Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

Chương 192

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mê La quốc, các ngươi biết không?”

Lãnh Loan Loan chớp chớp mi,nghiêng mặt hỏi bọn người Dạ Thần. Gió nhấc lên tóc dài đen óng, quần la lửa đỏ rũ xuống. Khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng cùng với khuôn mặt ngâythơ đồng thời đập vào mắt làm người ta có chút không quen.

Bốn thiếu niên lắc lắc đầu, trước giờ chưa từng nghe qua.

“Nghe nói là một quốc gia thần bí, vị trí cũng không cụ thể rõ ràng. Chỉ nghe nói người Mê La quốc hầu như ai cũng có đôi mắt màu sắc khác thường,phong tục tập quán cũng khác với người Trung Nguyên.”

Dạ Hồn vuốt cằm thản nhiên đáp. Trước đây hắn cùng với Dạ Mị có thực hiện một nhiệm vụ, cũng có nghe qua tin đồn về Mê La quốc, nhưng lúc ấy cũng không để tâm lắm, không nghĩ đến bây giờ lại gặp phải một người Mê La quốc.

Lãnh Loan Loan nhíu mi. Nghe thật giống như người phương tây, mắt có màukhác thường, tập quán phong tục khác xa với người phương Đông.

“Đúng là vậy sao?” Lãnh Loan Loan quay đầu, mâu quang sáng rõ nhìn chăm chú Minh Thuần Phi.

“Ân, vị công tử này thật là lợi hại nga, cư nhiên biết Mê La quốc chúng ta.” Minh Thuần Phi chớp chớp mắt,có chút kích động nhìn Dạ Hồn. Hắn hiểubiết như vậy, nhất định sẽ không như người khác xem mình là yêu quái.Bất quá nàng lại quên mất từ đầu đến giờ, Lãnh Loan Loan bọn họ cũngkhông có dùng ánh mắt quái dị nhìn nàng.

Dạ Thần lẳng lặng nghebọn họ nói chuyện, Mê La quốc xa lạ nào đó lại đột nhiên liên quan đếnthân thế hắn, thật là làm cho hắn hỗn loạn. Hầu như ai cũng có màu mắtđặc biệt sao? Hắn nhớ đến đôi mắt tím của mình, lại ngẩng đầu nhìn vềđôi mắt đỏ như máu của Minh Thuần Phi. Nàng còn có thể hồn nhiên như vậy chắc là vì ở mê La quốc mắt đỏ căn bản không có gì lạ, sẽ không bịngười ta kì thị như ở đây.

“Thần, ngươi muốn đi Mê La quốckhông?” Lãnh Loan Loan đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, nâng mặt nhìn DạThần đứng bên cửa sổ. Ánh mặt trời nhỏ vụn rơi trên tóc hắn, tóc đenphản chiếu, giống như biến thành những sợi bạc, cùng với áo trắng nhưtuyết bay bay trong gió. Đôi mắt tím kia loé ra tia mê mang, mâu thuẫn,môi mỏng khẽ mím lại khi nghe đến câu hỏi của nàng, trong tích tắc trởlại như cũ.

“Không đi sao?” Lãnh Loan Loan khép ờ hai mắt, bộdạng lười biếng thản nhiên hỏi. Tóc đen thật dài xoã rũ, che khuất biểmcảm trên gương mặt, làm cho Dạ Thần không thể đoán đươc ý của nàng,trong óc lại loạn lên.

Nên đi? Đi đến một nơi xa lạ, sau đó lạiphải đối mặt với một đám người xa lạ. Hay là không đi? Nhưng vì saotrong lòng lại có cảm giác không loại bỏ được, hắn muốn cả đời cũngkhông minh bạch sao? Môi mỏng khẽ nhếch, bàn tay thon dài ở dưới ống tay áo nắm lại thành quyền. Hắn do dự.

Minh Thuần Phi thấy Dạ Thầnkhông nói lời nào thì sốt ruột, nàng vất vả lắm mới gặp được Thần ca ca, không thể lại để mất hắn được, huống chi cô cô còn đang bệnh, tin tưởng nếu nghe được tin tức của Thần ca ca thì bệnh cũng sẽ tốt lên.

