Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Phụt”.

Lãnh Loan Loan búng nhẹ ngón tay, ánh nến liền phụt tắt.

Nằm ở trên giường, đôi mắt đen láy mở to, nàng cảm thấy không buồn ngủ chút nào.

Hiên Viên Đêm hẳn là có năng lực đem sự tình dàn xếp đi, nàng sẽ tiến cung làm Hoàng hậu sao? Chín tuổi Hoàng hậu, chuyện này chưa từng có trong lịch sử. Môi anh đào hé cười, tà ý vạn phần. Nghĩ đến lúc tin tức này truyền ra, chỉ sợ nhiều người đêm cũng không chợp mắt được. Hơn nữa, sợ là có kẻ hận không thể diệt trừ được nàng cho thống khoái.

Vành tai khẽ giật giật, bên ngoài có tiếng động tĩnh rất nhỏ. Xem ra, là có kẻ tới đây.

Đôi mắt mở to chợt nhắm lại, hô hấp đều đều, nàng giả bộ như đang chìm vào giấc ngủ.

“Chi dát”.

Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, một thân ảnh màu đen nhẹ nhàng tiến vào phòng. Đưa mắt nhìn thấy nhũ mẫu đang nằm trên giường ở phòng ngoài, hắn nhíu nhíu mày. Ngón tay nhanh chóng vươn ra điểm vào huyệt ngủ của nàng, nhũ mẫu liền chìm vào giấc ngủ say. Hắn sờ soạn cẩn thận rồi tiến vào phòng phía trong. Nghe được tiếng hít thở đều đều trên giường, đôi con ngươi lóe ra hào quang. Bảo đao liền rút ra khỏi vỏ, ở trong bóng tối hàn quang lóe sáng. Bàn tay to vươn ra, đem rèm trướng vén lên. Hắn huy đao nhằm hướng Lãnh Loan Loan đang nằm chém tới.

Choeng.

Vốn đang say ngủ, Lãnh Loan Loan chợt lăn người vào trong tránh thoát một đao, đao va chạm trên mặt giường phát ra tiếng vang. Trong bóng tối yên tĩnh, nghe đặc biệt chói tai. Hắc y nhân cả kinh vội vàng nín thở. Thân ảnh nhỏ bé kia dường như vẫn ngủ say không có tỉnh lại, hắn nhưng thật là lo lắng.

Khẽ cau mày, ngón tay nhanh chóng xuất thủ điểm vào huyệt ngủ của nàng.

Hưu.

Cơ hồ không có tiếng vang, thân ảnh hắn lại quay trở lại.

Ánh đao soi sáng khuôn mặt nhỏ bé của Lãnh Loan Loan, hắn chợt ngẩn mặt ra. Nhìn vẻ mặt thuần khiết như tiểu tiên nữ đang nằm ngủ trên giường kia, ánh mắt hắn nghi hoặc, nàng thật sự là lãnh lệ tiểu ma nữ theo truyền thuyết mọi người đồn thổi sao? Luôn luôn lạnh như băng hắn bắt đầu chần chờ, cư nhiên khó có thể xuống tay.

Lãnh Loan Loan âm thầm lưu ý tới mọi động tĩnh của người này, cảm giác được ánh mắt hắn đang dừng ở trên người mình. Nàng cảm nhận thấy trên người hắn không phải hoàn toàn là sát khí, ngược lại trở nên do dự. Trong lòng âm thầm đoán, người này đến tột cùng đang suy nghĩ cái gì? Hay là hắn có âm mưu gì khác? Bất động thanh sắc nàng tiếp tục giả bộ ngủ say, chờ đợi hành động kế tiếp của hắn.

Gian phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của nàng.

Trong đầu hắn lại vang lên giọng nói của Lâm Nhã Như: “Ngươi không quên lời hứa hẹn đấy chứ?”, ánh mắt nhất thời ngưng trọng. Hành tẩu giang hồ, danh dự là lớn nhất. Hắn đã hứa hẹn vì nàng làm một chuyện, nếu vi phạm, đó là bội tín. Ngày sau như thế nào tiếp tục ở giang hồ sống yên?

Tay cầm chặt thanh đao, đôi mắt thâm sâu như u đàm, một đạo ngân quang ở đáy mắt hiện lên. Không hề do dự, hắn xuất thủ nhanh như điện xẹt, lưỡi đao hướng Lãnh Loan Loan đang ngủ say chém tới.

Phanh.

Lãnh Loan Loan còn chưa phản ứng, thì cửa sổ đã bị người bổ ra, mang theo ánh trăng cùng gió đêm ùa vào, khiến cho gian phòng trở nên sáng sủa. Một đạo thân ảnh màu trắng từ cửa sổ phi vào, tay áo tung bay. Trên mặt hắn đeo một cái mặt nạ màu vàng, để lộ ra cặp con người màu tím thần bí quỷ dị. Hắn cầm bảo kiếm trong tay, dưới ánh trăng, kiếm quang lóe sáng, thẳng hướng Hắc y nhân chém tới.

