Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 253

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tô gia gia, vì sao những bộ quần áo này lại nhỏ như vậy?”

Không biết qua bao lâu, Tinh nhi chạy tới ôm Tô Viễn Hành. Tay nhỏ bé chỉ vào quần áo trên tay Dạ Thần, mắt to đảo khắp nơi, rất là hoang mang. Tôgia gia có phải mua sai rồi hay không, quần áo này, câu không thể mặcvừa nha.

“Ha ha.” Tô Viễn Hành cười đến thoải mái, cúi ngưới nhéo mũi của Tinh nhi.“Ngốc tiểu tử, đó là chuẩn bị cho cục cưng trong bụng của Loan Loan tỷ tỷ .”

“Trong bụng của tỷ tỷ có một cái cụccưng sao?” Tinh nhi hoang mang nhìn bụng của Lãnh Loan Loan, sau đó chạy chậm đến trước mặt của nàng, lôi kéo tay của Lãnh Loan Loan“Tỷ tỷ, tỷvì sao lại không cho cục cưng ra chơi với ta?”

“Ha ha ha......”

Lới nói ngây thơ của Tinh nhi khiến cho Tô Viễn Hành lại cười to một trận, ngốc tiểu tử này thật sự là ngây thơ.

Lãnh Loan Loan nghe thấy lời nói của Tinh nhi cũng nhịn không được mỉm cười xán lạn như hoa xuân.

Dạ Thần nhìn một màn ấm áp này,đôi môi khêu lên một độ cong. Nếu có thể vĩnh viễn như vậy, thật là là hạnh phúc cỡ nào.

“Các ngươi tại sao lại cười? Mau để cục cưng đi ra chơi với Tinh nhi a.”

Cái đầu nho nhỏ của Tinh nhi lắc lắc , không biết lời nói của cậu tại sao lại khiến Tô gia gia cười đến như vậy?

“Hài tử ngốc, cục cưng bây giờ còn đang ngủ, phải đợi hắn tỉnh ngủ mới cóthể chơi với ngươi.” Tô Viễn Hành ngồi xổm xuống, đùa với tiểu bất điểm.

“Kia hắn khi nào thì tỉnh ngủ ?” Một đôi mắt sáng rõ của Tinh nhi nhìn bụng của Lãnh Loan Loan, kỳ quái , cục cưng như thế nào lại không ngủ ở trên giường, ngược lại lại đi tránh ở trong bụng của tỷ tỷ.

“Ha ha, đợi mấy tháng nữa, liền tỉnh ngủ .” Vuốt cái đầu tò mò của cậu bé.

“Cục cưng ngủ cũng lâu quá hen.” Tinh nhi ngẩng đầu, nói.

“Ha ha ha......” Tô Viễn Hành lại cười một trận thật to.

“Nga, đúng rồi. Ta nói đồ đệ a, hiện tại ngươi đã có thai trong người, tựnhiên là không thể tập võ. Không bằng khiến cho một đồ đệ khác theo tacùng nhau luyện võ đi. Ta cam đoan đem tất cả sở học đều truyền thụ chohắn.”

Tô Viễn Hành đứng lên, nhìn Lãnh Loan Loan nói. Một khibiết bọn người Lãnh Loan Loan nguyện ý làm đồ đệ của mình , trong tâmhắn liền bắt đầu rục rịch. Hận không thể đem sở học suốt đời đi truyềnthụ, tin tưởng lấy tư chất của hai người nhất định có thể đưa võ học của hắn phát dương quang đại.

Lãnh Loan Loan ngẩng đầu lên nhìn DạThần, thản nhiên chớp mắt , cặp tử đồng kia phát ra sự ôn nhu, giống như tất cả sự tốt đẹp đều tụ trong ánh mắt của hắn, làm người ta vừa nhìnthấy liền bị lạc vào trong sự ôn nhu đó.

“Thần, ngươi cảm thấy sao?” Thân thủ của Thần cũng rất tốt.

“Dược.” Dạ Thần gật gật đầu, nàng nói cái gì thì chính là cái đó.

“Ha ha, hảo đồ đệ.” Tô Viễn Hành vỗ hai tay, mắt hổ đột nhiên nhìn về phíahai người.“Đúng rồi, đồ đệ bảo bối ,các ngươi tên gọi là gì?”

“Dạ Thần.” Dạ Thần nhấp mím môi, thản nhiên đáp.

“Lãnh Loan Loan.” Lãnh Loan Loan cũng híp lại hai tròng mắt, đáp.

“Tên rất hay, không hổ là đồ đệ ta chọn.” Tô Viễn Hành gật gật đầu, đắc chí.

“Đi thôi, tiểu Thần, chúng ta đi nấu cơm.” Đúng vậy, hết thảy mọi việc ởtrong U cốc đều dựa vào Tô lão nhân làm. Bất quá hiện tại tốt lắm,cóthêm Dạ Thần, vì thế hai người bọn họ giống như đang hầu hã nữ vươngcùng nhau hầu hạ Lãnh Loan Loan đang có thai.