“Thần ca ca, van cầu ngươi cùng Phi Nhi trở lại Mê La quốc đi.” Minh ThuầnPhi lên phía trước nhìn Dạ Thần, đồng tử mắt như hai viên huyết bảothạch (*) hiện lên tia khẩn cầu. “Chẳng lẽ huynh không muốn gặp thânnhân của mình sao? Bọn họ nhớ mong huynh như vậy, trước giờ vẫn khôngngừng tìm kiếm huynh. Hiện tại hoàng hậu cô cô đang lâm bệnh, huynh trởvề xem nàng đi. Phi Nhi tin tưởng sau khi trở về, cô cô nhất định sẽkhoẻ lên.” Nói rõ ra, cô cô thật là mắc tâm bệnh, mà giải từ được tâmmệnh của nàng thì chỉ có Dạ Thần ca ca trước mắt. Chỉ cần hắn trở về,mọi chuyện đều có thể giải quyết ổn thoả.

Dạ Thần mím môi nhìnMinh Thuần Phi, thấy gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo kia tràn đầy khẩn cầuđáng thương. Hơn nữa lại nghe nàng nói mẫu thân của hắn đang bị bệnh,mâu thuẫn càng thêm sâu. Đến tột cùng là đi hay không đi? Hắn hiện tạiđã tin tưởng thân phận mình chính là vương tử Mê La quốc, cũng là ngườicon mất tích của vị hoàng hậu cô cô trong miệng Minh Thuần Phi kia.Nhưng là một khi đi Mê La quốc, hắn có thể sẽ bị cuốn vào cảnh hoàngquyền tranh đấu, có thể hay không mất đi tư cách đứng ở bên người chủtử? Hắn vô cùng băn khoăn, suy nghĩ cứ như con sóng cập bờ, hết con sóng này đến con sóng khác vào rồi lại ra, không biết làm thế nào cho phải?

Minh Thuần Phi thấy hắn vẫn có bộ mặt do dự như vậy thì lo lắng đứng lên, chẳng lẽ hắn còn chưa tin sao?

“Huynh thật đúng là Thần ca ca của ta, Phi Nhi không có lừa huynh. Nếu huynhkhông tin có thể theo ta trở về Mê La quốc. Chỉ cần huynh nhìn thấyhoàng thượng, huynhh sẽ biết huynh giống ông ấy bao nhiêu, quả thực cóthể gọi là giống nhau như đúc.”

“Ta cùng hoàng thượng Mê La quốc rất giống nhau sao?” Giống nhau như đúc? Dạ Thần vuốt hai má, do dự hỏi Minh Thuần Phi.

“Rất giống, rất giống.” Minh Thuần Phi gật đầu như bổ thóc, liếc mắt mộtcái, bàn tay mềm chỉ hướng Lãnh Loan Loan. “Giống hơn cả ta và nàng ấy.”

“Thật không?” Dạ Thần hơi nghẹn, đôi mắt tím cụp xuống, rõ ràng là bị lời nói của minh Thuần Phi làm cho dao động.

“Ngươi đi Mê La quốc đi.” Lãnh Loan Loan ngẩng đầu lên, nhìn Dạ Thần.

“Chủ tử…”

“Chủ tử…”

“……”

Bốn thiếu niên, Dạ Hồn, Dạ Mị đều giật mình nhìn Lãnh loan Loan, chủ tử ýlà muốn Lâu chủ trở về Mê La quốc sao? Chẳng lẽ nàng không sợ Lâu chủ đi rồi sẽ không trở về soa? Dù sao cũng mang thân phận vương tử tôn quý ởMê La quốc, huống chi bọn họ còn nhìn ra cảm tình của Lâu chủ đối vớichủ tử là không giống với những người khác.

Dạ Thần lẳng lặngnhìn Lãnh Loan Loan, bàn tay to gắt gao mắt chặt, gân xanh nổi lên. Đâylà lần thứ hai nàng bảo hắn rời đi. Lần thứ nhất bảy năm trước, hắn nóimuốn ở bên canh giữ thân thể nàng, nàng khuyên hắn là sẽ không có kếtquả, bảo hắn nếu muốn ở lại thì tùy ý. Như vậy còn hiện tại? Nếu hắn vẫn kiên trì, có lẽ nàng cũng sẽ thay đổi ý định như bảy năm trước.

Đông tử mắt màu tím đưa lưng về phía mặt trời, sâu kín nhìn nàng, mang theokiên định, cũng mang theo chút lên án. Môi mỏng hé ra, gằn từng chữ:

“Ta-không-đi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 192
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...