Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tướng quân phụ thân.”

Mắt thấy Lãnh Bùi Viễn bị thương, Lãnh Loan Loan tâm xao động. Khóe miệng cong thành một nụ cười, cả người hàn khí phát ra, tựa như Tu La. Một tiếng hô, thân mình nhỏ bé phảng phất giống như một tia chớp màu bạc bay vút xuống từ trên điện. Thấy mấy Hắc y nhân đều bị nàng dùng một chiêu mà hạ sát, máu tươi phun ra, rơi từng giọt trên mặt đất, tựa như một đóa hoa máu xinh đẹp.

Dừng ở bên người Lãnh Bùi Viễn, hai ngón tay nhanh chóng điểm huyệt đạo ngưng máu cho hắn, sau đó để Lâm Phổ chiếu cố Lãnh Bùi Viễn. Nàng đứng lên, ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Hắc y nhân cầm đầu đánh lén Lãnh Bùi Viễn, đến độ Hắc y nhân kia kìm lòng không được mà run sợ.

“Làm phụ thân của bổn cung bị thương, ngươi làm ta mất kiên nhẫn.”

Hắc y nhân cầm đầu cũng là kẻ đã trải qua bao trận phong huyết tinh vũ, tự nhận không có gì đáng sợ. Nhưng tiểu nữ oa cao không đến thắt lưng hắn lại làm cho kẻ sát thủ chuyên nghiệp hai tay dính đầy máu tươi cũng lâm vào sợ hãi.

Lãnh Loan Loan nhếch môi, cười xinh đẹp, lại làm người ta cảm giác rợn cả tóc gáy. Chuông bạc vang lên không ngừng, âm thanh vốn thanh thúy lại làm người ta cảm thấy chói tai, tựa như đang đòi mạng.

Bàn tay nhỏ bé chậm rãi nhận lấy kiếm của Lãnh Bùi Viễn, vươn đầu lưỡi phấn hồng liếm qua hàn quang lóe ra ở thân kiếm. Đôi mắt hắc bạch phân minh trong suốt liếc qua hắn, ánh mắt tà tứ vạn phần. Nàng chưa xuống tay, nhưng mỗi một động tác lại làm yết hầu Hắc y nhân phập phồng, hàn khí bức người.

“Vút…”

Bảo kiếm hướng về phía hắc y nam tử, mái tóc tung bay, môi anh đào khẽ mở, thản nhiên nói:

“Ngươi là muốn giữ lại mắt, hay là tay?”

Rõ ràng là giọng nói trẻ con chưa thoát, lại làm người ta kìm lòng không được mà chảy mồ hôi lạnh.

Hắc y nhân tay cầm kiếm bắt đầu run run, lại cường ngạnh giữ vẻ lạnh lùng, trừng mắt nhìn nàng, không nói.

“A, không nói lời nào, xem ra cũng không cần giữ lại?” Lãnh Loan Loan nhướn mi, “Tốt lắm, ngươi đã không muốn giữ lại, bổn cung liền tác thành ngươi,” Dứt lời, khuôn mặt búp bê không chút thay đổi, ai cũng không nhìn thấy nàng xuất thủ như thế nào, mọi người chỉ cảm thấy những ánh sáng trắng xẹt ra trước mắt, bên tai đã truyền đến tiếng kêu thảm thiết đên tê tâm liệt phế của Hắc y nhân.

Mọi người nhìn lên, đều sợ tới mức choáng váng. Đám phi tần nhát gan thậm chí nhịn không được chạy qua một bên nôn như điên.

Chỉ thấy từng sợi tóc của Hắc y nhân bị tước rơi xuống đất, chỉ chừa một cục như đầu người. Trong hai mắt, máu từ hốc mắt chảy xuôi qua hai gò má, tay phải cầm kiếm đã bị chặt, cánh tay rơi trên mặt đất, vẫn nắm kiếm ở trong tay.

