Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ảnh Tam đáng chết, đúng vậy.

Vạn Oánh Chiêu lạnh lùng trừng mắt nhìn nam nhân xấu xí bị trói quỳ gối trên boong thuyền, hận ý trong nàng như nước biển cuồn cuộn không ngừng. Là gã, là nam nhân dữ tợn trên mặt có vất đao này đã giết toàn bộ hơn hai mươi nhân khẩu trong nhà nàng, là hắn đã diệt cả cuộc đời nàng. Nàng hận không thể vứt gã từ khoang thuyền ra bên ngoài cho cá ăn. Nhưng như vậy sẽ khiến hắn quá dễ dàng, nàng tuyệt không cho pháp. Huống chi rốt cục là ai tìm chúng tới diệt Vạn Gia Trang, giết cả nhà nàng, vẫn còn bao nhiêu chuyện không biết. Cho nên hắn không thể chết ít nhất bây giờ không thể chết được.

Không khí đóng băng nhanh chóng, giống như chạm nhẹ vào cũng sẽ vỡ tan.

Ảnh Tam quỳ gối trên boong thuyền lạnh như băng, gió biển tràn vào khoang thuyền khiến mái tóc gã hỗn độn, hắn cúi đầu, đáy mắt tràn đầy khủng hoảng. Cho tới bây giờ, hắn vẫn không ngờ Viêm Nguyệt Lâu cũng không thể che chở mình, ánh mắt Vạn Oánh Chiêu giống như báo săn đang giơ móng vuốt, xé rách gã ra thành mảnh nhỏ dù không tiếng động.

Bọn họ rốt cục sẽ đối phó gã như thế nào? Sợ hãi trào lên trong lòng, gã chưa từng hối hận như thế. Hối hận hắn không nên thèm thuồng sắc đẹp mà đùa giỡn nha đầu kia, ngược lại bị nàng tháo được mặt nạ thấy được khuôn mặt mình. Có lẽ đại ca nói đúng, hắn sớm muộn gì sẽ chết ở trong tay nữ nhân. Hiện tại, đã ứng nghiệm.

“Nói đi, rốt cục là ai mua các ngươi diệt Vạn Gia Trang?”

Lãnh Loan Loan ngồi ở trên chiếc ghế màu đỏ thắm, tay cầm một chén trà. Hương trà tràn ngập, khói bốc lượn lờ. Y bào màu trắng cùng thành ghế màu màu đỏ thắm đối lập nhau, lại tôn lên tao nhã cùng tôn quý của nàng. Dung nhan tuyệt mỹ thờ ơ, không có một tiếng nói. Nhưng không khí càng thêm sít chặt, hết sức căng thẳng.

Ảnh Tam co rúm lại, tuy rằng trong lòng sợ muốn chết, hận không thể lập tức ôm chân của nàng cầu xin tha thứ, nhưng gã cũng thật sự không rõ ràng lắm rốt cục là ai đến giao dịch, từ đầu tới đuôi gã chưa từng gặp diện mạo chân thật của người này.

“Ta không biết.”

“Nói láo.” Vạn Oánh Chiêu nghĩ hắn nhất định không chịu khai, tức giận, cầm lấy cây roi trúc bên cạnh quật vào hắn. “Ngươi nói hay không?” Cây roi mài qua lưng Ảnh Tam, âm thanh chấn động cả khoang thuyền.

“Ngươi tha cho ta đi, ta là thật sự không biết.” Ảnh Tam bị roi vụt vào lưng bắt đầu vừa rát vừa đau, nhịn không được muốn chạy trốn, cắn răng kêu to. “Từ đầu đến cuối, hắn che mặt, không hề lộ.”

“Vút…”

Vạn Oánh Chiêu vụt trượt roi, có lẽ hắn nói thật. Nhưng cả nhà nàng từ cao đến thấp cũng chết trong tay đám sát thủ này, đây là chuyện thực.

“Có nói hay không?” Nàng không tin hắn không có chút gì manh mối, roi càng không ngừng vụt xuống, phía áo trên lưng Ảnh Tam bắt đầu xuất hiện vét thương do bị roi quật, máu chảy ra, dính ở trên cây roi.

Dạ Thần cùng mọi người lẳng lặng quan sát, không nói một lời. Dường như bọn họ đều ngầm được sự cho phép của Lãnh Loan Loan, tùy ý để Vạn Oánh Chiêu phát tiết đau xót cùng cừu hận trong lòng.

“Ta thật sự không biết.” Má ơi, Ảnh Tam muốn chạy trốn, nhưng đã bị phế võ công, sao có thể dễ dàng chạy chứ, không hẳn hoi sẽ bị ném xuống biển cho cá ăn.

Vạn Oánh Chiêu nghe vậy, lại quất roi.

Lãnh Loan Loan bảo Dạ Mị ngăn lại nàng. Có oán hận muốn phát tiết tự nhiên không gì đáng trách, nhưng nếu nàng còn tiếp tục dùng sức vụt roi như vậy, chỉ sợ người này chẳng không lâu nữa sẽ đi gặp Diêm vương. Đến lúc đó, dù hắn biết hung sau phía sau màn là ai, cũng không thể mở miệng.

Vạn Oánh Chiêu dừng quất Ảnh Tam, trong ngực vì tức giận mà không ngừng phập phồng. Thật muốn một đao giết hắn, nhưng không thể. Răng cắn môi, khắc chế lửa giận. Không thể đán nữa, nếu đánh chết hắn, dù hết thù giận, nhưng chỉ sợ sẽ chẳng bao giờ biết kẻ thù cha mẹ rốt cục là ai? Đáp án sẽ chôn vùi xuống bể khơi.

