Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 165

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn sao lại có thể là vị hôn phu của nàng?

Vạn Oánh Chiêu bônchạy, nhất quyết không tin chuyện thực là như thế. Rõ ràng hắn chính làchau trai của kẻ thù nàng, rõ ràng chính mình cùng hắn bất quá là haingười xa lạ. Hiện tại cư nhiên trở thành vị hôn phu của nàng, có khảnăng nào lại như vậy?

Tóc đen tung bay trong gió, một thân áophấn hồng tựa hồ điệp hơi lảo đảo , kia dung nhan xinh đẹp hiện tại làmột vẻ không biết phải làm sao.

Phanh –

Đột nhiên nàng vấp phải một tản đá. Thân mình hướng phía trước nhào tới, té lăn trên đất.

“Ô……”

Cừu hận cùng thống khổ, rốt cục làm nàng không thể chống đỡ đi xuống. Thânthể liền như vậy nằm đó, hồng nhạt y bào đầy bụi đất, tóc che khuất máiđầu của nàng, hai tay nắm lấy cây cỏ dại. Nước mắt trong hai đồng tửsáng ngời tràn ra, như một cơn hồng thuỷ không thể ngừng.

Vì cáigì? Vì cái gì? Vì cái gì cố tình là người nhà của hắn gây ra sự tìnhthảm thiết như thế? Vì cái gì tên hung thủ kia tàn nhẫn đến thế? Đến tột cùng hết thảy đều là vì cái gì?

Trong lòng nàng bây giờ là cuồncuộn ai oán, ông trời a vì sao phải trêu cợt nàng như thế. Nàng chính là chỉ muốn sống thanh thản, này cũng không được sao? Khép hờ đôi mắt,trong đầu hiện lên gương mặt tuấn mĩ của Đông Phương Triết? Hắn như thếnào có thể là vị hôn phu của nàng? Nếu bọn họ là có hôn ước, như vậy cậu hắn không giống ới thân nhân của mình sao? Như thế nào cam tâm? Như thế nào cam tâm đem cừu nhân nháy mắt biến thành thân nhân? Nàng làm khôngđược, nàng không phải không muốn vô cầu, có thể bao dung chúng sinh nhưBồ Tát. Nàng chính là muốn vì thân nhân của mình mà báo thù, làm cho bọn họ có thể yên giấc ngàn thu, có thể chuyển thế có được một cái kết hạnh phúc khác mà thôi…

“Ô ô ô……”

“Ngươi làm sao vậy?”

Đột nhiên phía sau truyền đến một đạo thanh âm, Vạn Oánh Chiêu ngẩn ra,chậm rãi ngoái đầu nhìn lại. Ánh mắt đang sưng đỏ nhìn thấy một nữ tửsinh đẹp quyến rũ đang đứng sau lưng nàng, nàng quần áo cẩm bào màu lửađỏ, áo trong màu trắng bó ngực, loả lồ trước ngực là một mảng loã lồtrắng như ngọc không tì vết. Kia sắc mặt thanh tú như sen hé nở trên mặt nước, kia mi như Viễn Sơn, mắt giống như thu ba, mày liễu như tơ. Môianh đào phiếm hồng nhạt, kiều diễm ướt át, mái tóc đen vấn thành một búi tóc phi vân vô cùng phiêu dật , mấy sợi tóc mai phất phơ bên tai. Đâycư nhiên là một nữ nhân cực kì xinh đẹp.

“Ngươi đang khóc sao?”

Nữ tử nhìn Vạn Oánh Ohiêu bộ dáng mắt đỏ hoe, mày đẹp vô hình hơi nhíunhíu, lại giống như vô hạn phong tình. Rất kỳ quái, rõ ràng một ngườixinh đẹp lại khiến người ta nghĩ đến hồ ly tinh nữ nhân, lại có mộtgiọng nói êm tai như nước.

Vạn Oánh Chiêu chính là kinh ngạc nhìn nàng, không có đáp lời.

“Ngươi, đã xảy ra chuyện gì không tốt sao?”

Nữ tử thấy nàng chính là nhìn mình đến ngây ngốc, lại xem nàng té trên mặt đất, quần áo lây dính bụi bặm, sợi tóc hỗn độn, bộ dáng rất là chậtvật. Không khỏi liên tưởng đến việc không tốt, thật cẩn thận hỏi.

“Ta không có.”

Vạn Oánh Chiêu hai má đỏ lên. Rốt cục hiểu được ý tử của nữ tử, nàng đứng dậy, chụp đi một thân bụi đất.

Không xong, đây là làm sao?

Nàng nhìn bốn phía, cũng là một mảnh xa lạ. Đáy mắt sáng lấp lánh xẹt quamột tia ảo não. Chính mình liền như vậy chạy đi, chỉ sợ chủ tử cùng đámbọn họ lo lắng đi. Thật sự là không xong, một mạch đứng lên, cư nhiênngay cả chủ tử cũng quên ở một bên.

“Ngươi lạc đường sao?” Nữ tử nhìn nàng nhìn trái nhìn phải, lại hỏi.

“Ân.” Vạn Oánh Chiêu ngượng ngùng gật đầu, “Xin hỏi cô nương có biết nơi nàylà chỗ nào?” Đối với Mê thành, nàng cũng không quen thuộc.

“Đây là ngoại ô Mê thành, cách Đông Phương bảo không xa lắm.” Nữ tử đáp.

