Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Núi Hồng Ấn mờ nhạt sắc xuân

Ngả đầu xuống nhìn thấy cánh hoa bay đỏ như san hô

Khói tỏa như từng sợi hỗn loạn buộc lại với nhau, hương mây ẩm ướt

Nghi hoặc quay về trong giấc mộng Tương Vương*

……

Mùi vị hoan ái nồng đậm tràn ngập trong không khí, tấm rèm lụa màu trắng. Hai cơ thể triền miên lồng vào nhau, phập phồng. Mồ hôi rơi xuống từ cơ thể trơn bóng, rơi xuống mặt giường.

“A, Hoàng Thượng, nô tì không được.”

Mái tóc đen của nữ tử hỗn độn rơi trên nền gối, khuôn mặt trái xoan tinh xảo ửng hồng một mảnh, giống như đám mây ở hai má. Đầu lắc lắc loạng choạng, một dáng vẻ thoải mái lại không thừa nhận.

“Ái phi, như vậy mà đã không được. Vậy không ngoan rồi, Trẫm còn yêu ngươi chưa đủ.” Dạ Thanh Minh gợi môi lên, lộ ra nụ cười tà tứ. Ngũ quan nhân long nay lại trở nên gợi cảm, cơ thể tinh tráng nhẹ nhàng đẩy một cái xuống cơ thể xinh đẹp kia, nữ tử lại là thở gấp không thôi.

“Hoàng Thượng, người thật xấu.” Nữ tử mở miệng, gắt giọng.

“Trẫm xấu, ngươi không yêu sao?” Bàn tay của Dạ Thanh Minh xoa bóp trên bộ ngực đầy đặn trắng noãn, tà tà hỏi.

“Hoàng….”

“Cốc cốc”

Tiếng gõ cửa đánh gãy câu nói của nữ tử, khiến hai cơ thể đang ôm nhau ngẩn ra.

“Chết tiệt, là ai?” Lúc hoan ái lại bị người ta làm phiền, là nam nhân cũng không cao hứng.

“Hoàng Thượng thứ tội, thuộc hạ có chuyện trọng yếu cần bẩm báo.” Ngoài cửa truyền đến giọng nói thản nhiên của ám vệ của Dạ Thanh Minh, nếu không phải việc này là chuyện Hoàng Thượng tự tay giao cho quá, hắn sẽ chẳng đến làm phiền chuyện tốt của Hoàng Thượng đâu.

“Trước tiên lui xuống, Trẫm lập tức sẽ tới.”

Vừa nghe thấy thị vệ nói vậy, thần trí của Dạ Thanh Minh đã phục hồi. Hắn đứng dậy từ thân xinh đẹp kia, cầm lấy quần áo.

“Hoàng Thượng…” Nữ tử bất mãn gọi ngọt lịm.

“Ái phi, ngươi không phải rất mệt mỏi sao? Trước nghỉ ngơi đi.” Dạ Thanh Minh thản nhiên nói, để giọng nói ấy ở phía sau lưng.

Nữ tử bất đắc dĩ, không nghĩ tới một câu làm nũng của mình thành cớ để hắn không ở lại, aizzz. Có chút không cam lòng trừng mắt nhìn theo, kéo tấm chăn của Dạ Thanh Minh qua một bên, quấn vào người rồi dần chìm vào giấc ngủ.

“Két…”

Dạ Thanh Minh ra tới cửa phòng, liếc mắt nhìn thái giám đứng một bên cúi đầu. Bọn nô tài này không biết thông báo một tiếng trước sao? Thật sự là một đám phế vật.

“Đi thôi.” Thản nhiên nó với thị vệ.

Thị vệ mặc hắc y, theo hắn rời đi.

Ngự Thư Phòng

“Nói đi, đến tột cùng là chuyện gì?”

Dạ Thanh Minh ngồi ở long ỷ, híp mắt thản nhiên hỏi.

“Bẩm bệ hạ, thuộc hạ tuân theo ý chỉ của người giám sát nhất cử nhất động ở Hoàng cung Bắc Bang. Hôm nay biết được Hoàng đế Bắc Bang phái sứ thần chuẩn bị đi Thiên Diệu hoàng triều, hơn nữa Lăng Tuyết công chúa của Bắc Bang cũng sẽ đi theo. Hẳn là tính muốn đề cập hôn sự với Hiên Viên Thiên.” Thị vệ nửa quỳ, đem những chuyện dò thám được rành rọt hồi báo cho Dạ Thanh Minh.