Hắc y nhân cả kinh, không nghĩ tới đi được nửa đường lại xuất hiện người này. Đại đao xoay ngược, đón nhận lưỡi kiếm của Bạch y nhân.

Hai người đao quang kiếm ảnh, chiêu thức sắc bén.

Cái bàn trong phòng chắn giữa hai người, đao quang kiếm ảnh lướt qua bị chém thành nát bấy.

Hắc y nhân dừng đao lại, khuôn mặt phủ khăn che kín để lộ ra hai tròng mắt lóe sáng lạnh lùng quang mang.

“Các hạ, vì cớ gì ngăn cản chuyện của ta?”

Nam tử áo trắng thân hình cao to, đôi con ngươi màu tím lóe mâu quang bức người. Bảo kiếm hàn quang cùng Hắc y nhân giằng co, mặt nạ khẽ động đậy, lạnh lùng mở miệng nói:

“Muốn thương tổn nàng, phải qua ta trước.”

Hắc y nhân ngập ngừng, ý tứ nam tử áo trắng nói là hắn muốn bảo vệ nữ oa kia sao? Khớp xương bàn tay kêu răng rắc, mặc kệ hắn là người bảo vệ nàng, nếu hắn đã đáp ứng Lâm Nhã Như diệt trừ nàng, liền không có rảnh mà nói chuyện đạo lý.

“Xem ra, chúng ta là địch nhân rồi.”

Dứt lời, Hắc y nhân lại huy đao bổ tới, sát khí bốc lên, thân như giao long.

“Đi ra ngoài đánh.”

Bạch y nhân nói, một kiếm huy lên phá giải thế công của Hắc y nhân. Thân như hồng yến, nhanh nhẹn bay ra ngoài cửa sổ.

“Hảo.”

Hắc y nhân đuổi sát theo sau. Tiếng động ở phòng vang quá lớn, chỉ sợ dẫn động đám thị vệ chạy tới, xem ra hôm nay muốn trừ bỏ nữ oa kia có chút khó khắn. Nhưng trước mắt phải giải quyết nam tử áo trắng này đã. Hắn lộn người một vòng xuống đất, nhặt lên một viên đá nhỏ, ngón tay hắn bắn ra hướng tới người Lãnh Loan Loan trên giường vọt tới. Nghe tiếng hít thở của nàng, thân ảnh lại hướng phía ngoài cửa sổ lao đi.

Lãnh Loan Loan khẽ mở mắt ra, ngân quang u lãnh. Viên đá nhỏ dùng để điểm huyệt đạo của nàng đã lại xuất hiện ở trong tay nàng. Khẽ xoay người đứng lên, dưới ánh trăng sáng, nhìn đống hỗn độn trong phòng, đôi mày hung hăng nhíu nhíu.

Chủ viện là nơi nàng cùng nhũ mẫu ở, tỳ nữ Ngâm Cầm cùng đám gia đinh thị vệ thì lại ở gian viện khác. Có lẽ là do thói quen thích yên tĩnh ở thời hiện đại, nên nàng luôn thích ở một mình hưởng thụ sự yên tĩnh. Nguyên lai là nhũ mẫu vốn cùng ở với bọn họ, nhưng nàng lo lắng sợ Loan Loan ở một mình, nên cứ theo như ngày trước, nàng ngủ ở gian phòng ngoài. Nếu không đêm nay, hai người tranh đấu động tĩnh lớn như vậy, đã đem những người khác dẫn tới.

Mặc tạm chiếc áo khoác màu trắng, nàng bước đến mở rộng cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Bầu trời đầy sao, hai thân ảnh cao to lao vào nhau, đao quang kiếm ảnh đan xen quấn quít, khó phân thắng bại. Dưới ánh trăng sáng tỏ, bóng dáng của bọn họ in dài trên mặt đất.

Áo bào tung bay, thân hình phiêu dật. Hai người tranh đấu nhưng lại không có đổ máu, nhìn giống như là hai cao thủ đang luận võ vậy.

“Đó là...”

Trong phút chốc, thân ảnh áo trắng đối mặt với Lãnh Loan Loan. Cặp con ngươi màu tím quen thuộc kia lọt vào ánh mắt nàng, đôi mắt đen láy như bảo thạch chợt ngẩn ra, rồi sau đó nàng khẽ nhếch môi nở nụ cười.

“Rốt cục hắn đã trở lại”.

Hắc, bạch thân ảnh giao quyện vào nhau, lúc này một đạo thân ảnh khác lao thẳng tới mà đến.

“Lớn mật, dám đột nhập vào tướng quân phủ ta.”

