Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 131

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Căn phòng to lớn được bao phủ bởi một màu lam đậm, một mảnh lạnh lùng.

Cửa sổ rộng mở, nam tử đứng bên cửa sổ, gió biển thổi phất sợi tóc của hắn, hỗn độn tung bay. Đôi mắt nâu nhìn đại dương xanh thẳm mênh mông vô bờ bên ngoài, hải triều thanh thanh, giống như ngay gần bên tai. Chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc trên mặt, lộ ra nửa gương mặt tuấn mỹ. Ngón tay thon dài đeo một cái nhẫn bạc gỡ mặt nạ ra, đôi mắt màu nâu trở nên thâm trầm. Bên trong nó ẩn chứa thống hận khôn cùng, vẻ ngoài này của hắn đều là được nàng ban tặng. Sẽ có một ngày, hắn tìm nàng đòi lại.

“Cốc cốc cốc…”

Tiếng đập cửa đánh vỡ suy nghĩ của hắn, lạnh lùng quay mắt nhìn.

“ Vào đi.” Dám vào phòng hắn cũng chỉ có một người.

“Lâu chủ.” Đẩy cửa vào là một nữ tử, quần áo màu đen, mái tóc đen thả buông trên vai. Dung mạo lãnh diễm, không biết cười đùa.

“Có chuyện gì?” Nam tử xoay người, nửa kinh người nửa tuấn mĩ, hắn chính là Lâu chủ Viêm Nguyệt Lâu – Tàn Nhất.

“Cát đường chủ hồi báo, Lam đường chủ cùng một nhóm người chặn một con thuyền xâm nhập, đến bây giờ vẫn không trở về.” Tình hình như vậy lần đầu xuất hiện, là ai dám xông vào Viêm Nguyệt Lâu?

“Hừ, chút việc nhỏ này cũng đến làm phiền ta.” Tàn Nhất híp lại, lộ ra một chút nguy hiểm. “Bọn chúng chán sống rồi sao?” Viêm Nguyệt Lâu chưa bao giờ nuôi phế vật, nếu bọn họ thấy sống đủ lâu rồi, không bằng nhảy vào xà động* phía sau núi đi cho rắn ăn, còn có thể cống hiến.

(*hang rắn)

Hắc y nữ tử Hắc Nghiên, là hộ vệ tùy thân của Tàn Nhất. Nàng mím môi, cũng biết chuyện này lại làm Lâu chủ tức giận. Nhưng không biết tại sao, nàng có một dự cảm không tốt.

“Lâu chủ…”

“Lâu chủ, không tốt rồi.” Hắc Nghiên nói còn chưa nói, một thân ảnh hốt hoảng vội vàng xông vào. Nhìn hắn như lửa cháy đến nơi, sợ hãi. Cho đến khi đã vào phòng, bị Tàn Nhất trừng mắt mới lấy lại tinh thần, toàn thân run run. Xong rồi, xong rồi, Lâu chủ ghét nhất có người trước mặt hắn hô to gọi nhỏ, huống chi mình còn xông phòng hắn.

“Lâu chủ tha mạng.” Gã quỳ xuống trực tiếp dập đầu xin tha thứ.

“Phế vật.” Tàn lạnh lùng trừng mắt. “Rốt cuộc chuyện gì?” Lại dám xông vào phòng hắn.

“Lâu chủ tha mạng.” Người tới lại khấu đầu.

“Nói.” Tàn lạnh lùng nói.

Người tới run run ơn, lập tức bẩm báo: “Bẩm, bẩm Lâu chủ, có người lạ xông vào Viêm Nguyệt Lâu. Bọn họ chẳng những phá ngũ hành bát quái mê trận, còn đả thương Tứ đại đường chủ, còn, còn nói…”

“Còn nói cái gì?” Hắc Nghiên ‘xoát’ đã kiếm trên cổ hắn, “Còn không mau nói.” Muốn Lâu chủ một chưởng đánh chết ngươi hay sao?

“Còn… còn nói muốn gặp Lâu chủ.” Bị Hắc Nghiên kề kiếm vào cổ, người tới từ từ nhắm hai mắt, đột nhiên nói hết lời. Nói xong sau, cả người giống như không còn chút khí lực mềm nhũn đi .

“Muốn gặp ta?” Tàn Nhất nguy hiểm mím môi, “Thật to gan.” Muốn gặp hắn, hắn sẽ không cho chúng còn sống mà ra khỏi Viêm Nguyệt Lâu.

“Lâu chủ, thủ hạ đi xem.” Hắc Nghiên vừa nghe, lập tức đi ra ngoài xem tình huống.

“Khoan đã”

Tàn lạnh lùng mở miệng, một cước đã người đang quỳ ra khỏi phòng, đừng làm vẩn phòng hắn.

“Ta tự mình đi.” Hắn muốn gặp một chút, rốt cục là ai to gan như vậy, chạy đến Viêm Nguyệt Lâu, đả thương Đường chủ, còn tuyên bố muốn gặp mình?

“Lâu chủ…” Hắc Nghiên muốn khuyên giải.

“Gì?” Tàn lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng, chợt lóe lên tức giận.

