rõ hơn.

“Quắc Nhã Lan, cô nghe cho rõ đây, nếu cô dám rửa chỗ thuốc tôi bôi cho cô thì người nhà cô, cả tên tình nhân kia của cô nữa, sẽ đều chết chắc.” Nhã Lan phát hiện cô gái này thực sự rất khó để đối phó, anh không thể không dùng tới chiêu này. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có chiêu này mới có thể khiến cô nghe lời hơn một chút.

Cơ thể cô bắt đầu mềm nhũn ra, cô không còn chống cự nữa mà ngoan ngoãn nằm trên giường.

Lãnh Mạn Nguyên hài lòng nới lỏng tay ra, rồi anh chăm chút bôi thuốc cho cô, mỗi khi thuốc chạm vào da là cô lại hơi co người lại và run lên.

Đường cong trên lưng cô rất đẹp, cùng với eo cô nhìn nghiêng cơ thể cô giống như một chữ S, khi bàn tay anh di chuyển tới eo cô, anh cảm thấy nó còn mềm mại hơn cả so với tưởng tượng của anh.

“Bôi xong chưa?” Bàn tay ở phần lưng đang dần dần đi xuống dưới, và dừng lại ở phần eo, Nhã Lan nhớ, eo của cô không hề bị thương.

“Lật người lại.” Lãnh Mạn Nguyên lúng túng dừng tay lại, lạnh lùng mệnh lệnh.

Nhã Lan nghe lời lật người lại, cô nhắm mắt vào, cô cố gắng quên đi cái cảnh tượng xấu hổ này. Bàn tay anh nhẹ nhàng đều đặn chạy khắp cơ thể cô, cô bất an cựa quậy, trong người tự nhiên cảm thấy nóng lên.

“Đừng động đậy.” Giọng nói của Lãnh Mạn Nguyên khàn khàn, ngữ khí dường như không được tự nhiên như thường ngày.

Nhã Lan căng thẳng không dám cựa quậy gì, bàn tay của đối phương đột nhiên dừng lại ở dưới đùi cô: “Chỗ này làm sao đây?” Lãnh Mạn Nguyên phát hiện trên đùi cô có một vết sẹo và anh bôi thuốc lên mới phát hiện đây là vết sẹo đã hình thành từ lâu, anh ngẩng đầu lên hỏi cô.

“Chó cắn!” Cơ thể Nhã Lan run lên, đột nhiên trong đầu cô hiện về những hình ảnh đáng sợ ngày bé.

Nhã Lan cảm nhận rõ ràng thấy sự sợ hãi của cô, anh không hỏi thêm nữa. Vết sẹo này giường như chiếm lấy nửa đùi cô, anh có thể tưởng tượng được khi đó vết thương của cô nặng thế nào. Nhưng may nó nằm phía trong nên không rõ lắm.

Mọi thứ đều trở nên tự nhiên hơn, hàng ngày bôi thuốc cho Nhã Lan dường như trở thành một bài học bắt buộc đối với Lãnh Mạn Nguyên, anh làm cho người khác bất ngờ khi ngày nào cũng về nhà đúng giờ, như thể anh chỉ muốn biết rõ hơn tình hình vết thương của cô.

Nhã Lan không còn phản kháng mạnh mẽ nữa, chỉ là mỗi lần cô đều đỏ mặt khi được anh bôi thuốc cho, cô vẫn không quen việc cơ thể mình để hở ra trước mặt đàn ông.

Những vết thương trên người cô cũng đỡ nhiều rồi, những vết sẹo cũng mờ dần chỉ còn lại là những vết đỏ thôi, nếu không nhìn kĩ thì còn nhìn không ra, nhưng Lãnh Mạn Nguyên vẫn kiên quyết phải bôi thuốc cho tới khi khỏi hẳn.

“Thôi được rồi, những chỗ này để tự tôi bôi.” Nhã Lan đỏ bừng mặt, lúng túng quay đầu sang một bên, bàn tay bôi thuốc của Lãnh Mạn Nguyên đặt vào trước ngực cô.

“Này!” Nhã Lan xấu hổi ngả người về phía sau, mặt cô đỏ lên như gấc, cô cúi đầu xuống. Tiếng nói vừa rồi của cô không còn cái sự lạnh lùng như thường ngày mà thay vào đó là sự xấu hổ, thêm chút nữ tính của thiếu nữ.

