Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“A!!!”

Tiếng kêu bén nhọn xé rách màn đêm trầm tĩnh.

Nhưng tiếng hét này không phải phát ra từ uyên ương dâm đ*o, bởi vì chúng sớm đã bị dọa ngây người.

Lãnh Loan Loan, Dạ Thần, Dạ Hồn, Dạ Mị, nhìn Tiểu Chiêu đột nhiên thét lên đến tê tâm liệt phế kia, đều nhíu nhíu mi.

Nàng tựa như lâm vào ý thức vô cùng sợ hãi, hai tay ôm đầu, khàn cả giọng. Đôi mắt to linh động đã không còn tiêu cự, chỉ gào thét trong vô thức. Mái tóc hỗn độn, chỉ cảm thấy trong đầu v*t qua rất nhiều hình ảnh, có cảnh người mẹ ôm đứa con, có cảnh một nam nhân đang phát cuồng, có vô số máu tươi xinh đẹp nhảy múa…

Đau đầu, đầu đau quá, ôm chặt lấy đầu, lại vẫn có cảm giác đầu sắp nổ tung như cũ. Đáy mắt càng ngày càng sáng, càng ngày càng sáng, cuối cùng một ánh sáng trắng toát hiện lên, hình ảnh dừng ở cảnh một nam tử bị chặt hai chân, chật vật bò trên mặt đất ôm siết lấy Hắc y nhân. Bờ môi của ông động đậy, dường như đang cố gắng nói cái gì đó, nhưng nàng cái gì cũng không nghe thấy, cái gì cũng không nghe thấy…

“A!!!!”

Cuối cùng một tiếng thét lớn, thân ảnh xinh đẹp mềm oặt rồi ngã xuống.

Dạ Hồn nhanh chóng chuyển thân, đỡ lấy Tiểu Chiêu.

Dạ Thần, Dạ Mị đều có chút lo lắng, tuy nói mới mấy ngày ở chung, nhưng Tiểu Chiêu xinh xắn khiến bọn họ cảm giác có một muội muội, làm người ta không thể không yêu mến.

Lãnh Loan Loan nhấp môi, xem ra chuyện đêm nay đã kích thích Tiểu Chiêu. Không chừng trí nhớ của nàng cũng sắp khôi phục rồi. Chỉ tay vào hai dâm đ*o, nói với Dạ Mị: “Mang chúng đi đi, nhớ kỹ chặt hai chân, rạch gân tay.” Xem bọn họ còn có thể đi làm chuyện ác hay không?.

“Dạ.” Dạ Mị cúi đầu đáp, điểm huyệt hai người, mang đi.

“Đưa Tiểu Chiêu phóng tới giường ta.”

Lãnh Loan Loan đi đến bên cạnh bàn, uống một chén trà lạnh, nói với Dạ Hồn.

“Dạ.” Dạ Hồn ôm Tiểu Chiêu đến giường của Lãnh Loan Loan, lui sang một bên.

“Các ngươi đi xuống trước.”

Lãnh Loan Loan hạ chén trà, ngồi vào bên mép giường, khoát tay với Dạ Thần, Dạ Hồn. Mái tóc đen rơi xuống bên áo nàng. Y phục màu lửa đỏ như mang theo năng lực có thể thiêu đốt tất cả, giống như nàng, bễ nghễ, cao cao tại thượng.

“Có việc gì thì gọi ta, ta ở bên ngoài cửa.”

Dạ Thần mở miệng, dù biết căn bản không có ai có thể làm Lãnh Loan Loan Loa bị thương, nhưng y vẫn không an tâm như cũ. Đôi mắt sâu nhu tình nhìn chăm chú vào nàng, nhìn nàng từ một bé gái phấn điêu ngọc mài từ từ trổ mã thành mỹ mạo kinh người như hôm nay. Mỗi một lần lột xác, y lại yêu sâu một phần. Qua bảy năm ròng, ánh mắt vẫn mãi dõi theo nàng. Biết rằng, nàng sẽ vĩnh viễn bên kẻ quân vương cao cao tại thượng kia. Biết rằng, hai người họ thân thiết tình ý làm y đau đến chết lặng. Nhưng y chưa từng buông tay. Nếu nói nhân sinh đều có một kiếp, như vậy kiếp sống của y nhất định là nàng.

“Được.” Lãnh Loan Loan nhẹ nhàng đáp, đối với sự kiên quyết của Dạ Thần, nàng đã sớm lĩnh ngộ. Y đã dùng hai ngàn năm trăm năm mươi lăm ngày* để chứng minh sự kiên định và tình yêu của y. Nếu như y nói, chỉ cần ở bên mình, đối với y đó là hạnh phúc, như vậy nàng sẽ cho y hạnh phúc này. Chỉ hy vọng trong tương lai, sẽ có một người đáng giá cho tình cảm của hắn xuất hiện, vượt qua nhiều ngày hạnh phúc hơn thế.

(*2555 ngày = 7 năm)

Dạ Thần, Dạ Hồn đi ra ngoài, cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.

Một, hai canh giờ sau, màn đêm lại khôi phục yên lặng. Ngoài hành lang, côn trùng kêu vang. Gió đêm vẫn thổi nhè nhẹ như cũ, hoa cỏ loạng choạng nhảy múa.

Căn phòng được bao phủ bởi ánh sáng từ một ngọn đèn, nổi lên một vẻ ấm áp mờ nhạt.

