Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 169

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba ngày sau…

Mưa nhiều ngày hẳn sẽ quang, quang nhiều ngày ắt là mưa. Sau những ngày nắng ấm, cơn mưa phùn kéo dài đổ xuống.

Hiên Viên Dạ nhận được văn kiện khẩn cấp của Hiên Viên Trù đưa tới, cùng Ảnh xuất môn. Vạn Oánh Chiêu cũng cùng Đông Phương Triết đi nơi nơi tìm cậu hắn, Dạ Thần dẫn Dạ Hồn, Dạ Mị đi khắp nơi làm chuyện của Loan NguyệtLâu.

Lãnh Loan Loan nhìn cơn mưa phùn tí tách dai dẳng, tựa nhưvô số tiểu tinh linh trong màn mưa. Môi anh đào nhếch lên, tâm tìnhdường như cũng theo sự thay đổi của mưa, ánh mặc loé lên một tia vui vẻ.

“Phong Triệt.” Khẽ gọi.

“Chủ tử.” Thiếu niên áo trắng thoắt tới, cúi đầu chờ ra lệnh.

“Ta muốn đi ra ngoài đi một chút, các ngươi ở lại chờ gia.”

“Chủ tử, nhưng trời đang mưa.” Phong Triệt nhìn cơn mưa phùn mà nhíu mày, chủ tử muốn một mình ra ngoài trong thời tiết này sao.

“Không sao.”Lãnh Loan Loan lắc đầu, nàng thích ngày mưa như vậy. “Ngươi đixuống đi.” Phất tay với thiếu niên, bóng dáng lửa đỏ đi vào trong mànmưa, tay áo tung bay theo gió, vô số hạt mưa hôn lên mái tóc, phát raánh sáng trong suốt. Một lát sau, bóng dáng nàng khuất trong cơn mưa.

Thiếu niên áo trắng mím môi, đợi đến khi bóng nàng khuất hẳn rồi mới xoay người rời đi.

Lãnh Loan Loan đi dọc theo con đường, cũng không để ý ánh mắt hoặc kinh hãi, hoặc kinh ngạc của người ngoài. Bóng áo lửa đỏ loá mắt lạ lùng trongcơn mưa phùn, mái tóc đen phủ xuống bên hông như thác nước. Theo mỗibước đi, mái tóc lắc lư thành một độ cong xinh đẹp, mê hoặc mọi ánh mắt.

Đi theo con đường ấy, nàng hướng về phía ngoại thành Mê thành. Nghe nóingoại thành Mê thành có một nơi rất đẹp, nơi đó bách hoa nở rộ, chim hót hoa thơm, chim bướm nhảy múa, dòng suối nhỏ chảy men theo rừng cây,từng giọt nhỏ xuống liên miên không ngừng, là nơi mà bất kì ai đến Mêthành thì đều sẽ đến. Tuy họ đến Mê Thành đã lâu, nhưng quá bận rộn việc vặt. Hôm nay khó được ngày vui vẻ, nàng sẽ đi chơi đến thắng cảnh đẹpnhất ở Mê Thành.

Mưa cứ nhỏ dần, nửa canh giờ sau, rốt cục LãnhLoan Loan đã đến nơi ấy, quả nhiên là trăm hoa tỏa hương, tiếng chim hót say lòng người, suối nước trong vắt, một nơi cực kì đẹp. Nếu nơi nàychuyển đến hiện đại, tất sẽ trở thành thắng cảnh du lịch. Đáng tiếc,người cổ đại nhân không có loại kiếm tiền này. Có chút tiếc hận lắc đầu, nàng nhàn nhã đi trong rừng.

“Cô nương, trời đang mưa, sao cô nương không mở ô?”

Một giọng nữ dịu dàng vang lên, Lãnh Loan Loan ngoái đầu nhìn nhìn, thấymột nữ tử mặc áo bào màu lam chậm rãi đi về phía nàng. Nàng ta mắt hạnhmặt đào, ánh mắt dịu hiền, đôi môi quyến rũ, ngón tay như ngọc, dángngười thướt tha, yểu điệu như một cành hồng. Xem dáng vẻ nàng ta chínhlà dáng vẻ của một tình phụ, nhưng lại có nụ cười nhẹ, giọng nói dịudàng, lại nghĩ chắc là một nữ tử có nét mặt của tình phụ, tâm hồn dịudàng đơn thuần mà thôi. Cái chính là nàng ta đi lại nhẹ nhàng, tới không tiếng động, chỉ sợ không phải nhân vật đơn giản.

Mày liễu khẽ nhếch một chút rồi khôi phục bình tĩnh. Lãnh Loan Loan nhìn nàng, bất động thanh sắc.

“Cô nương xem, xiêm y của cô nương bị nước làm ướt cả rồi, rất dễ cảmlạnh.” Nữ tử sau khi nhìn thấy dung mạo của Lãnh Loan Loan, trong lòngcũng cả kinh. Không ngờ thế gian lại có nữ tử tuyệt sắc như thế, như một nàng tiên hạ phàm.

“Nhà ta ngay gần đây, hay là cô nương đến nhà ta tránh mưa đi.” Nữ tử nhìn Lãnh Loan Loan, nói.

