Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau Ái Triêm xuống sân bay đã được Khương Đồng đưa đến khách sạn đón ba Chỉnh.

Trần Minh sau khi xuống máy bay xong hình như không nói với cô câu nào đã biến mất không thấy tăm hơi.

Buổi sáng trước khi Ái Triêm báo sẽ về một ngày, ba Chỉnh đã ngồi tàu đến đây, chờ ở khách sạn gần sân bay cả nửa ngày.

Nhưng rồi chuyến bay của cô bị hoãn lại, cũng không biết nguyên nhân gì lại không thể nào gọi điện được, ông đã lo lắng cả đêm không ngủ được.

Lúc cô đến, ông đang đứng dưới đại sảnh trong khách sạn chờ, hình như rất nôn nóng, cau mày, đi tới đi lui không ngừng.

Cho đến khi nhìn thấy Ái Triêm bước vào, tinh thần lo lắng mới hạ xuống được, mày cũng giãn ra.

Cô đỏ mắt chạy đến ôm lấy ông:

-Ba ơi! Con nhớ ba quá đi.

Ba Chỉnh vỗ vỗ lưng cô, sau đó mới đẩy cô ra, quan sát cô thật kỹ, tóm lại, cả người vui vẻ đến mức nói năng lộn xộn:

-Con gái...!con à...! con gái của ba...!con đã chịu khổ rồi.

Sau khi hàn huyên câu chuyện những ngày tháng tha hương xứ người, cô muốn đưa ba đi thăm nhà mới của cô.

Hôm nay Trâm Chi đi thành phố H để bàn giao công trình nên không thể đón cô.

Do đó tự cô phải nhờ Khương Đồng đưa ba Chỉnh đi.

Ông vui đến độ không khép miệng được:

-Con gái của ba thật sự có bản lĩnh.

Giờ đã có nhà riêng của mình rồi.

Ái Triêm nghe thấy ba nói thì trong lòng cảm thấy chua xót.

Cả đời ông dành dụm tiền luôn không dám tiêu, cũng chỉ là để dành cho cô.

Vậy mà cô chỉ vì tâm ý nhất thời với Trần Minh lại bỏ ông cô đơn ở quê nhà những tám năm.

Ba Chỉnh đi loanh quanh, nhìn trong nhìn ngoài, từ trên xuống dưới tham quan căn nhà mới, trong lòng đặc biệt vui vẻ:

-Nhà đẹp.

Không uổng con gái ba khổ cực.

Ái Triêm níu lấy tay ba:

-Làm sao so được với ba.

Từ nay, con sẽ tận hiếu, sẽ luôn bên cạnh chăm sóc ba.

Ngày hôm sau là đêm giao thừa, sáng sớm trời chưa sáng, ba Chỉnh đã trở dậy, tất bật dọn dẹp nhà cửa.

Ái Triêm cũng dậy sớm đi chợ mua thức ăn về làm mâm cơm cúng tất niên.

Khi từ chợ về, chuẩn bị vào nhà, nhìn thấy Khương Đồng lấp ló ngoài cửa:

-Sao anh lại ở đây?

Sắc mặt Khương Đồng trầm xuống.

Cái người này cũng quả thật vô tình.

Lão đại tất bật vì cô mà ngày đêm mất ngủ, bay từ Việt Nam sang Mỹ như đi chợ, ngay cả đội Ám vệ cũng xuất thủ để bảo vệ cô.

Nhưng cô thì sao? Hôm qua đến giờ từ lúc xuống may bay không thấy lão đại cũng không một câu hỏi thăm.

Nhưng anh ta đâu có tư cách gì chất vấn người trong lòng lão đại chứ.

-Bệnh tình của lão gia trở nên nguy kịch.

Ái Triêm nghe xong có chút không tin được lỗ tai của mình:

-Bệnh của ông nội trở nên nguy kịch? Sao có thể? Lúc tôi đi, ông nội vẫn còn khỏe mạnh mà.

Khương Đồng chua xót nói:

-Cô đã đi gần nửa năm rồi.

Mọi sự đều có thể thay đổi.

Ái Triêm hiểu rõ đạo lý này, nhưng vẫn không thể chấp nhận được.

-Trần Minh đâu? Vì sao anh ta không gọi điện cho tôi?