Lãnh Mạn Nguyên nhìn khuôn mặt ngượng ngùng đáng yêu của cô và cảm thấy rất thú vị, vốn dĩ cô có thể nhẹ nhàng e thẹn như thế này mà! đôi hàng lông mi của cô thật dài, chúng rung lên khi hai mắt cô chớp chớp, hành động đó dường như để lộ bí mật trong lòng cô. Nước da cô giống như da em bé, thật mềm mại, chính điều này đã hút lấy hồn anh, chạm vào đáy sâu nhất trong trái tim anh.

Anh không kiềm được đưa tay lên vuốt má cô, anh dùng bàn tay mình để cảm nhận sự mềm mại đó. Nhã Lan rụt rè ngẩng đầu lên nhìn, cô cảm thấy khó hiểu trước hành động của Lãnh Mạn Nguyên, nhưng cũng lại bị thu hút bởi ánh nhìn chân thành của anh, cô cố gắng để hiểu được đôi mắt có chứa chút khát vọng đó mà quên đi khép lại đôi môi mình.

Đây chính là cám dỗ chết người!

Nhã Lan nhìn đôi mắt càng lúc càng gần cô hơn, hình ảnh trong đôi mắt đó càng ngày càng rõ nét, cuối cùng, dường như cô bị hút vào đôi mắt của kẻ ác quỷ đó và chìm ngập trong đó. Đôi môi cô truyền tới chút hơi ấm mềm mại, đôi bàn tay mềm mại đang ôm lấy eo cô, cứ như vậy cô ngã vào lòng Lãnh Mạn Nguyên.

Chiếc lưỡi linh hoạt của anh len lỏi vào trong hàm răng trắng đều của cô rồi chạm vào lưỡi cô, chúng quấn lấy nhau, khi Nhã Lan hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Lãnh Mạn Nguyên đã khiến cho nụ hôn đó trở nên mãnh liệt.

Trong buổi hôn lễ anh và cô đã từng hôn nhau một lần, so với nụ hôn chớp nhoáng có lệ lần đó thì nụ hôn lần này của anh tràn ngập cảm xúc, hơn nữa dường như anh vô cùng nhập tâm. Nhã Lan cảm thấy có chút khó thở, cô bắt đầu đập tay vào lưng Lãnh Mạn Nguyên.

Lãnh Mạn Nguyên tranh thủ đang ở thế chủ động, anh ghé người về phía trước và đè lên người Nhã Lan. Nụ hôn của anh chưa dừng lại, bàn tay anh đặt ở eo cô cũng lần mò lên phía trên, cơ thể anh giống như có lửa đốt bên trong, nóng rực lên.

Nhã Lan cảm thấy mình như thể sắp bị đốt cháy bởi anh, cơ thể cô dường như cũng mất kiểm soát và mềm nhũn ra. Cô cảm thấy hơi sợ hãi, nhưng hơn thế là sự khao khát, cô muốn anh hãy mạnh mẽ hơn nữa.

Chiếc khuy áo ngực phía sau được cởi ra, và chiếc áo cùng dẫn tuột xuống, đôi gò hồng đào của cô lộ ra trong không trung, giống như hai bông hoa có nhụy chưa từng bị gió thổi lay, chúng chỉ khẽ run lên.

Bàn tay của Lãnh Mạn Nguyên kéo chiếc quần trong của cô xuống, chuẩn bị động tác tiếp theo.

Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, sau đó là tiếng nói nhẹ nhàng của thím Liễu: “Nhã Lan, cô ngủ chưa?”

“Ồ!” Nhã Lan như bừng tỉnh, cô nhanh chóng đẩy Lãnh Mạn Nguyên đang nằm trên người mình ra, vội vàng nói: “Đợi cháu một chút!”

Sắc mặt của Lãnh Mạn Nguyên sầm xuống, đang yên đang lành thì bị người khác cắt ngang, anh cảm thấy bực tức trong người.

“Cậu Uy vừa gọi điện tới, nói rằng vết thương của cô cũng đỡ nhiều rồi, có thể tắm rồi, tôi mang cho cô một bộ quần áo để khi tắm thay.” Giọng nói của thím Liễu từ ngoài cửa truyền vào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...