Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chữ hỉ màu đỏ, giấy dán tường màu đỏ, đèn lồng màu đỏ, đâu đâu cũng toàn là một màu lửa đỏ...

Sắc màu đỏ thẫm tô điểm thêm cho căn phòng, xinh đẹp mà vui mừng.

Tắm rửa xong cũng đã được một canh giờ, Lãnh Loan Loan mặc bộ quần áo lót ngồi ở trước gương đồng, mặt gương mông lung phản chiếu khuôn mặt phấn điêu trác ngọc của nàng. Không vui không buồn, bình tĩnh như mặt nước tĩnh lặng.

Khuôn mặt tuy còn mang vẻ non nớt, nhưng lại sắp phải làm chuyện trọng yếu thứ hai trong đời của thiếu nữ, đó là thành thân.

Bàn tay nhỏ mềm mại vỗ lên má, nếu ở hiện đại, có lẽ mình còn có thể cảm nhận được hương vị làm tân nương. Nhưng giờ phút này, nàng cảm thấy bất quá chỉ là một trò chơi.

Đúng vậy, trò chơi.

Một trò chơi mới bắt đầu, tựa như sóng triều từ từ dâng cao, chính là thỏa mãn sự hứng thú cho cuộc sống nhàm chán của nàng.

“Tiểu thư, có nữ quan trong cung đến.” Ngâm Cầm chạy vào phòng nói, đi theo sau nàng là vài cung nữ đã đứng tuổi.

“Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

Nhóm nữ quan dáng vẻ vui mừng, hướng Lãnh Loan Loan hành lễ.

“Các ngươi đứng lên đi.” Lãnh Loan Loan thản nhiên nói.

“Tạ ơn nương nương.” Đám cung nữ liền đứng lên.

“Nương nương, đoàn sứ giả đón dâu sắp đến. Để cho chúng nô tỳ giúp ngài thay lễ phục đi.” Nữ quan cầm đầu nhóm cung nữ nói, nàng chính là người đã tới đây vào ngày đưa lễ hỏi.

“Ân.” Lãnh Loan Loan gật gật đầu.

Nghe được nàng trả lời, nhóm nữ quan tiếp nhận bộ Hoàng hậu lễ phục từ tay Ngâm Cầm. Bắt đầu giúp Lãnh Loan Loan mặc vào, sau đó giúp nàng vấn tóc, trang điểm...

Ngâm Cầm đứng ở một bên nhìn, xem tiểu thư nhà nàng xinh đẹp động lòng người. Nàng lớn lên nhất định là tuyệt sắc mỹ nữ khuynh quốc, khuynh thành. Khó trách Hoàng Thượng vội vã đem nàng vào cung, lập làm Hoàng hậu.

Một lát sau, nhóm nữ quan giúp Lãnh Loan Loan trang điểm xong.

Gương đồng phản chiếu ra dung nhan của tiểu nữ tử còn mang nét trẻ con, đoan chính thanh nhã có một không hai. Đầu đội mũ phượng, trên gắn ngọc phỉ thúy, có hình chín long bốn phượng, mười hai đóa hoa lớn nhỏ, hoa lệ rực rỡ. Một thân màu hồng lễ phục, kim tú phượng văn, khăn quàng vai, váy dài màu hồng. Thắt lưng màu vàng, chân đi tú hài nạm vàng, đeo khuyên tai ngọc, vòng trang sức cũng là ngọc phỉ thúy.

Sặc sỡ loá mắt, diễm lệ vô cùng.

Đám nha hoàn ở Lãnh phủ đều trợn mắt há hốc mồm nhìn, vừa kinh ngạc lại vừa hâm mộ.

“Tiểu thư, thật là xinh đẹp.” Ngâm Cầm hai tay ôm má, ánh mắt mở to nhìn.

“Phải gọi là nương nương .” Nữ quan trưởng cười nói.

“Nga, phải rồi. Hoàng hậu nương nương thật xinh đẹp.” Ngâm Cầm hi hi cười.

Lãnh Loan Loan mím môi, nghe các nàng nói chuyện.