Vạn Oánh Chiêu vừa nghe đến Đông Phương bảo, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.Lạnh lùng nhìn nàng, “Ngươi cùng Đông Phương bảo là có quan hệ gì?” Sẽkhông lại là Đông Phương bảo bằng hữu hoặc thân nhân chứ? Nàng hiện tạiđối với ba chữ Đông Phương bảo vô cùng mẫn cảm.

Nữ tử vừa thấynàng nhắc tới Đông Phương bảo vẻ mặt trở nên lạnh lùng , thậm chí cònmang theo hận ý. Nghĩ rằng nàng với Đông Phương bảo tất là có gì khôngổn, vì thế lắc lắc đầu nói: “Không có, ta chỉ là biết Đông Phương bảo mà thôi.”

Vạn Oánh Chiêu gật gật đầu, có lẽ là chính nàng phản ứng quá mức độ .

“Kia xin hỏi ta muốn trở lại trong nội Mê thành, phải đi như thế nào?” Hiệntại không ngựa, không xe, đi bộ không biết phải đi bao lâu? Cũng khôngbiết chủ tử bọn họ có thể hay không tìm mình? Lại tìm được hay không?

“Dọc theo con đường này đi thẳng phái trước, sau đó quẹo trái đại khái nửacanh giờ có thể đến Mê thành môn.” Nữ tử chỉ vào phía trước Vạn OánhChiêu nói.

Lâu như vậy? Vạn Oánh Chiêu suy sụp suy sụp mặt.

“Cám ơn cô nương a.” Vạn Oánh Chiêu hướng nữ tử gật gật đầu, chuẩn bị đi bộ trở về.

“Không khách khí.” Nữ tử cười, tức thời nàng cười đến ôn nhu, nhưng lộ ra lạilà một nụ cười phong trần quyến rũ đến cực điểm câu lòng người.

Vạn Oánh Chiêu nhìn vẻ tươi cười của nàng, ngẩn ngơ. Thật sự loại cười câunhân như thế này, cùng chủ tử có chút bất đồng. Nàng là biết nữ nhânmười người mười vị, chủ tử cũng là có một loại không giống nữ tử phàmtrần.

“Tiểu chiêu –”

Đột nhiên, rất xa nhìn thấy bóng dáng của Dạ Hồn, Dạ Mị.

“Bằng hữu của ngươi tới tìm ngươi.” Nữ tử cũng ngoái mình nhìn lại, “Ta phảiđi.” Tựa hồ nàng không muốn gặp những người khác, hướng Vạn Oánh Chiêugật gật đầu, quần áo lửa đỏ theo gió tung bay, liền bước nhẹ nhàng rờiđi.

“Cô nương có thể hay không cho ta biết tên?”

Vạn OánhChiêu đột nhiên gọi với theo. Không biết vì sao nàng đối với nữ tử nàycó loại kỳ quái cảm giác. Nhịn không được mở miệng hỏi, mặc dù có chútthất lễ.

“Lâm Nguyệt Dao.” Nữ tử ngoái đầu nhìn lại cười, thản nhiên nói, mị hoặc chúng sinh.

“Lâm Nguyệt Dao.” Vạn Oánh Chiêu nỉ non, quả nhiên một cái tên hay, đưa mắt nhìn lại, kia lửa đỏ bóng dáng đã biến mất.

“Tiểu Chiêu –” Dạ Hồn, Dạ Mị hai bóng dáng màu đen cũng đã đến trước mắt.

“Ngươi không sao chứ?” Đánh giá nàng, trừ bỏ hốc mắt hồng hồng , hết thảy còn khỏe.

“Ân.” Vạn Oánh Chiêu gật gật đầu, “Chủ tử đâu?”

“Ngươi còn biết chủ tử?” Dạ Hồn lạnh lùng hướng nàng liếc mắt một cái, “Khi chạy đi, có nghĩ đến chủ tử hay không?”

“Chủ tử tức giận sao?” Vạn Oánh Chiêu cúi đầu, lo lắng hỏi.

“Không có, chính là lo lắng cho ngươi.” Dạ Hồn nói, tuy rằng chủ tử ngoài miệng không nói, nhưng hành động đã cho thấy rất rõ a.

“Chúng ta trở về đi.” Vạn Oánh Chiêu lau mắt, hướng tới hai người nói. Nàngcũng nên giải thích với chủ tử. Cho tới nay nếu không phải nhờ chủ tử,chỉ sợ nàng cũng không còn có thể sống trên đời, còn có thể vì thân nhân mà báo thù.

“Phải.”

Dạ Hồn, Dạ Mị gật gật đầu, ba người cùng nhau rời đi.

“Đúng rồi, vừa rồi người nọ là ai?” Bọn họ xa xa nhìn đến một chút bóng dángmàu đỏ cùng Tiểu Chiêu cùng một chỗ, nhưng khi bọn hắn đến gần, bóngdáng kia đã không còn.

“Nàng nói tên nàng là Lâm Nguyệt Dao.” Tiểu Chiêu nói.

“Nàng hẳn không phải là một người đơn giản.” Dạ Hồn thản nhiên nói.

Có lẽ đi.

Vạn Oánh Chiêu nghĩ tới Lâm Nguyệt Dao kia không tiếng động xuất hiện,không một tiếng động rời đi. Chỉ sợ nữ tử xinh đẹp quyến rũ ấy là võ lâm cao thủ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu
Chương 165

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 165
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...