Rất tàn nhẫn!

Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lãnh Loan Loan, chỉ cảm thấy nàng căn bản chính ác ma đến từ địa ngục. Rõ ràng là khuôn mặt trẻ con, lại có thể không chút biến sắc chặt tay, chọc mù mắt một người…

Khương Uyển Uyển sợ tới mức run run, thời khắc này, nàng rốt cục hiểu được nàng vĩnh viễn không đấu lại tiểu nữ oa này, nàng ta căn bản không phải người, mà là ác ma, yêu nữ.

Hiên Viên Thiên khiếp sợ nhìn Lãnh Loan Loan, không nghĩ tới Loan Loan hạ thủ hóa ra lại tàn nhẫn như thế, cho dù Hắc y nhân làm Lãnh Bùi Viễn bị thương là đáng chết, nhưng phế hai mắt, chặt tay của hắn không khỏi quá đáng.

Đỗ Uy Hải lấy thân ngăn lại Đế Na công chúa, không cho người đơn thuần như nàng nhìn thấy trận huyết tinh này. Vốn tưởng rằng Thiên Diệu sớm hay muộn sẽ trở thành vật nắm trong tay của Dạ Liêu, nhưng hôm nay thấy nữ hoàng này, hắn hiểu được, nếu muốn chinh phục Thiên Diệu, nhất định phải trừ bỏ tiểu Hoàng Hậu này mới được. Nếu không, chỉ sợ vĩnh viễn không thể.

Thượng Quan Lăng Tuyết ôm miệng, nàng hiển nhiên cũng bị kinh sợ. Tuy rằng luôn tự xưng là công chúa hiệp nữ không sợ trời không sợ đất, nhưng sự độc, sự ác của tiểu Hoàng Hậu này, nàng cũng chưa bao giờ nghĩ thấy.

Đại điện vốn huyên náo bởi vì màn vừa rồi của Lãnh Loan Loan, mà tĩnh lặng đến đáng sợ.

Nhưng tất cả bọn họ chỉ cho rằng Lãnh Loan Loan tàn nhẫn, lại không nghĩ rằng nàng đã thủ hạ lưu tình. Nếu nói về trình độ tàn nhẫn, phế mắt, chặt tay căn bản không đủ nhắc tới.

Toàn bộ chỉ có Hiên Viên Dạ ánh mắt không thay đổi, hắn xem chuyện Loan Loan làm hoàn toàn không có gì là tàn nhẫn đáng nói. Có thù báo thù, đó là chuyện đương nhiên.

Lãnh Loan Loan đảo mắt qua mọi người, mọi người run lên. Môi anh đào nhếch lên, có chút khinh thường cười lạnh. Quả nhiên là một đám chuột nhắt, nhát gan như thế. Nàng nhìn về phía Hiên Viên Dạ, nhưng không nhìn ra một tia kinh ngạc, chán ghét, sợ hãi nào, vẫn là đáy mắt thâm thúy cùng nụ cười nhẹ như cũ, là sủng nịch, là dung túng.

Lãnh Loan Loan nhếch môi, cho hắn một ý cười. Trong lòng lúc này đối với Hiên Viên Dạ, tình cảm càng sâu thêm một phần, có lẽ hắn thật sự là chân mệnh thiên tử của mình. Có thể vô điều kiện dung túng nàng, tín nhiệm nàng, sủng ái nàng, tin rằng tương lai hắn vẫn sẽ sủng ái nàng.

Thu hồi ánh mắt, lạnh lùng toát ra ở đáy mắt nàng. Không khí sặc mùi máu tươi, làm người ta không thoải mái, xem ra nên thanh lọc. Cánh tay nhẹ nhàng vỗ vào nhau, lạnh lùng nói:

“Thần, đi ra.”

