Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 196

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lãnh Loan Loan nghiêng người nhìn quan tài của nhũ mẫu, bàn tay mềm cầmlấy một bông cúc bên quan tài. Nhẹ nhàng chạm vào, đóa hoa trắng nhưbông tuyết rơi xuống trên người nhũ nương. Đen như mực, trắng như tuyết. Hai loại màu sắc đập màu sắc càng khiến người ta cảm thấy bi thương.Mắt đen nhìn khuôn mặt an tường của nhũ mẫu thật lâu, gằn từng chữ:

“Trong một ngày, tra ra hung thủ cho ta.”

“Vâng, chủ tử.”

Dạ Thần và bốn thiếu niên cùng đáp, gió đêm khe khẽ thổi, lay động hoa cỏtrong sân, nhẹ rung xào xạt. Ánh trăng bị mây che phủ, bầu trời tối đennhư mực.

Hôm sau, mặt trời giống như cũng bị nhiễm bi thương, tránh trong mây vụng trộm khóc, làm cho trời mưa to tán loạn.

Mưa bụi rơi trên hoa cỏ, trên từng viên đá, giọt mưa trong suốt, ảm đạm như những giọt nước mắt.

Lễ tang của nhũ mẫu được tổ chức, bởi vì nhũ mẫu không có con nên Lãnh Loan Loan là nghĩa nữ phải thực hiện.

Lãnh Loan Loan mặc đồ tang màu trắng, trên tráng đội khăn trắng, trên taycầm bài vị của nhũ mẫu, đi cùng là Dạ Thần và bốn thiếu niên. Gia đinhmặc áo đen khiên quan tài, phía sau là mọi người từ hạ nhân đến chủ nhân trong Lãnh Phủ đều đi theo.

Mưa phùn bay tán loạn, gió lạnh nhưquất vào mặt. Khăn đội đầu màu trắng thê lương tung bay, Lãnh Loan Loandẫn đầu mọi người đi tới.

Sau nửa canh giờ,nhũ mẫu đã được an táng ở một nơi phong cảnh tú lệ, núi non nên thơ.

Lãnh Loan Loan đứng trước bia mộ thả tiền vàng mã, ánh mắt đau thương. Mưaphùn rơi trên mặt và mái tóc đen dài đến thắt lưng của nàng, trong suốt, như là nước mắt bi thương ngưng tụ thành thủy tinh. Nhìn qua tấm biađá, trong đầu nàng lại hiện ra những kí ức trước đây, khi nàng mới vượtthời gian từ hiện địa đến đây. Người đầu tiên nàng nhìn thấy là nhũ mẫuđang nhìn nàng cười ôn nhu dịu dàng. Nhớ rõ lúc trước nàng ngại nhũ mẫuhay dài dòng, hay khóc lóc, nhưng mà nhũ mẫu vẫn luôn yêu thương nàng.Nàng mệt mỏi, nhũ mẫu chăm sóc bồi bổ cho nàng.Nàng đói bụng, nhũ mẫucũng đã chuẩn bị đồ ăn tốt cho nàng. Ban đêm về muộn, nhũ mẫu vẫn để đèn phòng đợi nàng… Nếu nói mẫu thân là người vĩ đại nhất, thì nhũ mẫuchính là người đã thay thế mẫu thân. Nhũ mẫu yêu thương nàng một cáchbình dị, vô tư, ấm áp. Lãnh Loan Loan hiểu rõ, dù tất cả mọi người đềusợ hãi nàng, thậm chí chán ghét nàng thì nhũ mẫu vẫn luôn yêu thươngnàng, quan tâm nàng. Nhưng mà hiện tại, người nàng yêu quý nhất đó đãvĩnh viễn biến mất.

Mưa bụi từng giọt lạnh như băng theo hai máchảy xuống, làm cho nàng lại nhớ đến ngày mẹ mất khi ấy. Nhưng mà lầnnày, nàng tuyệt đối sẽ không yên lặng thừa nhận. Bàn tay mềm nắm chặt,môi anh đào nhếch lên, đôi mắt đen thẳng tắp nhìn mộ phần, mang theo sựkiên định vô bờ, yên lặng thề:

“Nhũ mẫu, ta nhất định sẽ báo thù cho người.”

Dạ Thần, bốn thiếu niên yên lặng đứng sau Lãnh Loan Loan, một thân áotrắng kia bay tán loạn trong mưa gió làm cho người ta bi thương, côtịch. Bốn hiếu niên cũng không quen thuộc với nhũ nương lắm, nên cũngkhông hoàn toàn hiểu được nỗi khổ của Lãnh Loan Loan. Nhưng Dạ Thần đãbiết nàng từ trước, luôn dõi theo nàng, mọi chuyện của nàng hắn đều rõhết thảy, bao gồm cả tình cảm của nàng với nhũ mẫu. Hiện tại mất đingười mà nàng luôn quan tâm, ỷ lại, nàng không chỉ là bi thương mà còncó cả tự trách. Nếu không phải nàng quá mức xem nhẹ Lâm Kế Tục, nghĩLãnh tướng quân hoàn toàn có khả năng bảo vệ được người trong phủ thignhũ mẫu làm sao lại trúng độc?