Người tới không ai khác, đúng là Trấn Bắc tướng quân Lãnh Bùi Xa. Ban ngày cùng nữ nhi một phen đàm luận, tuy rằng hắn đồng ý với quyết định của nàng, nhưng trong lòng lại luôn không an tâm. Buổi tối, ở thư phòng phê duyệt công văn do thuộc hạ đưa đến, hắn cũng vẫn còn phiền lòng. Ánh mắt ngó ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm trăng sao sáng tỏ, gió đêm vi vu. Hắn liền đứng dậy bước ra ngoài đi dạo, bất tri bất giác lại đi đến bên ngoài chủ viện nơi ở của Loan Loan. Chợt nghe thấy bên trong hình như có tiếng đánh nhau, lúc đầu còn tưởng rằng là mình nghe lầm. Nhưng sau yên lặng lắng nghe thì quả thật là có người ở bên trong đánh nhau. Hắn cả kinh, vội quay trở lại thư phòng đem thanh kiếm treo trên tường lấy xuống rồi chạy nhanh tới chỗ ở của Loan Loan.

Lãnh Bùi Xa đột ngột chạy đến, khiến cho Hắc y nhân trong nháy mắt thất thần, Bạch y nhân thấy hắn thất thần, thân giống như tia chớp lao tới trước mặt hắn, ngón trỏ đã điểm vào huyệt đạo trên người Hắc y nhân.

Thân hình hắn rồi lại nhoáng lên một cái, tránh được Lãnh Bùi Xa kiếm phong. Đôi con ngươi màu tím lóe lên, thân ảnh như đại bàng, hướng ngoài viện bay lên rời đi.

Lãnh Bùi Xa muốn đuổi theo, lại bị Lãnh Loan Loan ngăn lại:

“Đừng đuổi theo hắn.”

Lãnh Loan Loan theo cửa sổ nhảy ra, cất cao giọng nói.

“Loan Loan, ngươi không sao chứ?” Nhìn thấy nữ nhi đi ra, Lãnh Bùi Xa lập tức chạy đến. Con mắt thâm thúy xem xét toàn thân nàng, chỉ sợ nàng đã bị thương tổn gì.

“Cha, ta không sao.” Lãnh Loan Loan lắc lắc đầu, ánh mắt u lãnh, bước đến trước mặt Hắc y nhân.

Hắc y nhân đưa mắt chăm chú nhìn thân hình bé nhỏ cao chưa đến thắt lưng mình của Lãnh Loan Loan, vừa quan sát nàng, vừa phỏng đoán. Hắn giờ liền biết nữ oa này căn bản là không có say ngủ, ánh mắt nàng lãnh lệ, khí thế kinh người. Cả người phát ra cường giả hơi thở khiến cho là sát thủ giết người vô số như hắn cũng nhịn không được cảm thấy sợ hãi, đêm nay hắn quả là đã gặp hạn. Cho dù không có Bạch y nhân kia, hắn căn bản cũng giết không được nữ oa này.

“Loan Loan, giao hắn cho cha xử lý.” Lãnh Bùi Xa ánh mắt tàn nhẫn nhìn chằm chằm Hắc y nhân, dám can đảm đến Lãnh phủ đến hành hung. Hắn quả nhiên gan hùng mật báo, không sợ chết.

“Cha, thả hắn đi.”

Lời nói của Lãnh Loan Loan làm cho Lãnh Bùi Xa không thể tin được, cũng khiến cho Hắc y nhân cảnh giới nhìn nàng. Nàng đang muốn làm cái gì?

“Cha, chuyện ta làm đều có nguyên nhân của ta.” Lãnh Loan Loan nhìn lại ánh mắt nghi hoặc của Lãnh Bùi Xa, nàng kiên định gật đầu.

“Được rồi.” Lãnh Bùi Xa tuy rằng không biết nữ nhi có ý định gì, nhưng nếu nói vậy thì nàng cũng có suy tính của nàng. Tuy rằng trong lòng cực không cam lòng, nhưng cũng vẫn nghe theo nữ nhi giải huyệt đạo cho tên Hắc y nhân.

“Ngươi đi đi.” Nếu không đi mau, bản tướng quân khiến cho ngươi muốn đi cũng không được.

Hắc y nhân ánh mắt sáng quắc nhìn Lãnh Loan Loan, lại nhìn không thấu dưới khuôn mặt tinh xảo kia, nàng đang tính toán điều gì. Thu hồi ánh mắt, hắn phi thân rời đi.

“Loan Loan, Bạch y nhân kia đâu?” Lãnh Bùi Xa không hiểu nữ nhi vì sao cũng không muốn hắn truy đuổi theo Bạch y nhân kia, bất quá xem ra Bạch y nhân kia tựa hồ không phải cùng phe với Hắc y nhân.

“Hắn sẽ quay lại.”

Lãnh Loan Loan ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết, sáu năm rồi, ngươi rốt cục đã trở lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...