Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 56

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lãnh Mạn Nguyên thể hiện rõ sự thiếu kiên nhẫn của mình, tiếng xé toạc chiếc quần lót của cô vang lên, “chúng ta là vợ chồng, có gì mà không được chứ.” Tất cả, áo ngực, váy của cô đề bay tung lên.

Như vậy, cơ thể của Nhã Lan với một tư thế e nhẹn nhất đã được phơi bày ra trước mắt anh, làn da nõn nà như một em bé, lấp lánh rực rỡ đầy vẻ quyến rũ. Lãnh Mạn Nguyên lướt qua những đường cong trên cơ thể cô, tặc lưỡi cảm thán với vẻ đẹp toát ra từ cơ thể cô: “ Quả nhiên không giống, sự nhạy cảm của cơ thể giống như trinh nữ vậy.”

“Không…” Lời nói của Lãnh Nguyên đã làm tổn thương đến cô, cô cố gắng dùng lực để chuyển mình lại, cô muốn đứng thẳng dậy, nhưng lại bị một cơ thể khác ép chặt, không thể nào cựa quạy được.

“Đừng vội đi nào, chẳng nhẽ em lại không muốn trải nghiệm thử sự ngạc nhiên mà chồng em sẽ mang đến cho em sao? Anh sẽ làm tốt hơn bất cứ người trai nào, làm cho em cảm thấy hạnh phúc nhất, thoả mãn nhất.” Nụ cười của anh biến thành một nụ cười băng giá, Lãnh Mạn Nguyên bỗng chốc rất muốn làm tổn thương cô một chút. Nghĩ đến việc người đàn ông khác chiếm dụng lấy cơ thể ngọc ngà này của cô, anh có chút cảm giác bồng bột muốn giết người.

“Aaa, đừng mà, đau…”Ngón tay anh không chút thương sót chọc thẳng vào vùng kín của cô, thế nhưng bị chặn lại ở một nơi nào đó ở phía trong. Cơ thể đầy nhạy cảm của Nhã Lan đây là lần đầu tiên có vật thể từ ngoài xâm nhập, cô căng thẳng gàng làm cho cô kẹp chặt hơn hai đùi của cô lại.

“Cô…” Lãnh Mạn Nguyên đơ ra trong một thời gian ngắn, cái thứ chặn lại mềm mềm đó chẳng lẽ là?

“Cút ra, cút ra, anh cút ra…” Nhã Lan khóc thét lên, rồi không ngừng đạp chân vẫy vùng. Khuôn mặt hoa lệ điểm chút những dòng nước mắt thật là đáng thương, cô dùng tay ôm lấy ngực, không ngừng lui về phía sau, chỉ nhìn là biết cố sắp ngã xuống dưới bàn.

“Cẩn thận!” Lãnh Mạn Nguyên kịp thời kéo lại được cô ngã vào trong lòng anh, cơ thể nhỏ bé đó không ngừng khóc lên từng đợt thảm thiết trong lòng anh và đánh liên hồi lên ngực anh.

“Cô là gái trinh?” Anh hỏi trong mất tiềm thức.

“Không cần anh quản.” cô trả lời một cách bướng bỉnh, tiếp đó là những cơn khóc thảm thiết. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng trải qua chuyện như vậy, sự ô nhục hoà lẫn với nỗi sợ hãi đã chiếm lấy toàn bộ tầm hôn cô.

Trên khuôn mặt của Lãnh Mạn Nguyên nở một nụ cười. “Bảo bối, đừng sợ, từ một thiếu nữ biến thành một người phụ nữ vô cùng đơn giản nó là một quá trình khoái lạc…”

Cốc cốc cốc, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa không đúng thời điểm khiến cho khuôn mặt Lãnh Mạn Nguyên thoáng chút sát khí. “Chán sống rồi à?” Anh gắt lên.

“Là tôi.” Từ ngoài cửa truyền vào một giọng nói thanh thót của một người con gái.

Lãnh Mạn Nguyên không nói gì thêm, ta cửi chiếc áo đang mặc trên mình đưa cho Nhã Lan khoác lại rồi đi ra.

“Sao cô vào được đây.” Từ phía ngoài căn phòng chuyền vào giọng nói của Lãnh Mạn Nguyên.

“Phòng của anh từ trước tới giờ tôi đều như vậy.” Đối phương trả lời một cách hết sức hợp tình. Hình ảnh người con gái ở nơi cửa thoát gió nhà bếp lướt qua, để lộ ra một nửa khuôn mặt, Nhã Lan liền nhận ra cô, đó chẳng phải là tiểu tư Báo Văn Phục sao.

“Cô đi đi.” Lãnh Mạn Nguyên đưa tay ra che đi mép cửa, người con gái đó, không thể nào nhì thấy cô, vừa đúng lúc co nhìn thấy cánh tay của anh đặt trên vai của cô ta, rồi từ từ giọng nói của hai người xa dần, chỉ còn lại tiếng văng văng thành thót của một người con gái và tiếng cười đầy sảng khoái của Lãnh Mạn Nguyên.

Đây chắc là cô gái mà anh thích đồng hành cùng nhất. Nhã Lan chưa từng thấy anh ta lại nuông chiều người con gái nào như vậy, giống như người mẫu được công nhận Trương Thanh An, anh ta chẳng phải là lạnh nhạt lắm sao, cô nhớ lại cái tát trên mặt của Trương Thanh An hôm trước.

Cái cảm giác thoáng mát nhắc nhở cô, trên người cô không còn một mảnh vải, mặt Nhã Lan liền đỏ ửng lên. Cô nhanh chóng bò xuống bàn, quần lót và vay đã bị xé rách thành từng mảng nằm trên mặt đất chỉ còn lại áo ngực và phần áo cánh còn mặc tạm được.

Hy vọng rằng ở đây có thể tìm thấy được quần áo và đồ dùng hằng ngày, cô lật tung tất cả các tủ đựng quần áo nhưng không tìm thấy một bộ quần áo cho nữ nào cả. Không còn cách nào khác ngoại việc cô chỉ còn cách mặc chiếc áo sơ mi mà Lãnh Mạn Nguyên đã để lại cho cô, vừa may nó đủ dà, chỉ để lộ ra một chú phần đùi của cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...