“Kết quả điều tra đâu?”

Lãnh Loan Loan trong lòng nói lời tạm biệt với nhũ mẫu, cũng đã quyết tâmbáo thù cho người. Nàng xoay người, tóc đen bay trong gió, quần áo trắng lay động, tuyệt mĩ đến bi thương, đôi mắt đen không chút độ ấm nhìn DạThần, lạnh lùng hỏi.

Gió quật, mưa bay.

Đôi mắt tím của Dạ Thần xẹt qua một tia thương tiếc, lại mau che giấu đi, bởi vì hắn hiểu, Lãnh Loan Loan tuyệt đối không cần người ta thương tiếc.

“Là người của Tể tướng.”

“Là hắn…” Lãnh Loan Loan nheehcs môi, vẽ ra một nụ cười tàn khốc. Kinh diễm như vậy, xinh đẹp như vậy, lại đáng sợ như vậy. Quả nhiên là hắn, nếusớm biết sẽ có chuyện xảy ra hôm nay, nàng lúc trước không nên thả hắn.Có thù tất báo, đã đến lúc hắn phải trả giá cho những gì đã gây ra.

“Hồi cung.”

Lãnh Loan Loan hướng tới bọn người Dạ Thần nói.

Dạ Thần, bốn thiếu niên đuổi theo nàng, người của Lãnh phủ cũng đã sớm bị Lãnh Loan Loan bảo trở về.

Tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn.

Mái ngói cong ngọc lưu ly, mưa theo mái hiên rơi xuống.

Ngự thư phòng, mùi Long Tiên Hương tràn ngập .

Hiên Viên Dạ đứng bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn chăm chú cảnh gió mưa bênngoài. Chuyện nhũ nương của Lãnh Loan Loan qua đời, hắn đã biết. Chỉ sợbây giờ nàng đang rất khó khăn, làm hắn thật muốn ngay bây giờ lao rahoàng cung để được ở bên an ủi, che chở cho nàng. Nhưng mà hiện giờ Hiên Viên Trù và Vương phi sắp lâm bồn của hắn đang ở thiên điện của Tháihậu. Thái hậu lo lắng hắn ra khỏi cung sẽ nhiễm một thân xui xẻo, chếtsống không cho hắn đi. Tuy rằng Hiên Viên Dạ cũng không để ý lắm đến sựcản trở của Thái hậu, nhưng là hắn biết với thân phận mình xuất hiện ởTướng quân phủ chỉ sợ làm cho người ta hoảng sợ, chỉ thêm quấy nhiễu lễtang.

“Hoàng Thượng, Hoàng hậu nương nương hồi cung .”

Hứa Mậu tay cầm phất trần đi đến, nói. Đã gần năm mươi tuổi rồi, xương cốthắn vẫn khỏe mạnh như vậy, thân thể mạnh khỏe. Quần áo thái giám màuđen, sắc mặt trầm ổn.

“Loan Loan về rồi?” Hiên Viên Dạ bỗng nhiên ngẩng đầu,“ĐếNàng đang ở đâu?”

“Bẩm Hoàng Thượng…”

“Ta đến đây rồi.” Lãnh Loan Loan bước vào Ngự thư phòng, khăn hiếu màu trắng trên đầu thu hút người ta chú ý.

Hứa Mậu vội lui qua một bên, âm thầm lắc đầu. Hắn hơi do dụ cũng bởi vìHoàng hậu nương nương như vậy. Nàng dù sao cũng là quốc mẫu coa quý, cưnhiên lại để tang một kẻ hạ nhân, chuyện này truyền ra ngoài nhất địnhlàm cho người ta chê cười rồi.

“Loan Loan.” Hiên Viên Dạ sửngsốt, nhanh chóng đi đến bên nàng. Đôi mắt sâu kín thâm thúy nhìn nàngchăm chú, lo lắng hỏi. “Nàng có khỏe không?”

Lãnh Loan Loan mím môi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Hoàng Thượng, ta muốn người đáp ứng ta một chuyện.”

“Chuyện gì?” Hiên Viên Dạ khó hiểu, ánh mắt đầy hận ý của Lãnh Loan Loan nhưvậy làm cho người ta kinh hãi, nàng muốn gì? Nhưng mà cho dù là gì, hắncũng sẽ đáp ứng vô điều kiện.

“Ta muốn mạng của Lâm Kế Tục.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu
Chương 196

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 196
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...