“Đoàng đoàng đoàng…”

Ngoài phòng truyền đến một trận tiếng pháo, đinh tai nhức óc.

“Đoàn đón dâu đến rồi.”

Nữ quan nói xong, liền phủ lên trên đầu Lãnh Loan Loan tấm khăn uyên ương có thêu hình long phượng.

Nơi cửa lớn Lãnh phủ, Lãnh Bùi Xa đã dẫn mọi người trong phủ quỳ xuống nghinh đón đội đón dâu.

Sứ giả đón dâu cao giọng tuyên chiếu, tiếng chiêng trống vang trời. Cẩm Y vệ kiệu phu đem lễ dư, long đình của Hoàng hậu mang vào tiền viện, sau lại được thái giám mang tới hậu viện trước khuê phòng của Loan Loan, rồi lại phải theo Khâm thiên giám quan chỉ định “Nơi nào may mắn” thì đặt xuống.

Lãnh Loan Loan theo sự hướng dẫn của nữ quan liền quỳ lạy kim sách, kim bảo, sau đó trở lại trong phòng chờ đợi giờ lành.

Giờ lành đến, Lãnh Loan Loan được nữ quan nâng đi ra.

Lãnh Bùi Xa đỡ lấy Lãnh Loan Loan từ trong tay nữ quan, trong đôi mắt đã thoáng hồng. Hắn không nghĩ tới nhanh như vậy đã phải tự tay đem nữ nhi gả đi, trong tâm hắn bao cảm xúc ngổn ngang.

Theo quy củ nữ tử lấy chồng, hắn dặn dò nói:

“Là phụ thân của ngươi, phụ thân chỉ có một câu: Mọi việc phải cẩn thận, lòng người khó đoán. Nhớ kỹ.”

Lãnh Loan Loan gật gật đầu, bái biệt hắn. Nữ quan dìu nàng vào kiệu hoa.

Kiệu hoa khởi giá, đoàn đón dâu chiêng trống rập rồn, chậm rãi hướng phía Hoàng cung mà đi.

Lãnh Bùi Xa nhìn theo đoàn đón dâu đi xa dần, mới thu liễm thần sắc. Vào bên trong phủ tiếp đón tân khách, trong phủ hỉ yến bắt đầu...

Hai bên ven đường, dân chúng tụ tập đông nghịt cả biển người, vô cùng huyên náo. Đám dân chúng hướng mắt mong ngóng nghênh đón Hoàng hậu. Hai bên Ngự Lâm quân người người tay cầm binh khí hợp thành một giới tuyến, mọi người cũng chỉ có thể nhìn sắc hồng lướt qua trước mắt.

Trong một gian phòng ở tầng hai của đệ nhất tửu lâu tại Diệu thành, cửa sổ được mở rộng, nam tử đứng bên cửa sổ, mái tóc đen dài theo gió tung bay. Mặt quan như ngọc, mắt sáng như sao. Nhưng giờ đây ánh mắt thất thần, ảm đạm thất sắc.

Năm ngày trước, hắn ở Đàm thành nhận được trong cung thánh chỉ. Giống như bị lôi đình sét đánh, đem dáng vẻ vốn luôn nho nhã mỉm cười của hắn tê phá thành từng mảnh nhỏ. Lòng hắn đau đớn không thể nói lên lời. Không nghĩ tới mới ngắn ngủn nửa tháng chia lìa, nàng liền đã trở thành hoàng tẩu của hắn. Tâm hắn rối loạn, hô hấp hít thở không thông. Có lẽ là ở đầu tiên gặp lại, tâm hắn liền đã mất đi phương hướng. Rõ ràng thân hình bé nhỏ kia, khuôn mặt phấn điêu trác ngọc còn mang tính trẻ con kia. Bề ngoài nàng cố tình tỏ ra lạnh lùng lãnh lệ, nhưng có hay không đằng sau vẻ lạnh lùng đó ẩn giấu sự đau lòng? Hắn vẫn muốn biết. Nàng tựa như một khối nam châm hấp dẫn hắn thăm dò, ai ngờ càng ngày tiếp xúc cùng nàng lại càng bị nàng hấp dẫn. Không thể khống chế bản thân, biết rõ nàng chỉ là đứa nhỏ mới có chín tuổi lại vẫn gửi tâm ở chỗ nàng như cũ. Ngày ấy nàng ngẫu nhiên lộ ra bi thương, hốc mắt còn nhòa nước mắt, giống như một cú đánh thật mạnh vào trong lòng hắn. Hắn đau lòng, không yên, muốn làm biến mất tất cả ưu thương của nàng…’