“Ngươi thật sự không biết sao?” Lãnh Loan Loan nhìn Ảnh Tam, giống như đang nhìn một con bọ nhỏ, nhẹ nhàng đụng vào một cái, hắn sẽ chết rất thảm.

Ảnh Tam liều mạng gật đầu. Trời ạ, hắn thật sự không nên trêu chọc đến nha đầu kia. Hiện tại lại rơi vào kết cục như thế?

Vạn Oánh Chiêu nghe vậy vừa muốn vung roi, lại bị một ánh mắt Lãnh Loan Loan khiến khựng lại. Thu roi, đầy ngập phẫn hận ngồi vào một bên.

“Một chút manh mối cũng không có?” Lãnh Loan Loan vân vê ngón tay của mình, ngẩng đầu không chút để ý nhìn hắn.

Ảnh Tam lắc đầu, tuy rằng con người hắn luôn luôn tham mê sắc đẹp, nhưng hiện tại không dám cười. Nữ nhân này đẹp thì rất đẹp, nhưng là đóa hoa có độc, đụng vào sẽ trúng độc mà chết.

“Vậy sao?” Lãnh Loan Loan nhướn mi, “Cho ngươi một cơ hội cuối cùng.” Nếu không quý trọng, đừng trách nàng không nói trước, hắn sẽ tự gánh lấy hậu quả.

Ảnh Tam vốn đang quỳ xuống đất run run, sợ tới mức trong đầu cố nhớ lại dáng người người nọ.

“Có.” Đột nhiên giống như đã lâu mới thấy nắng, Ảnh Tam bỗng nhiên lớn tiếng trả lời: “Hắn nói khẩu âm Giang Nam ở Mê Thành.” Đôi mắt cẩn thận lưu ý nhìn Lãnh Loan Loan, hy vọng bọn họ có thể thả mình.

“Khẩu âm Giang Nam ở Mê Thành?” Loan Loan nhếch môi, “Chắc chắn?”

“Dạ dạ…” Ảnh Tam gật đầu, đôi mắt hiện ra hào quang, hiện tại hắn đã nói ra đặc thù của kẻ phía sau màn, vậy là sẽ không còn gì nữa chứ?

“Dạ Hồn, lập tức điều tra nghe ngóng ở Mê Thành có ai hay lui tới Vạn Gia Trang? Điều tra tất cả mọi chuyện liên quan đến bọn họ.” Lãnh Loan Loan phất tay với Dạ Hồn, ra lệnh.

“Dạ.” Dạ Hồn gật đầu, đáp.

“Dạ Mị, ngươi lập tức gửi một phong thư cho chi nhánh của Duyệt Hương Các ở Mê Thành, bảo họ hỏi thăm.”

“Dạ.” Dạ Mị lĩnh mệnh.

Ảnh Tam đang quỳ gối nghe được liền trợn mắt há mồm, tim đập như sấm. Cô gái này rốt cục là loại người nào? Chỗ nào cũng có thế lực, thật đáng sợ. Hắn càng thêm sợ hãi, nhịn không được cúi đầu, muốn lánh tầm mắt của mọi người rồi thừa cơ biến mất.

“Thần, trở lại bờ, chúng ta tiếp tục đi về hướng nam. Đến Mê Thành, huynh đi trước chuẩn bị đi.” Lãnh Loan Loan phân phó Dạ Hồn, Dạ Mị xong, quay đầu nói với Dạ Thần.

“Được.” Dạ Thần gật đầu.

“Tiểu Chiêu.” Lãnh Loan Loan gọi Vạn Oánh Chiêu một bên, thấy nàng vẫn oán hận trừng mắt nhìn Ảnh Tam quỳ trên mặt đất như cũ. Cặp mắt vốn linh động nay hoàn toàn bị cừu hận chiếm cứ, bàn tay mảnh khảnh siết chặt vào cây roi, mu bàn tay ứa ra gân xanh. Chỉ sợ nếu mình không bảo phải giữ mạng Ảnh Tam, nàng ta sẽ không thể khắc chế được lửa giận mà giết chết gã ngay lập tức.

“Tiểu Chiêu!” Tăng thêm âm lượng, tuy rằng nàng hiểu tâm tình của Tiểu Chiêu, nhưng vẫn không thể để nàng không nhìn thấy chủ tử này như thế, huống chi nha đầu kia quá non nớt, còn cần tôi luyện một phen.

“Dạ.” Tiểu Chiêu hoàn hồn, bỗng cả kinh. Nửa quỳ khom người đứng bên Lãnh Loan Loan.

“Hiện tại người này giao cho cô, cô muốn xử lý như thế nào thì xử lý.” Muốn giết muốn chém đều tùy ý nàng, so với người nhà đã chết của nàng, chỉ sợ nam tử này chết trăm lần cũng không bù đủ.

“Tạ chủ tử.” Tiểu Chiêu vừa nghe, lập tức quỳ đến tạ nói. Ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Ảnh Tam, rốt cục có thể báo thù cho cha mẹ.

“Tiểu thư, xin người tha ta đi.” Ảnh Tam sợ tới mức dập đầu trên mặt đất.

“Dẫn đi.” Lãnh Loan Loan vung tay lên với bốn thiếu niên, bọn họ lôi Ảnh Tam, cùng Tiểu Chiêu rời đi.

Rất xa còn truyền đến tiếng cầu xin tha thứ của Ảnh Tam, nhưng tìm Lãnh Loan Loan mà cầu xin tha thứ hiển nhiên là một sai lầm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...