-Lão đại...!không biết tôi đến đây tìm cô.

-Vì sao?

-Bởi vì hiện tại anh ấy...

-Anh ta làm sao?

Khương Đồng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng không biết nói sao với cô.

Ba Chỉnh từ trong nhà đi ra nhận thấy có gì đó không đúng:

-Có chuyện gì sao con?

Ái Triêm không muốn gạt ông:

-Dạ, bệnh tình của ông nội trở nên nguy kịch.

Ba Chỉnh nhíu mày nhìn Khương Đồng:

-Chuyện xảy ra khi nào?

Khương Đồng nhìn ông thở dài:

-Hai ngày trước ạ.

Sau khi thông báo bệnh của lão gia trở nên nguy kịch...!thì lão gia vẫn luôn hôn mê còn chưa tỉnh.

Ông trầm mặc một lát, lại nhìn con gái đứng cúi mặt phía trước:

-Con đi thăm ông cụ đi, tốt xấu gì con cũng đã từng gọi ông ấy một tiếng ông nội.

-Nhưng...!

Ông vỗ vỗ vai cô:

-Không có từ nhưng cho sinh lão bệnh tử của một đời người.

Cho dù con với Trần Minh có ra sao thì con cũng mang ơn ông lão, thời khắc này, còn để ý nhiều thứ làm gì nữa chứ.

Ái Triêm cắn môi gật đầu:

-Vâng.

Con đi ngay thưa ba.

Khương Đồng khởi động xe chờ cô thay quần áo.

Đến khi cô an vị trên xe mới nghe anh ta thì thầm nói:

-Cô có thể đến, lão gia và lão đại nhất định rất vui.

Đặc biệt là lão đại.

Ái Triêm không đáp, trong lòng hơi hỗn loạn.

Giờ khắc đến bệnh viện rồi, trái tim lo sợ bất an của cô dọc trên đường đi mới thoáng bình ổn lại một ít.

Phòng chăm sóc đặc biệt ở lầu hai, khi Ái Triêm đi lên, Trần Minh đang đứng bên ngoài cửa phòng bệnh, xuyên qua tấm kính trong suốt, hình dáng cao lớn trầm mặc đứng đó.

Chỉ nhìn từ phía xa xa, cô đã hiểu câu nói bỏ dỡ của Khương Đồng lúc ở trước nhà cô.

Anh đứng đó, ánh mắt ảm đạm nhìn chằm chằm phòng bệnh không nhúc nhích, nhưng vẻ mặt tràn ngập đau thương.

Vậy mà anh bỏ ông hai ngày để sang Mỹ hộ tống cô về.

Vì vậy mà xuống máy bay mới không nói lời nào trở lại đây trông nom ông nội.

Cô không hề hay biết còn thầm trách anh.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy anh như thế này, ông nội đối với Trần Minh mà nói có lẽ là sự tồn tại rất quan trọng.

Một tay ông nuôi anh khôn lớn, ngoài trừ tính cách trời sinh ra thì đối nhân xử thế, xây dựng sự nghiệp, khả năng của anh đều do ông đào tạo mà nên.

Ở trong lòng Trần Minh, ông nội Trần không chỉ là một trưởng bối, càng là người bạn đồng hành cùng anh suốt quãng đường đã qua.

Hiện giờ, ông ngã xuống, nội tâm anh thống khổ giãy giụa nhưng anh lại bất lực không thể làm gì, bởi vì anh không có khả năng cướp người khỏi tay Thần Chết.

Không cam tâm ư? Vậy anh có gì để phản kháng? cho dù anh có nhiều tiền hơn đi nữa cũng không làm được gì.

-Trần Minh.

Ái Triêm nhẹ giọng gọi tên anh.

Trần Minh xoay người lại, bây giờ cô mới thấy rõ hình dáng gầy đi rất nhiều của anh, hốc mắt sâu thẳm, hai má hóp đi.

Hôm qua cô hoảng loạn nên hầu như không có tâm tình suy nghĩ đến việc quan sát anh.

Lên máy bay lại mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Cô quả thật quá vô tâm.

Khi nhìn thấy cô, ánh mắt Trần Minh có hơi dao động nhưng chỉ một lát lại khôi phục như cũ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...