Bàn tay đặt tay ở tay vịn của Dạ Thanh Minh xiết chặt, chậc chậc, Bắc Bang quả nhiên không từ bỏ. Hiện tại còn muốn đi trước cầu thân với Thiên Diệu, hừ, đoán xem, hắn sao có thể để bọn chúng dễ dàng như vậy.

“Lâm, nghe được bọn chúng bao lâu nữa sẽ xuất phát?” Dạ Thanh Minh híp hai mắt lại, ngón tay thon dài gõ trên tay vịn.

“Ngày mai.”

“Ngày mai?” Dạ Thanh Minh nói khẽ, “Bọn chúng gấp gáp đến độ không chờ kịp vậy sao?”

“Ám vệ đều trở về rồi sao?”

“Đã triệu hồi toàn bộ từ Bắc Bang.” Lâm đáp.

“Tốt lắm.” Dạ Thanh Minh đứng lên, “Chúng ta nhất định phải đến trước Bắc Bang.”

“Bệ hạ, có kịp hay không?” Lâm hỏi.

“Hừ…”

Dạ Thanh Minh hừ lạnh một tiếng, nhếch môi. “Bất kẻ mất bao lâu cũng phải đi trước bọn chúng.” Bất kể tất cả đại giới.

“Nhưng phái ai đi sứ Thiên Diệu đây?” Bộp chộp quá, khó tránh khỏi lo lắng không chu toàn.

“Cho Tể tướng đi.” Dạ Thanh Minh mở miệng, “Bằng năng lực của hắn định sẽ không thua sứ thần Bắc Bang kia, nhất định sẽ làm tốt.” Đối với người trầm ổn như Tể tướng, hắn rất yên tâm.

“Bất quá, lần này Trẫm cần là một kết quả hoàn mỹ, không thể để xảy ra một chút sai lầm.”

Không thể cho Bắc Bang một chút cơ hội nào.

Đôi mắt thâm thúy như màn đêm nay lóe ra ánh sáng nguy hiểm, khi quan trọng có thể hạ độc chiêu.

“Lâm, ngươi dẫn người phục kích đoàn người của Bắc Bang, nhất định phải ngăn công chúa Bắc Bang lại.” Không còn công chúa để cầu thân, các ngươi còn muốn đi nói chuyện gì. A, hắn nhếch môi, lộ ra cái nụ cười thâm trầm.

“Bắc Bang cùng Dạ Liêu ta phân thành hai đoàn, chỉ có vào trong Thiên Diệu thì mới có thể gặp nhau. Hoàng Thượng, nếu xảy ra chuyện ở Thiên Diệu, vậy…” Lâm có chút băn khoăn, nếu bị người của Thiên Diệu phát hiện, hậu quả không tưởng tượng nổi.

“Cho nên phải cẩn thận làm việc, tuyệt không thể sai nửa điểm.” Dạ Thanh Minh nhướn mi, lạnh lùng nói.

“Cho dù làm sai, cũng chỉ có thể để sứ thần Bắc Bang chết ở Thiên Diệu. Hung thủ cũng là bọn chúng…” Nếu như vậy, hai nước nhất định mâu thuẫn. Một khi hai quốc khai chiến, Dạ Liêu hắn không phải làm ngư ông đắc lợi sao?

“Dạ.”

“Được rồi, ngươi trước lui xuống chuẩn bị đi.” Dạ Thanh Minh phất tay với Lâm.

“Thuộc hạ cáo lui.” Lâm cúi đầu cáo lui.

Bắc Bang ư?

Dạ Thanh Minh híp hai tròng mắt, chặn đường đều phải rõ ràng.

“Người đâu.” Hắn mở mắt, hô về phía ngoài

“Bệ hạ, có gì phân phó?” Tổng quản thái giám cầm phất trần trong tay, đi vào từ bên ngoài.

“Bãi giá đến Tường Phượng cung.”

“Dạ.”

Đêm đã khuya, ánh trăng tròn treo trên bầu trời. Mỉm cười ngắm cảnh, gió đêm thổi nhẹ, bách hoa lay động, hương thơm tươi mát tràn ngập.

Tường Phượng cung, đèn đuốc sáng trưng.

Đế Na công chúa vốn đã nghỉ ngơi lại rất tỉnh táo, đôi mắt to linh hoạt nhanh như chớp, không có một chút buồn ngủ nào. Tiểu cung nữ Nha nhi bên người ngáp một cái, chống lại cơn buồn ngủ.

“Nha nhi, ngươi nói ta thật sự phải gả đến Thiên Diệu hoàng triều xa lạ kia sao?” Đế Na hỏi, từ khi biết phải đi cầu thân, vấn đề này vẫn làm nàng cảm thấy phức tạp, có một chút sợ hãi nho nhỏ trong lòng, cũng có chút ngượng ngùng, hơn nữa nghe nói Vương gia của Thiên Diệu hoàng triều là người xuất sắc như thế nào.

