Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 205

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong đầu Vĩnh An không chỉ lo cho mình mà hiện tại còn lo lắng cho an toàn của lão đại.

Anh nhất định phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Khắp cabin chẳng có vật sắc nhọn gì.

Nếu muốn cứa đứt dây phải dịch tới phía cửa ra.

Mà như thế chắc chắn bị hai tên kia phát hiện.

Đúng là sói xuống đồng bằng thành chó hoang mà.

Đúng lúc anh định di chuyển cơ thể để tìm cơ hội thì đã nghe thấy tiếng gọi nhỏ quen thuộc.

-Vĩnh An!

-Linh Đan!?

Mẹ kiếp! Sao đúng lúc thế.

Được cứu rồi.

Linh Đan lén thụp người xuống, nhẹ nhàng trèo từ cửa sổ trèo qua, rồi bò bò đến bên anh.

Vĩnh An liền xoay người lại để cô tháo dây trói.

Có cô thì mọi việc đơn giản hơn nhiều.

- A ha! Giải cứu người yêu sao?

Một giọng nói bất chợt vang lên làm cho Vĩnh An vội quay phắt lại.

Một trong hai tên canh cửa giẫm ầm ầm lên sàn, ánh mắt đục ngầu bước vào vừa cười vừa nói.

- Bỏ cuộc đi, em gái.

Thằng này đã bị bọn anh cho ăn đòn nhừ tử.

Em có cứu cũng chẳng chạy nổi đâu.

Tên còn lại ánh mắt tối đen nhìn cô.

Áo quần rách tươm thoắt ẩn thoắt hiện nội y bên trong làm mắt gã không dời đi nổi.

Gương mặt xinh xắn của Linh Đan dãn ra, dù bị thương đầy mình mà vẫn không lộ vẻ mặt mệt mỏi nhìn Vĩnh An:

-Hai tên này anh xử hay tôi?

-Hay là cô đi.

Linh Đan bĩu môi khinh thường anh, nhưng cũng không nói gì thêm.

Nghe hai người đối đáp, tên kia mặt đen lại, hất cằm với đồng bọn:

Mày lo cho thằng kia một trận đi, để tao xử con này.

Cái tên kia gật đầu rồi hùng hổ tiến tới.

- Hôm nay tao phải đánh cho mày gãy mấy cái xương mới hả dạ.

Hắn cười ngoác mồm xắn tay áo tiến tới, vung một gậy xuống ngay người Vĩnh An.

Trước khi hắn kịp giáng gậy xuống chỗ Vĩnh An, Linh Đan đã chống tay ra sau, dồn sức xuống th*n d*** bật người lên, chân phải thẳng đuột một cước tung vào cằm hắn.

Đầu hắn chịu một lực rất mạnh, ngã ngược ra sau, tiếng xương gãy kêu lên một tiếng rõ to.

Rồi hắn ngã rập xuống, cổ bị bẻ đến dị dạng, máu từ hốc mắt trào ra.

Tên còn lại đang muốn tiến tới khống chế Linh Đan vội dừng lại, dùng ánh mắt hoảng sợ kinh người nhìn đồng bọn vừa mới đối đáp với mình khi nãy, cái đầu đã gãy ngược ra sau.

Hắn thất kinh hồn vía trợn mắt nhìn sang cô gái mảnh mai xinh đẹp trước mặt.

Người mà mới mấy giây trước hắn còn đang có ý định xấu xa với cô hiện tại dùng ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ nhìn lại hắn...!Cô là ai?

Hắn đứng chết trân tại chỗ, cơ hồ thấy đ*ng q**n có chút ướt.

Hắn lăn lộn với đại ca hắn lâu nay chưa bao giờ thấy kiểu giết người một cách tàn bạo trong nháy mắt thế này, chưa nói người ra tay lại là một cô gái.

Hắn còn chưa kịp hoàn hồn đã lại nghe giọng nói lạnh lẽo vang lên:

-Còn lại giao cho anh đó.

Còn lại? Không phải là đang nói hắn sao? Hắn vội vàng đưa tay ra phía sau rút súng.

Cũng tại hắn cùng đồng bọn quá coi thường cô gái mảnh mai vừa xuất hiện, lại thêm Vĩnh An đã bị trói chặt nên không nghĩ đến chuyện dùng súng áp chế hai người.

Hiện tại ân hận thì đã muộn.

Hai tay hắn run run chĩa súng về phía trước.

Trước khi hắn kịp bóp cò, Vĩnh An đã vụt lao tới.

Tốc độ quá nhanh làm hắn không kịp phản ứng chỉ biết bóp cò loạn xạ.

Một viên đạn chỉ kịp bay xược qua tay Vĩnh An.

Rồi anh một tay chộp lấy cổ hắn, một tay dùng lực vút ra.

Phụt một tiếng.

Hắn ngã gục xuống, chết không nhắm mắt.

Linh Đan cười khẽ:

-Cũng được.

Chưa đến nỗi vô dụng.

Vĩnh An lừ mắt nhìn cô:

-Nhảm nhí.

Nhanh thoát khỏi đây thôi.

Hi vọng còn kịp trợ giúp lão đại.

Họ thoát ra khỏi đó, theo lối phía sau cabin mà lúc nãy Linh Đan đã lách qua, sau đó lẩn vào rừng, đi đường vòng để tránh có kẻ bắt gặp.

Trong tay Vĩnh An là khẩu súng của tẻn côn đồ kia.

Anh cùng Linh Đan chạy một đoạn len lỏi vào các bụi cây trong rừng, có kẻ tìm thấy thì không chắc sẽ bảo đảm được tính mạng.

-Vĩnh An! Xe của tôi có để cách cabin một đoạn.

Đi hướng này.

-F*ck!!! Sao lại không nói sớm?

-Vậy anh nghĩ tôi đến đây bằng niềm tin à?

Vĩnh An chỉ có thể hậm hực đi theo cô, dù sao trong lúc cấp bách, có xe vẫn hơn.

Không thể trở về trụ sở chính của ám đoàn.

Sau khi ra khỏi đồi núi, có sóng trở lại, Vĩnh An mở thiết bị liên lạc thiết lập lại tần số riêng để liên kết với Khương Đồng.

Chỉ trong giây lát, vẻ mặt anh khá nghiêm trọng.

Linh Đan nhận thấy điều này rất rõ.

Tay anh co lại thành nắm đấm mạnh đến nỗi nổi cả gân, mắt anh dại đi.

- Đã có chuyện gì?

Vĩnh An không đáp, cả người lạnh lẽo vô hồn.

Linh Đan trong lòng càng bấn loạn, tấp nhanh xe vào lề đường:

-Có chuyện gì?

-Lão đại đã xảy ra chuyện.

Hiện tại không rõ sống chết.

Linh Đan nghe như trong não nổ bùm một tiếng.

-Sao lại thế?

-Bây giờ không phải là lúc hỏi tại sao.

Cô nhanh chóng đặt vé về Việt Nam hội tụ cùng Khương Đồng đi.

Không có tôi ở đó, tên đầu gỗ đó không cầm cự nổi tập đoàn đâu.

-Còn anh thì sao?

-tôi đi tìm lão đại.

Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

Nhưng tôi tin tưởng lão đại không yểu mệnh thế đâu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 205

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 205
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...