Dạ Thần từ ngoài điện đi đến, quần áo Nguyệt Nha trường bào, giày thêu nạm vàng. Tay áo bào rộng, phiêu dật mà đẹp đẽ quý giá. Mặt nạ màu vàng che đi tuấn nhan, chỉ còn đôi mắt màu tím thần bí mà xinh đẹp, làm người ta không kìm lòng được muốn ngập trong đôi mắt ấy.

Thượng Quan Lăng Tuyết nhìn thấy Dạ Thần xuất hiện thì liền sửng sốt, không nghĩ tới người này là thủ hạ của Hoàng Hậu. Nhưng kỳ quái là vì sao lần này thấy hắn lại không có hưng phấn, tâm tình kích động như lần đầu. Đôi mắt không tự chủ được dừng ở trên người Lãnh Bùi Viễn. Nhìn hắn lạnh lùng đứng ở nơi đó, một thân anh khí, làm trái tim nàng nhảy dựng lên.

“Chủ tử.” Dạ Thần cúi đầu, không để ý sự bàn tán của những người khác.

“Ừ.” Lãnh Loan Loan gật đầu, “Mọi người đều đã đến?”

“Dạ.” Dạ Thần đáp.

Mọi người nghe cuộc đối thoại của hai người lại một trận choáng váng. Ai tới? Nam tử mắt tím này rốt cuộc có thân phận gì? Vì sao không bái kiến Hoàng Thượng, lại chỉ hành lễ với Hoàng Hậu? Hơn nữa vì sao còn gọi nàng là chủ tử, mà không phải Hoàng Hậu?

“Bảo bọn họ vào đi, cũng nên hoạt động một chút.” Lãnh Loan Loan vuốt hai tay, thản nhiên nói.

Dạ Thần quay người lại, tay áo bào vung lên, mọi người chỉ nghe ‘xoát’ một tiếng, chỉ thấy một đạo kim quang lóe lên ở ngoài điện, tiếp theo một nhóm Hắc y nhân tiến vào. Mọi người còn chưa hết kinh hoảng này, đã thấy nhóm Hắc y nhân quỳ trước mặt Lãnh Loan Loan cùng nam tử mắt tím:

“Tham kiến tiểu chủ tử, Lâu chủ.”

“Ừ, đứng lên đi.” Lãnh Loan Loan phất tay, thản nhiên nói. “Dạ Hồn, Dạ Mị, các ngươi dẫn người bắt hết đám Hắc y nhân này.”

“Dạ.”

Dạ Hồn, Dạ Mị gật đầu, bỗng nhiên đứng dậy. Dẫn những Hắc y nhân phía sau đến phía đám Hắc y nhân sớm mất kẻ cầm đầu mà có chút tán loạn, sát thủ của Mãn Nguyệt Lâu đều trải qua sự dạy dỗ của Lãnh Loan Loan, tất nhiên là cao hơn một bậc so với đám Hắc y nhân trước. Sau vài hiệp, Hắc y nhân liền bị bắt trọn.

“Lâm thống lĩnh.” Lãnh Loan Loan vẫy tay với Lâm Phổ: “Ngươi đem đám Hắc y nhân này vào thiên lao, trông coi nghiêm ngặt.”

“Dạ.” Lâm Phổ nửa quỳ lĩnh mệnh.

“Lễ bộ Lễ thị phái người đưa hai vị sứ thần cùng công chúa về dịch quán nghỉ ngơi, những người khác đều về đi. Về chuyện thích khách này, Thiên Diệu ta sau khi tra rõ chắc chắn sẽ cho mọi người một đáp án.” Một đám bọc mủ, chỉ biết kêu sợ hãi.

“Dạ.” Mọi người thấy Hoàng đế không dị nghị, đều tuân chỉ.

“Khoan đã…” Thượng Quan Lăng Tuyết đột nhiên lên tiếng, đôi mắt sáng nhìn Lãnh Bùi Viễn. “Ta muốn ở lại chiếu cố ân nhân.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...