Lãnh Loan Loan nhìn bốn phía, rõ ràng là núi rừng mênh mông vô bờ, mà ngườinày lại nói nhà nàng ngay gần đây, nhìn vẻ mặt thì không giống đang lừangười. Trong lòng có chút tò mò, bèn gật đầu.

“Cô nương, mời đibên này.” Nữ tử thấy Lãnh Loan Loan gật đầu, cười nói. Dáng vẻ dường như rất vui, vẫn che mưa cho Lãnh Loan Loan, còn xiêm y của mình thì lại bị mưa hắt ướt.

Lãnh Loan Loan nhìn thấy vậy thì nhíu mi, bí mật nghiêng người sang một bên, để nữ tử trở lại dưới tán ô che.

“Đến rồi, đây là nhà ta.”

Theo nữ tử bám vào sườn núi leo lên, đúng là đã đến một ngôi nhà. Lãnh LoanLoan đưa mắt nhìn, mới phát giác ngồi nhà này rất tĩnh lặng, ngự ngaytrên đỉnh núi. Như một căn nhà dân bình thường, mái cong ngọc lưu ly,ngói xanh tường đỏ, đặt tại nơi có phần hoang dã này, có vài phần trangnhã.

Ánh mắt lóe sáng, Lãnh Loan Loan càng cảm thấy hiếu kì vớinữ tử này. Không ngờ một mỹ nhân như vậy lại sống ở nơi sơn dã này, nếuđổi lại là một người hay suy nghĩ, chỉ sợ đã cho rằng mình đã gặp phảiyêu tinh.

“Phụ thân, con về rồi.” Nữ tử dẫn Lãnh Loan Loan vào phòng, vừa đẩy cửa vừa gọi.

Lãnh Loan Loan sửng sốt, hóa ra nàng ta còn ở với cha mẹ.

Vào phòng, Lãnh Loan Loan đánh giá một lượt. Căn phòng tuy không hoa lệ, nhưng dọn dẹp rất sạch sẽ.

“Khụ khụ…”

Đột nhiên trong phòng truyền ra một tiếng ho khan, nữ tử mặt mày căngthẳng, nhanh chóng nói với Lãnh Loan Loan: “Cô nương, cô nương cứ ngồitrước đi. Ta đi xem cha ta một cái.”

Lãnh Loan Loan nhìn nữ tử vội vàng đi vào trong phòng, nghĩ nghĩ, rồi cũng theo vào.

“Cha, cha là không có việc gì chứ?”

Nàng đi vào, thấy cửa sổ trong phòng đóng kín, ánh sáng không sáng lắm,trong không khí tràn ngập mùi thuốc sặc sụa, bèn nhíu mày. Nhìn lại, chỉ thấy nữ tử ngồi bên giường, vỗ nhẹ tay vào lưng một người, vẻ mặt rấtlo lắng, nhưng ông lão kia vẫn ho khan không ngừng.

“Để ta xem giúp cô nương.” Lãnh Loan Loan đi qua, nói với nữ tử.

“Cô nương biết y thuật sao?” Nữ tử nghe thấy Lãnh Loan Loan nói như vậy, trong đôi mắt sáng hiện lên vẻ hưng phấn.

“Biết một chút.” Lãnh Loan Loan gật đầu, sau đó ngồi xuống chỗ nữ tử ngôi,đặt tay bắt mạch cho ông lão nọ, khẽ cau mày, nghiêng đầu hỏi nữ tử:“Ông ta như vậy đã bao lâu rồi?” Rõ ràng là dấu hiệu trúng độc nặng.

“Năm năm.” Khuôn mặt tuyệt mĩ của nữ tử xa lạ kia chợt trở nên ảm đạm.

“Bị trúng độc.” Lãnh Loan Loan buông tay ông lão ra, thờ ơ nói.

“Cô nương có thể giải độc này không?” Nữ tử vội vàng nhìn Lãnh Loan Loan, dường như đã sớm biết chuyện ông ta trúng độc.

“Có thể.” Lãnh Loan Loan gật đầu.

“Vậy cô nương có thể…”

“Đầu tiên cô hãy mở cửa sổ ra để ông ta hít thở không khí đi.” Lãnh LoanLoan chặn lời nữ tử, chỉ vào cửa sổ nói. Không cho bệnh nhân thông giótrong thời gian dài sẽ chỉ làm bệnh thêm trầm trọng.

“Vâng.” Nữtử nhanh chóng chạy tới mở cửa sổ ra, gió ùa vào, thổi tan vị thuốctrong không khí. Trong phòng nhờ có ánh sáng mà sáng lên không ít, LãnhLoan Loan phát hiện, căn phòng chỉ bài trí đơn giản.

“Khụ khụ…”

Ông ta lại ho khan một trận, Lãnh Loan Loan ngoái đầu nhìn, vài sợi tóc vừa rồi rũ trên mặt lão vung vẩy theo động tác ho khan của hắn, lộ ra khuôn mặt. Nhưng, đúng lúc nàng nhìn thấy khuôn mặt kia, cũng cả kinh.

Vì sao lại là người đó?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu
Chương 169

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...