Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 187

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cẩn thận…”

Sở Ngự Hằng lời nói vừa ra khỏi miệng, bóng dánglửa đỏ của Lãnh Loan Loan đã thoắt một cái bay vút lên. Phất tay áo dàimột cái đỡ lấy ngân châm của Diệp Huyền, sau đó nhanh nhẹn hạ xuống, giơ tay áo ra. Tay áo màu đỏ găm đầy ngân châm dưới ánh mặt trời loé ra ánh sáng, làm người ta nhìn mà ghê người.

Lãnh Loan Loan bình yên vô sự, Sở Ngự hằng cùng những người có mặt ở đấy đều thở phào nhẹ nhõm.Nhưng Diệp huyền thì một bụng tức giận, độc châm này là hắn khổ luyệnhơn mười năm mới hoàn toàn học hết được, huống chi là hắn đã bắn ra toàn bộ châm như vậy, hầu như chưa ai có thể thoát được. Vậy mà tiểu cônương trước mắt này hẳng những lông tóc vô thương, còn có thể tiếp đượctoàn bộ ngân châm của hắn, thật sự là quá lợi hại. Đôi mắt hẹp dài híplại, giống như muốn xuyên thủng Lãnh Loan Loan.

“Dùng ám khí đã thương người, mặt mũi đâu mà dám tự coi là anh hùng chứ. Để lão phu dạy cho ngươi một bài học.”

Chưởng môn phái Không Động bởi vì đại đồ đệ vừa bị trúng độc mà lửa giận ngúttrời. Bây giờ lại thấy tên Diệp Huyền này lại xuất ra ngân châm độc ác,vô cùng xem thường hạng người vô sỉ như vậy. Chỉ thấy ông ta hét lớn một tiếng, bay vút lên đài.

“Khoan đã.” Lãnh Loan Loan giơ tay lênchặn lại động tác của chưởng môn phái Không Động, thờ ơ nhìn qua Vạnoánh Chiêu bên cạnh đám người bên dưới, đã thấy nàng gắt gao cắn môi,ánh mắt thật to nhìn chăm chú vào mình như đang khẩn cầu.

“Mạngngười này là của ta.” Quay đầu, lạnh lùng nhìn chăm chú vào Diệp Huyền,giọng nàng không lớn không nhỏ nhưng cũng đủ để tất cả mọi người ở đâynghe được thanh âm thản nhiên của nàng.

Mọi người nháy mắt khôngnói gì, nhìn nữ tử này mặc dù tuổi còn trẻ nhưng tuyệt không phải là kẻhời hợt, quay đầu hướng Sở Ngự hằng liền nhận đwọc một cái gật đầu bấtlực của hắn. Bọn họ ai cũng đều không nói nên lời, mặc dù cũng muốnchính mình được tự tay giết tên ngông cuồng này, cho hắn biết thế nào là kết cục dám khinh thị bọn họ. Nhưng minh chủ đã gật đầu, bọn họ làm sao dám động thủ?

Chưởng môn phái Không Động liếc mắt một cái nhìnđệ tử của hắn đang chăm sóc Vương Hổ Thành, đáy mắt hiện lên một tiakhông cam lòng nhưng cũng chỉ có thể oán hận lui về một bên.

“Tiểu nha đầu, muồn mạng của lãi phu, phải xem xem ngươi có bản lĩnh đó hay không.”

Diệp huyền bị lời nói của Lãnh Loan Loan chọc giận. Hắn đưa tay lên mặt kéoxuống, lộ ra một mảnh da mặt đen đúa, khắp mặt chi chít vết đao kiếm, có vết thương còn chưa lành, nhìn vô cùng khủng bố.

“Oẹ…”

Vạn Oánh Chiêu nhìn gương mặt xấu xí ghê tởm của Diệp Huyền, nhịn khôngđược nôn ra một trận. Đông Phương Triết thấy thế, chạy nhanh đến vỗ lưng cho nàng.

Mọi người nhìn thấy khuôn mặt thật của Diệp Huyền xong cũng không khỏi nhăn nhó, thật không nghĩ đến bộ dạng của tên cuồngvọng đó lại khó coi đến vậy. Quay mặt đi, chỉ một số ít người đanh thépcó thể dùng mắt mà nhìn trực diện hắn.

“Đây mới là diện mạo chânthật của ngươi?.” Lãnh Loan Loan đứng ở nơi đó, như một gốc cây đỏ rựcrỡ. Tóc dài đen óng theo gió bay bay, trên khuôn mặt tuyệt mĩ không nónửa điểm sợ hãi, giống như kẻ trước mặt nàng bất quá chỉ là một conngười tầm thường.

“Ngươi không sợ?” Diệp Huyền nhìn vẻ mặt chánghét của mọi người dưới đài, sau đó lại quay đầu nhìn Lãnh Loan Loan,thấy nàng một thân lạnh nhạt bình tĩnh, nhịn không được nhíu mày.

“Đằng nào cũng giết, có gì e ngại?”