“Thuộc hạ lắm chuyện.” Hắc Nghiên cúi đầu, che dấu đáy mắt thương tâm. Nàng quả nhiên là thủ hạ, vĩnh viễn không thể đi vào nội tâm hắn.

“Hừ, tuyệt không có lần sau.”

Tàn lạnh lùng hừ lạnh nói, tay áo bào vung lên. Thân ảnh bay vút ra, biến mất.

“Dạ.” Hắc Nghiên cười khổ, theo đuôi đi sau.

“Lâu chủ.”

“…”

Tàn Nhất đi ra ngoài đã nhìn thấy cảnh bừa bãi, không ít người của Viêm Nguyệt Lâu bị đánh bại. Chỉ có số ít người còn đang giao thủ với hai hắc y nam tử và bốn bạch y thiếu niên, mà Tứ đại đường chủ của hắn người người bị hạ xấu hổ đứng ở một bên.

Được, thật sự rất được.

Tàn Nhất lạnh lùng đảo qua bốn người, đến khi bốn người đều kìm lòng không được run run. Ánh mắt dời khỏi bốn người, dừng ở một bên. Một cỗ kiệu cực kỳ tinh xảo hoa lệ lẳng lặng nơi đó, thân kiệu màu lửa đỏ, rèm lụa màu vàng có giắt những quả chuông khéo léo. Một nam một nữ đứng hai bên cỗ kiệu. Nam tử có đôi mắt màu tím hiếm có, lóe ra ánh sáng thâm thúy không lường được. Chiếc mặt nạ màu vàng che khuất khuôn mặt, quần áo bào trắng, thanh dật bất phàm. Nữ nhân kia thân mặc sam y hồng nhạt, trên tóc có cài châu hoa hồng nhạt, ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp khả ái.

Nữ tử thoạt nhìn cũng là kẻ có võ, nhưng không coi là xuất sắc. Mà nam tử kia thì khác hẳn, y một thân mang hơi thở lạnh lùng, ánh mắt sắc sảo, nhìn là biết đây là người bất phàm. Hơn nữa khi ánh mắt hai người chạm vào nhau, không gian giữa hai người như tóe lửa.

“Dừng tay.”

Đột nhiên từ trong kiệu truyền ra một giọng nói thờ ơ lại tao nhã, Tàn Nhất nhíu mi, thập phần tò mò với người trong kiệu. Rốt cục là người như thế nào có thể có một đám thuộc hạ xuất sắc như thế? Giống như muốn thỏa mãn điều mà hắn quan tâm, rèm lụa kia được một bàn tay bạch ngọc xốc lên, hé ra tuyệt sắc dung nhan không giống trần gian có thể nhìn thấy. Trong nháy mắt, dường như bách hoa đều nở rộ, vạn vật chốn thiên địa đều thất sắc. Hắn giống như nghe được mọi người, bao gồm cả mình, trái tim ở đột nhiên đập nhanh hơn, người này thật sự là người phàm sao?

Lãnh Loan Loan đánh giá Tàn Nhất, chiếc mặt nạ màu bạc che nửa mặt, không cần đoán cũng thấy, một nửa mặt kia đã bị hủy, nhưng cho dù như vậy, cũng không làm tổn hại một nửa khuôn mặt tuấn mỹ kia. Nhìn theo nửa mặt hoàn hảo hãy nhìn ra hắn hẳn là một mỹ nam tử, đôi mắt màu nâu, mái tóc dài mềm mại, thân hình cao to, hơn nữa lại có khí chất lạnh lùng khí phách, không khó nhìn ra hắn hẳn là Lâu chủ của Viêm Nguyệt Lâu.

Bốn thiếu niên cùng Dạ Hồn, Dạ Mị nghe thấy giọng nói của Lãnh Loan Loan đều dừng lại, thân ảnh chợt lóe quay trở về bên người Dạ Thần.

Tàn Nhất lạnh lùng đánh giá thủ hạ còn thở phì phò, chỉ cảm thấy mất hết mặt mũi. Đám phế vật, xem ra ngày dạy dỗ bọn họ quá ít, bị bốn thiếu niên cùng hai nam tử này công kích đến không rảnh tay chút nào.

“Dẫn bọn chúng đến phòng đá.” Lạnh lùng phân phó người phía sau.

Nhóm sát thủ còn đang thở dốc vừa nghe sắc mặt đã trắng bệch, lại không dám cầu xin, chỉ có thể mặc người ta mang họ đi.

“Không biết các vị đến Viêm Nguyệt Lâu có chuyện gì?” Ánh mắt Tàn dừng ở Lãnh Loan Loan, hỏi.

“Dạ Hồn.” Lãnh Loan Loan thờ ơ hô.

Dạ Hồn đi lên trước, mở ra bức họa. “Chúng ta hy vọng Lâu chủ có thể giao người này ra.”

Tàn vừa thấy người trên bức họa, thờ ơ nhíu mi. “Đây là thủ hạ của ai?”

Tứ đại đường chủ phía sau vừa thấy, Cát đường chủ đột nhiên thay đổi sắc mặt.

“Bẩm, bẩm Lâu chủ, người này là thủ hạ của thuộc hạ.” Người trên bức họa không phải ai khác, là anh em kết nghĩa của hắn – Ảnh Tam, cũng là thủ hạ của mình.

“Dẫn hắn đến.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...