Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi nghe những lời này, khoé môi của Ái Triêm hơi cong lên, trong ánh mắt của cô lộ rõ sự trào phúng:

-Vậy nếu tôi nói chiếc nhẫn này là của tôi thì sao? Nhẫn của tôi, tôi đương nhiên phải để nó trong túi rồi.

-Ái Triêm, đó rõ ràng là nhẫn của tao, mày đừng hòng ngụy biện.

Lúc này Trần Minh mới ngồi thẳng người chậm rãi lên tiếng:

-Đây là nhẫn hôm trước tôi và vợ chưa cưới của mình cùng đi mua, làm sao bây giờ nó lại biến thành của người khác rồi? Đừng nói là là Ngọc Minh cô quẫn quá nên nhận bừa nó là của mình đấy nhé?

Anh lẳng lặng đứng dậy kéo cô lại sát bên mình, toàn thân đem theo một luồng khí lạnh vô cùng đáng sợ, ai nấy đều toát hết mồ hôi:

-Không bằng không chứng, cô lại dám đổ oan cho cô ấy như thế, coi tôi như không khí vậy sao?

Ngọc Minh lúc này sợ lắm, nhưng cô ta không muốn chịu thua, tiếp tục đấu khẩu:

-Anh Trần Minh, chứng cứ rõ ràng như thế này rồi mà anh vẫn còn bênh vực cho cô ta?

-Vậy sao? Nhưng đó là nhẫn mà tôi mua tặng vợ chưa cưới của mình, sao tôi lại không nhận ra được.

Trần Minh cười nhạt, anh ung dung một tay ôm eo Ái Triêm, một tay đút tay vào túi quần, nụ cười trên khuôn mặt ngày một đậm hơn:

-Hơn nữa, cô nói nhẫn của cô là kim cương.

Trong khi đó nhẫn tôi mua lại là một chiếc nhẫn bạch kim rất đỗi bình thường.

Vì Ái Triêm yêu thích sự đơn giản nên tự mình chọn.

Không tin cô hãy đưa cho mọi người xem đi.

Với con mắt của những người ngồi đây tôi không tin không ai phân biệt được thật giả.

Ngọc Minh bị khí thế của Trần Minh doạ cho run lên cầm cập.

Cô ta loáy hoáy kiểm tra lại chiếc nhẫn trên tay minh, kết quả khiến cho cô ta phải giật mình.

Quả nhiên là đúng như lời của anh nói, chiếc nhẫn này không phải là nhẫn của cô ta.

Sao lại như thế được? Rõ ràng là lúc đó cô ta đã nhét chiếc nhẫn vào trong túi áo Ái Triêm rồi mà? Tự dưng lại biến thành nhẫn bạch kim, mọi chuyện rốt cuộc là sao?

-Sao vậy, cô kiểm tra xong chưa? Đúng là nhẫn của vợ tôi đúng không?

Ngọc Minh bị câu hỏi của anh làm cho xanh mặt.

Chiếc nhẫn trên tay cô ta bị Khương Đồng giật lấy đưa trả lại vào tay Trần Minh.

Anh không do dự mang chiếc nhẫn đeo lên tay Ái Triêm.

Cô hơi do dự liếc mắt nhìn anh nhưng cũng thuận theo để anh đeo nhẫn lên cho mình, sau đó quay lại nhìn Ngọc Minh:

-Giờ cô thực hiện lời cá cược của mình được rồi chứ?

Ngọc Chương thấy con gái mình bị ức h**p thì hét lên với cô:

-Ái Triêm.

Cô đừng có quá đáng.

Trần Minh vừa ngồi xuống vừa quét mắt nhìn ông ta:

-Thế nào là quá đáng? Vợ của tôi ở ngay sân nhà bị con gái ông chỉ mặt vu khống là trộm cắp.

Chính bản thân ông lúc nãy đứng xem trò vui cũng chứng kiến cô ta tự mình nhận cược.

Sao? Nhục nhã người thì được, còn đến bản thân mình thì không nhận nỗi sao? Nếu không tôi báo cảnh sát để pháp luật giải quyết chuyện này nhé? Lúc đó không biết giới truyền thông có để cho cha con ông lớn tiếng thế này hay không nữa.