Ánh mắt nhìn theo đoàn đón dâu đi xa dần, chỉ còn lại những tấm lụa đỏ bay trong gió. Xinh đẹp như thế, tựa như một vũ đạo tuyệt mỹ.

Nếu ngày đó hắn không có đi Đàm thành, có hay không kết cục hiện tại sẽ khác?

Trong lòng tự hỏi chính mình, nhưng mà hết thảy đều là vô ích, sự thật đã muốn ở trước mắt.

Kiệu hoa đã muốn đi xa, chỉ còn lại sắc hồng giống như còn phiêu đãng ở trước mắt.

Thôi, nếu đây là vận mệnh. Như vậy xin để cho hắn canh giữ ở bên nàng. Dù nàng giờ đã là chị dâu của hắn, hắn cũng sẽ vĩnh viễn bảo hộ nàng, thủ hộ nàng...

Ánh mắt lóe ra sự kiên định quang mang, tay áo tung bay, màu trắng thân ảnh biến mất ở bên cửa sổ.

Hắn cũng phải tới hoàng cung để tham gia tiệc cưới, cười, so với khóc càng khó coi.

Hắn không biết rằng ở phòng bên, còn có người vẫn nhìn theo đoàn đón dâu.

Người nọ mặc bộ Nguyệt Nha trường bào, thắt lưng ngọc đái. Tóc đen dài bó cao, búi tóc được cắm một chiếc trâm bằng trúc. Hai vai giộng, vài sợi tóc lơ thơ buông xuống. Khuôn mặt được che bởi một chiếc mặt nạ màu vàng. Để lộ ra một đôi đồng tử màu tín. Mâu quang sâu thẳm, chính là yên lặng chăm chú nhìn theo đoàn đón dâu chậm rãi đi xa dần.

Mỗi một tiếng chiêng tiếng trống tựa hồ đều vang lên bên tai hắn, thanh âm tiếng chiêng trống xa dần, đem theo nàng đi hướng về nơi có mái cong ngọc lưu ly, ngói xanh tường cao trong hoàng cung.

Nàng lãnh lệ, cao ngạo có thể bị bức tường cao này trói buộc sao?

Hắn lắc đầu, tiểu nữ oa kia xem việc lập gia đình như một trò chơi, như thế nào bị quản chế. Cho dù có, hắn cũng sẽ không cho phép. Nữ oa kia giống như một đoa tuyết liên nở rỗ trên đỉnh tuyết sơn, ngạo nghễ nhìn xuống khắp thiên hạ.

Mắt thấy kiệu hoa đi xa, dần dần biến thành một cái điểm nhỏ màu đỏ.

Đôi con ngươi màu tím lóe lóe, thực tiếc nuối không thể chứng kiến đại hôn lễ của nàng. Càng tiếc nuối là không biết bộ dạng thường ngày của Hoàng Thượng đến tột cùng là như thế nào? Liệu có xứng đôi với nàng hay không? Liệu có đáng giá để nàng buông tha cho hết thẩy, cùng hắn hắn ngoạn một hồi trò chơi?

Ánh mắt xa xăm, đem tâm tư nhìn theo bóng kiệu hoa đã đi xa.

Cũng là cái bóng của nàng, như thế nào có thể cách nàng quá xa đâu? Môi khẽ nhếch một cái, có lẽ hắn có biện pháp đi xem đại hôn lễ!

Tay áo tung bay, thân ảnh cũng theo biến mất.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...