Lãnh Loan Loan liếc hắn một cái, đôi mắt sắc bén tinh tường phản chiếu bộ dáng Diệp Huyền.

Diệp huyền nhìn bộ dáng mình trong mắt nàng, đầu tiên là cả kinh, sau đó lại bị lời của nàng chọc cho giận.

“Tiểu nha đầu, không làm được thì đừng có cuồng ngôn.”

Nói xong, tay sờ đến một bên thắt lưng, một phen đem nhuyễn kiếm lấy ra.Theo thời gian, mặt trời càng lên cao, ánh nắng sáng lạn chói mắt chiếutrên lưỡi kiếm, loé ra ánh sáng, hàn khí bức người.

Lãnh LoanLoan mày liễu khẽ nhếch, tà mị liếc nhìn Dạ Thần. Dạ Thần hiểu ý, bóngdáng màu trắng như đại bàng bay vút, dừng lại trên đài, phất tay gọngàng một cái, bảo kiếm bên hông bay ra hướng Lãnh Loan Loan.

Lãnh Loan Loan tiếp được kiếm, mở kiếm ra khỏi vỏ. Bảo kiếm vừa lây ra, đemvỏ kiếm đẩy về cho Dạ Thần. Nàng một tay cầm kiếm như một vị tướng quânxinh đẹp trên chiến trường, tóc đen theo gió tung bay.

“Một chiêu định thắng thua.”

Lãnh Loan Loan lạnh lùng nói với Diệp Huyền, tay phải cầm bảo kiếm nhắmthẳng vào hắn. Lưỡi kiếm sắc bén, cả thanh kiếm giống như bị một lớp ánh sáng mờ ảo bao lấy. Chiêu đầu tiên, Diệp Huyền còn có thể tránh thoátcông kích của Lãnh Loan Loan, nhưng ba chiêu sau, Lãnh Loan Loan nhìn có vẻ lười biếng, động tác uể oải nhưng đường kiếm lại vô cùng hiểm hóc,kiếm khí cũng ngày càng sắc bén. Diệp Huyền né tránh không kịp, bị LãnhLoan Loan đâm trúng, máu tươi đỏ sẫm từ ngực hắn phụt ra, bảo kiếm củaDạ thần vẫn còn cắm trong ngực.

“Ngươi…”

Diệp Huyền chỉvào Lãnh Loan Loan, hai tròng mắt hẹp dài trừng lớn. không nghĩ đến mình cư nhiên lại cứ như vậy mà bị đâm trúng, thật không thể nào lại như vậy được. Hắn võ nghệ phi phàm, sao lại có thể bị đánh bạnh bởi một nha đầu chứ?

Lãnh Loan Loan nhích tay, đém kiếm rút ra. Máu đỏ sẫm theomiệng vết thương phụt ra, xinh đẹp mà chói mắt. Lãnh Loan Loan vút mộtcái, hạ xuống một bên

Một tiếng trống vang lên, thân hình gầy gòcủa Diệp Huyền ngã xuống sàn. Lại vẫn như cũ trợn tròn mắt nhìn LãnhLoan Loan, rõ ràng là không cam lòng.

“Tiểu Chiêu.” Lãnh Loan Loan thờ ơ liếc Diệp Huyền một cái, sau đó lạnh lùng hướng Vạn Oánh Chiêu nói. “Lên đây.”

Vạn Oánh Chiêu nhanh chóng bay vút lên đài, ánh mắt oán hận trừng Diệp Huyền, chỉ hận không thể tận tay rút gân, lột da hắn.

“Kẻ thù ngay trước mắt, muốn định đoạt thế nào tuỳ ngươi.” Lãnh Loan Loanngón tay khẩy một cái, điểm trụ huyệt đạo của Diệp Huyền. Mặc kệ hắnnhìn nàng một cách oán độc, mày liễu nhếch lên, lại bồi thêm một câu.“Hay là muốn băm chém ngàn mảnh rời đem làm mồi cho thú rừng?”

Mọi người nghe vậy không nhịn đwọc đô mồ hôi lạnh, nữ tử này không ngời lại ngoan độc như vậy. Cho dù là kẻ thù, lấy tính mạng cũng là được rồi đi, hiện tại lại còn muốn đem hắn phanh thây ngàn mảnh, làm mồi cho thúrừng sao? Nhìn Diệp Huyền trên mặt đất không thể nhúc nhích, bọn họ bâygiờ lại hơi có chút thương xót cho hắn.

“Phanh – thây – ngàn –mảnh.” Vạn Oánh Chiêu oán hận trừng mắt nhìn Diệp Huyền, gằn từng chữ.Cả người hận ý như núi lửa bùng nổ, không chút nào che giấu. Nàng muốntận mắt nhìn thấy tên ác nhân này bị một đao rồi một đao hạ xuống người, cho hắn biết thế nào là đau đớn, lấy máu hắn rửa sạch tội lỗi cả đời.

“Được.” Lãnh Loan Loan gật gật đầu, âm thanh lạnh lùng nói. “Phanh thây ngàn mảnh.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu
Chương 187

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 187
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...