Lãnh Loan Loan nhìn Tiểu Chiêu nằm trên giường, lông mi thon dài kiều diễn in xuống bờ má bạch ngọc một bóng ma xinh đẹp. Khuôn mặt trái xoan tinh xảo khéo léo còn vương nước mắt, tức thời đi vào giấc ngủ, môi anh đào cũng không động đậy. Cô gái này hẳn đã trải qua chuyện rất thống khổ mới có thể khiến nàng mất trí nhớ như thế, chỉ là không ngờ chuyện hôm nay đã kích thích nàng, nếu khôi phục trí nhớ, không biết đối với nàng là tốt hay xấu?

Vươn ngón tay ngọc đặt lên cổ tay của nàng, mạch đập có chút hỗn loạn. Nhíu mi, Lãnh Loan Loan đỡ Tiểu Chiêu trên giường ngồi dậy, nàng cũng ngồi xếp bằng sau lưng Tiểu Chiêu. Hai tay vận khí, đưa chân khí vào người nàng.

Nửa nén hương sau, Lãnh Loan Loan lau mồ hôi trên trán, đặt Tiểu Chiêu nằm xuống một lần nữa, sau đó nàng cũng tựa vào giường mơ mơ màng màng vào mộng đẹp.

———~*~———

Ánh mặt trời hắt vào từ cửa sổ, vàng rực rỡ, mang theo cả mùi thơm của hoa cỏ.

Lãnh Loan Loan thân vai, mái tóc lắc lư theo, mang theo vài phần gợi cảm, áo choàng lửa đỏ đã có nếp gấp, vạt áo trượt xuống, lộ ra da thịt nõn nà, xương quai xanh gợi cảm. Giờ phút này, nàng hoàn toàn là một yêu tinh có thể câu hồn người.

“Cô tỉnh rồi.” Miễn cưỡng quay đầu đầu, trông thấy Tiểu Chiêu ngơ ngác nhìn mình, không khỏi nhếch môi tà tứ cười.

“Tiểu thư.” Đôi mắt trong suốt của Tiểu Chiêu giống như đọng hơi nước, có chút sương mù. Giờ phút này, nhìn Lãnh Loan Loan trước mắt, nàng có một tâm tư không hiểu. Sau một đêm, dường như tất cả mọi chuyện đã thay đổi. Nàng phát hiện ra Tiểu thư lãnh lệ, tàn khốc, nhưng nàng không sợ hãi. Quan trọng hơn là nàng đã khôi phục trí nhớ mất đi, hóa ra nàng đã không còn ai là thân nhân, họ đều đã bị chúng sát hại một cách tàn nhẫn. Nơi đáy mắt lóe ra hận thù sâu thẳm, nàng nhớ tới đệ đệ, nhớ tới mẹ, nhớ tới phụ thân dù bị chém đứt hai chân vẫn liều mạng ôm địch nhân cho nàng trốn, nước mắt bắt đầu lóe ra. Nàng nhớ rõ lời cuối cũng của cha, nếu còn sống, nhất định phải báo thù. Mà bằng sức bản thân sao có thể báo thù? Bất lực cúi đầu, trước mặt lại xuất hiện một thân ảnh lửa đỏ.

“Tiểu thư.” Ngẩng đầu, dung nhan thiên tiên của Lãnh Loan Loan ánh vào mắt. Tuy rằng vẻ mặt nàng rất thờ ơ, nhưng Tiểu Chiêu lại giống như đã tìm được chỗ dựa vào, tìm được dũng khí. Nàng bỗng nhiên ôm lấy Lãnh Loan Loan, bắt đầu khóc thất thanh.

“Ô ô ô…”

Tiếng khóc thất thanh làm người ta nghe thấy mà thương tâm vang lên ở trong căn phòng im lặng, vầng thái dương kia dường như cũng thương tâm cho cảnh này mà trốn vào những tầng mây.

Lãnh Loan Loan để Tiểu Chiêu ôm mình, không đẩy nàng ra. Hai tay buông ở một bên, lẳng lặng nghe nàng phát tiết ra nỗi thương tâm.

Sau một lúc lâu, Tiểu Chiêu rốt cục khóc đến mệt. Ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời giống như vừa được tẩy rửa bởi mưa xuân. Hốc mắt hồng hồng, mũi hồng hồng, mang theo nụ cười ngượng ngùng với Lãnh Loan Loan.

Lãnh Loan Loan thờ ơ lắc đầu, ngồi ở bên nàng. Mái tóc rơi trên tấm chăn màu trắng, một màu đen sáng ngời.

“Cô đã khôi phục trí nhớ rồi.” Là một câu khẳng định, không phải câu hỏi.

“Dạ.” Tiểu Chiêu gật đầu, nhớ lại chuyện cũ, đôi mắt lại sớm ngân ngấn. “Khuê danh của ta là Vạn Oánh Chiêu, nguyên là đại Tiểu thư của Vạn Gia Trang. Ta có một đệ đệ sáu tuổi, cha mẹ rất tương thân tương ái. Vạn Gia Trang lấy áp tiêu làm nghề nghiệp, gia đình sống rất vui vẻ hài lòng. Không ngờ, vào một đêm nửa tháng trước, đột nhiên có một toán Hắc y nhân xâm nhập vào trang. Chúng giết người, đệ đệ ta bị chết, mẹ vì bảo vệ ta mà bị thương, thậm chí cha ta cũng…” Nhớ tới cái chết thảm của phụ thân, Vạn Oánh Chiêu khóc không thành tiếng.

“Cô muốn báo thù sao?” Lãnh Loan Loan dừng mắt ở bên nàng.

“Muốn.” Vạn Oánh Chiêu gật đầu, “Ta sống, là vì báo thù.” Nếu không phải vì báo thù, nàng nhất định sẽ đi theo người thân.

“Được.” Lãnh Loan Loan đứng lên, nhìn nàng. “Ta giúp cô.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...