Ngọc Minh ở bên xấu hổ chịu đựng ánh nhìn không thiện cảm của những người xung quanh.

Nhưng cô ta biết, nếu mình không chịu nhận cược, chưa chắc cha con yên ổn dưới tay Trần Minh.

Lúc đó không biết ba cô ta sẽ nổi điên với cô ta như thế nào nữa.

Ngẫm nghĩ một lúc, cô ta cắn răng đi tới trước, dùng ánh mắt đầy lửa hận nhìn Ái Triêm rồi bê tô súp trên bàn tự đổ lên đầu mình.

Làm xong tất thảy cô ta tự mình lê tấm thân nhếch nhác bỏ chạy vào nhà vệ sinh.

Đây là bữa cơm nhục nhã nhất mà cô ta từng ăn.

Trần Minh phất tay như không có chuyện gì nói:

-Mọi chuyện coi như xong.

Những hiểu lầm không đáng có này tôi không muốn để nó làm ảnh hưởng tới tâm trạng mọi người.

Tiếp tục ăn đi.

Ái Triêm vừa ngồi xuống cạnh anh nhìn Trương Ngọc Chương mặt đen lại vì tức giận, còn Ngọc Minh thì đang chạy trối chết.

Gậy ông đập lưng ông.

Cũng rất đáng đời.

Nếu không có Khương Đồng thì người nhục nhã hôm nay có lẽ chính là cô.

Khi cô còn chưa đi tới nhà vệ sinh thì Ngọc Minh phía sau va vào cô một cách bất ngờ.

Cứ tưởng cô ta đi giày cao gót nên bị vấp ngã.

Cô còn tốt bụng đỡ giúp cô ta nữa chứ.

Vậy mà ai ngờ cô ta lại muốn lén hại cô.

Những nhân viên phục vụ hôm nay thực chất đã được đổi hết thành người của đội đặc vụ do Khương Đồng làm lãnh đạo.

Cô phục vụ đi cùng anh ta cũng là một trong những người này.

Quan sát thấấy hô oộng của Ngọc Minh nên cô phục vụ nhanh chóng ngăn cô trước khi bước vào phòng vệ sinh.

Sau khi lục tìm thấy chiếc nhẫn kim cương trong túi váy cô ấy đã nhanh chóng rút chiếc nhẫn trên tay mình thay vào đó.

Mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt mà chính cô cũng không biết nguyên nhân.

Mà cô ấy còn nói với cô cứ cư xử như bình thường.

Cho đến khi sự việc xảy ra cô mới vỡ lẽ là mình bị Ngọc Minh gài bẫy.

Đúng là đại binh dễ đỡ ám tiễn khó phòng.

Nhìn hai cha con nhà kia mấất mặt mà cô hả dạ vô cùng.

Cũng bởi tâm trạng phấn khích mà cô đại khái uống không ít rượu, cuối cùng còn kính mỗi bàn một ly.

Bữa cơm này ăn gần hai tiếng đồng hồ, sau đó mới có thể tống cổ đám người kia đi sạch sẽ.

Toàn bộ quá trình cô đều thanh tỉnh, còn lễ phép tạm biệt bọn tiểu nhân mang tâm hại người mà đến kia.

Thế nhưng đến khi xong xuôi thì không chịu nổi nữa mà gục tại bàn.

Khương Đồng phải nhờ hai nhân viên nữa dìu cô lên phòng chỉ tịch.

Vừa ngã xuống giường cô đã ngủ say như chết.

Trần Minh khuôn mặt tái xanh nhưng cũng không chịu trở về bệnh viện, tự mình lên phòng làm việc, vào phòng nghỉ, đi đến bên giường nhìn cô, thấy cô nằm ngủ với dáng vẻ mệt mỏi, anh đau lòng.

Khương Đồng không yên tam, cũng không thuyết phục được anh trở lại bệnh viên nên cho gọi bác sĩ đến.

Khi bác sĩ khám lại vết thương cho anh, thay thuốc thay băng xong bảo mọi thứ bình thường thì lúc này Khương Đồng mới thả lỏng được.

Nghĩ thầm may mắn nhờ có Ái Triêm chống đỡ.

Nếu chỉ có lão đại, nhận mấy ly rượu chúc tụng kia, không biết hậu quả sẽ thế nào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...