“Dạ, thưa công chúa, Hoàng Thượng quyết định cho người đi cầu thân.” Nha nhi híp mắt, đáp.

“Nhưng mà…”

“Hoàng Thượng giá lâm.” Giọng nói cao vút của thái giám chặn đứng câu nói tiếp theo của Đế Na công chúa, cũng làm cơn buồn ngủ của Nha nhi chạy mất.

“Khấu kiến Hoàng Thượng.” Nha nhi hành lễ.

“Hoàng huynh, người sao lại đến đây?” Đế Na nhìn Dạ Thanh Minh, chớp chớp mắt.

“Trẫm đến xem tiểu công chúa đáng yêu nha.” Dạ Thanh Minh cười, hắn rất thích muội muội thiên chân khả ái này. Nếu không phải vì nàng là một công chúa, hắn cũng sẽ không gả nàng đi. Tuy nhiên cho dù nàng có lấy chồng, hắn ở sau lưng vẫn sẽ bảo vệ nàng, làm hậu thuẫn cho nàng.

“Hoàng huynh gạt người, người nhất định là có việc, đúng hay không?” Đế Na chớp chớp hai mắt đáng yêu, dáng vẻ muốn nói ‘huynh làm sao mà lừa được muội được’.

“Ha ha, tiểu công chúa của Hoàng huynh quả nhiên thông minh.” Dạ Thanh Minh sủng ái gõ nhẹ lên chóp mũi của Đế Na, “Hoàng huynh muốn nói cho Na Na biết, ngày mai sẽ đi Thiên Diệu quốc, tiểu công chúa cũng đi nha.”

“Ta cũng phải đi?” Đế Na đột nhiên có chút sợ hãi, nhanh như vậy mà đã phải đối mặt với những kẻ xa lạ kia sao?

“Ừ.” Dạ Thanh Minh gật gật đầu, “Na Na đừng sợ, coi như chỉ là đi du ngoạn. Thuận việc đi nhìn phu quân tương lai của ngươi luôn, hắn là nam tử rất tuấn mỹ phiêu dật, hoàng huynh còn sợ tiểu công chúa nhìn thấy hắn, sẽ không thích hoàng huynh nữa ấy chứ?” Mang theo ý trêu cười.

“Nào có, hoàng huynh toàn nói giỡn à.” Đế Na nghe Dạ Thanh Minh nói vậy, hai má tinh xảo hồng lên những đám mây, thẹn thùng động lòng người. Nàng bĩu môi, phản bác nói.

“Ha ha, tiểu công chúa ngượng rồi.” Dạ Thanh Minh nhìn muội muội bảo bối ngượng ngùng, thoải mái cười.

“Hoàng huynh…” Đế Na dậm chân, mang theo yếu ớt của tiểu nữ nhi.

“Được rồi, hoàng huynh không trêu ngươi nữa.” Dạ Thanh Minh cười nói, “Đêm đã khuya, hoàng huynh đi đây. Tiểu công chúa đi ngủ sớm một chút đi, bằng không sẽ không đẹp đâu.”

“Cung tiễn hoàng huynh.”

“Cung tiễn Hoàng Thượng.”

Thân ảnh của Dạ Thanh Minh vội vàng biến mất ở trước mặt các nàng.

Đế Na mở to mắt, càng chẳng buồn ngủ chút nào.

Ngày mai sẽ ra sao???

(*mộng Tương Vương: Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc nước Tàu. Đời Chiến Quốc, vua Sở Tương Vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn.

Trong lúc mơ màng giấc điệp, vua Sở mộng thấy thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình, rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích.

Sau khi cùng giai nhân ân ái mặn nồng, vua Sở hỏi:

- Chẳng hay ái khanh ở đâu đến đây để quả nhân duyên may gặp gỡ?

Giai nhân mỉm miệng cười duyên, thưa:

- Muôn tâu thánh thượng! Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường, vốn cùng nhà vua có tiền duyên, nay được gặp gỡ thật là phỉ nguyền mong ước. Ở thiên cung, thiếp có nhiệm vụ buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa ở Dương Đài.

Nói xong, đoạn biến mất. Nhà vua chợt tỉnh dậy, cảm thấy mùi hương như còn thoang thoảng đâu đây. Mộng đẹp vơ vẩn trong trí não, nhà vua thấy luyến tiếc vô cùng. Sau sai người lập miếu thờ (tức miếu Vu Sơn thần nữ) gọi là miếu Triên Viên.)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...