Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 63

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ừm." Nhã Lan mỉm cười với cô gái giúp việc, đợi khi cô gái giúp việc đi rồi mới bắt đầu thưởng thức bữa sáng.

Bãi cát này thật đẹp, rộng lớn mà yên tĩnh. Ngoại trừ thỉnh thoảng có vài người dân trong vùng đi qua cũng không có mấy du khách. Vào buổi trưa, có lẽ họ cũng đã về nhà nghỉ ngơi, cả bãi biển rộng lớn vắng lặng tới mức chỉ còn nghe thấy được âm thanh sóng vỗ vào bờ cát.

Những hạt cát li ti tinh nghịch len lỏi qua kẽ chân, khiến lòng bàn chân cô có chút ngưa ngứa. Trên cát vẫn còn dấu vết của nước, lành lạnh đất thấm qua bàn chân cô. Gian nan bước đi trong cát, cô nhìn thấy Lãnh Mạn Nguyên đã kết thúc màn lướt sóng, anh dùng một cái khăn lông trắng muốt quấn quanh người, đang nhàn nhã ngồi dưới cây dù lớn cạnh bờ biển, trong tay cầm một ly rượu đỏ.

Thấy cô đến gần, anh ngoắc ngoắc tay, ra hiệu cô qua đó.

Cúi đầu, Nhã Lan đi về phía đối diện ghế ngồi trên bãi cát của Lãnh Mạn Nguyên.

"Trên người tôi có gai sao?" Lãnh Mạn Nguyên đột nhiên hỏi.

"Hả? Không có..." Nhã Lan không hiểu vì sao anh lại hỏi vậy.

"Vậy còn không mau qua đây ngồi." Vỗ vỗ phần trống trên chiếc ghế, anh muốn cô ngồi xuống bên cạnh anh.

Nhã Lan vẫn cố chấp, muốn ngồi xuống chiếc ghế đặt bên cạnh anh, Lãnh Mạn Nguyên gật đầu một cái, sau lưng có hai người đàn ông cường tráng tiến lại, khiêng chiếc ghế mà cô muốn ngồi đi mất.

"Luôn luôn không nghe lời như vậy sao?" Nhấp một ngụm rượu đỏ, Lãnh Mạn Nguyên nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hết sức không vui.

Nhã Lan đứng tại chỗ, tính tình bướng bỉnh trong cô lại nổi lên.

"Thôi nào, ngoan, ánh nắng gắt như vậy sẽ làm da cô đen đi đó." Lãnh Mạn Nguyên ngược lại không nổi giận, giọng nói mang theo chút cưng chiều, anh lần nữa vỗ vỗ chỗ trống bên người, ra hiệu cô ngồi xuống.

Lời nói của anh mang theo ma lực vậy, Nhã Lan liền ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh.

"Ừm." Anh đưa qua một ly rượu, bên trong cũng là loại rượu đỏ như trong ly của anh.

Lắc đầu, Nhã Lan nhớ tới chai rượu đỏ cô uống hết tối hôm qua kia, mùi vị nó đắng ngắt, thật sự không dễ uống chút nào.

"Ăn sáng chưa?" Hôm nay anh dường như đặc biệt quan tâm tới cô.

Ấm áp trong lòng cô trào lên. Có lẽ bởi vì từ xưa đến nay rất ít người quan tâm tới cô đi, gật nhẹ đầu, cô tự thuyết phục bản thân mình như vậy.

Thân thể thon dài nằm xuống, ly không rời tay, môi không rời ly, thế nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm gương mặt Nhã Lan, anh chăm chú quan sát cô.

Bất an sờ giơ tay sờ lên mặt, Nhã Lan bị anh nhìn đến vô cùng không thoải mái.

"Đừng nhúc nhích!"

Bàn tay Nhã Lan ngừng ở cổ, môi mọng mím thành đường vòng cung duyên dáng, cô nhìn anh khó hiểu.

Đưa tay gạt nhẹ lọn tóc rơi trên gò má cô, Lãnh Mạn Nguyên thuận thế sờ lên khuôn mặt cô. Làn da tinh tế mịn màng thoáng có chút lạnh lẽo, Lãnh Mạn Nguyên dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, giống như đang thưởng thức một đóa hoa tuyệt đẹp.

"Cô đẹp lắm!" Lãnh Mạn Nguyên dứt lời, in xuống một nụ hôn trên môi cô.

"Đừng... Có người..." Nhã Lan mất thăng bằng ngã vào trong ghế, cô bất an nhìn quanh. Mấy người vệ sĩ đứng cách đó không xa tự giác quay mặt ra phía ngoài, đứng không nhúc nhích chăm chú quan sát tình hình chung quanh.

Lãnh Mạn Nguyên nhổm người dậy, cúi đầu nhìn cô, hai tay chống trên thành ghế, gương mặt tuấn tú kề sát phía trên, chỉ cần hơi cúi đầu một chút liền có thể chạm xuống mặt cô. Anh yên lặng nhìn cô chăm chú, giống như muốn khắc sâu dung mạo cô vào lòng."Cô rất đẹp." Anh lại nhấp một ngụm rượu, đang lúc Nhã Lan còn chưa hiểu ra sao, lại lần nữa đặt lên môi cô một nụ hôi, đầu lưỡi bén nhạy mở ra hàm răng trắng như tuyết của cô, một ngụm rượu trôi xuống cổ của cô.

"Khụ khụ khụ..." Nhã Lan ho khan dữ dội, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

"Uống rượu tốt cho việc chữa khỏi chứng đau đầu sau khi say, đã uống khá nhiều phải không?" Lãnh Mạn Nguyên lại nằm xuống ghế.

Anh đã biết? Khuôn mặt Nhã Lan càng đỏ hơn, cảm giác nóng ran từ đầu tới gót chân. Có điều, nói ra cũng thật lạ, ban nãy cô còn hơi khó chịu một chút, sau trận ho khan vừa rồi lại cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...