Dạ Thần hướng Lãnh Loan Loan nhìn thoáng qua, ôm lấy quần áo trẻ con đi theo hướng Tô Viễn Hành vừai đi.

“Phanh --”

Ngay tại thời điểm hai người xoay người, một tiếng nổ chợt vang lên, giống như có một tiếng sấm sét đánh xuống.

“Oa oa...... Sét đánh .” Tinh nhi bị tiếng nổ làm cho sợ tới mức khóc lên.

Tô Viễn Hành cùng Dạ Thần nhìn nhau, theo tiếng vang nhìn lại, chỉ thấymột mảnh cát bụi bay lên, sau khi cát bụi tan ra liền nhìn thấy một bóng dáng màu trắng,.

Là người?

Lãnh Loan Loan ngồi dậy, hai tròng mắt sáng ngời híp lại, xem ra lại có việc xảy ra rồi?

“Đi, đi nhìn một chút.”

Tô Viễn Hành nói xong, thân hình chợt lóe hướng tới bóng dáng màu trắngkia bay vút qua. Dạ Thần nhìn Lãnh Loan Loan, nhìn thấy nàng gật gật đầu cũng phi thân mà đi.

“Còn sống.”

Thân ảnh Tô Viễn Hànhdừng lại ở bên cạnh bóng dáng màu trắng , dò xét hơi thở của hắn. Đemsợi tóc che trên mặt người trên mặt đất vén qua, mắt hổ có chút kinhngạc, không nghĩ tới rơi xuống cư nhiên là một nam tử tuấn tú.

Dạ Thần cũng đánh giá nam tử, thấy hắn mặt quan như ngọc, dù đang hôn mêcũng không tổn hại anh khí của hắn. Quần áo áo trắng thắng tuyết, cónhiểm rất nhiều vết máu, giống như là những đóa hồng mai trong tuyếttrắng.

“Trước đem hắn mang về rồi nói sau.” Tô Viễn Hành ngẩngđầu nhìn vách núi đen không thấy đỉnh, ninh ninh mi, người này xem ra là từ trên đó rơi xuống , có lẽ là hắn mạng lớn, cư nhiên chỉ bị thươngchứ không nguy hiểm đến tính mạng.

“Ân.” Dạ Thần gật đầu.

Tô Viễn Hành đở nam tử bị hôn mê cùng với Dạ Thần đi về hướng của LãnhLoan Loan, ánh mặt trời rơi ở trên mái tóc đen huyền của nam tử chiết xả ra ánh hào quang. Nam tử này đến tột cùng là ai? Hắn đến là phúc hayhọa, hiện tại bọn họ vẫn chưa biết được.

“Đồ đệ bảo bối, rơi xuống là một người sống.” Tuy rằng thiếu chút nữa đã chết.

Lãnh Loan Loan nhìn Tô Viễn Hành đem nam tử nói giống như một cái túi, mộtmái tóc đen che lại gương mặt của hắn, xem không rõ ràng lắm bộdáng.Liếc nhìn Tô Viễn Hành một cái, chỉ sợ nếu tiếp tục cầm hắn nhưvậy, người sống cũng sẽ biến thành người chết.

“Tô gia gia, đạica ca này là ai?” Tinh nhi sau khi biết không phải là sét đánh, rốt cụccũng thôi khóc. Bất quá hai tròng mắt thật to kia còn vươn nước mắttrong suốt , bộ dáng kia rất là đáng yêu.

“Tô gia gia cũng khôngbiết.” Tô Viễn Hành nói xong, đem nam nhân ném vào một bên mặt cỏ . Mắthổ nhìn phía Lãnh Loan Loan, trưng cầu ý kiến của nàng.

“Đồ đệbảo bối, ngươi nói xem có muốn cứu hắn hay không?” Quái đản Tô ViễnHànhcũng không phải là người tot6t1 chân chình, không phải bất kì aikhông quan hệ cũng đi cứu. Người này chết sống cùng hắn không quan hệ,nếu không phải nhìn hắn thuận mắt, có lẽ hắn hội đá hắn đến núi bên kia, giúp hắn đắc đạo thành tiên.

“Cứu.” Lãnh Loan Loan thản nhiên phun ra một chữ, nàng có cảm giác sự xuất hiện của nam tử này sẽ thay đổi một điều gì đó.

“Tốt,đồ đệ bảo bối nói cứu liền cứu.” Tô Viễn Hành gật gật đầu, lại đem namnhân vá lên. Quay đầu hướng tới Dạ Thần nói,“Đi thôi, đồ đệ.”

Lãnh Loan Loan gật gật đầu, Dạ Thần cùng Tô Viễn Hành cùng nhau đem nam tử đưa vào phòng ở.

“Tinh nhi, chúng ta cũng đi nhìn xem.”

Lãnh Loan Loan ngồi dậy, hướng tới Tinh nhi phất phất tay.

“Ân.” Tinh nhi mắt to đảo loạn , đi theo sau Lãnh Loan Loan và Tô Viễn Hành

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 253
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...