Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 192

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau, khi Ái Triêm tỉnh lại Trần Minh đã rời giường.

Cô ngồi trên giường ngây ngẩn một hồi.

Dây dưa với anh cả đêm qua, cô lại quên mất nói với anh chuyện cô sẽ sang Mỹ.

Mà hình như anh đã đến công ty rồi.

Khi cô ra khỏi phòng đã thấy đồ ăn sáng anh chuẩn bị sẵn trên bàn.

Cô mở lồng bàn mỉm cười.

Chỉ một chút quan tâm thế này cũng đã làm lòng cô cảm thấy ấm áp.

Ăn sáng xong cô gọi điện về công ty, nhờ trợ lý đặt dùm vé máy bay ngày mai đi Mỹ.

Cả ngày lăn lộn xử lý đống giấy tờ tồn đọng ở công ty.

Đến chiều tối mới tự lái xe đi về nhà thăm ba Chỉnh.

Cả tuần rồi lo cho đám cưới của Trâm Chi, cô còn chưa về thăm ba.

Cô bước xuống xe, ba Chỉnh đã chờ sẵn ở cửa, đỡ lấy đồ trên tay cô.

Ông đánh giá cô con gái của mình từ trên xuống dưới một phen, khí sắc rất tốt.

Trong lòng ông thoáng yên tâm một ít.

Ái Triêm gặp ba thì hứng thú bừng bừng cùng ông tám chuyện.

-Tại con lo chuyện đám cưới Trâm Chi nên cả tuần rồi ba phải ở một mình.

Ba Chỉnh cười hiền:

-Con làm như ba chưa từng ở một mình vậy đó.

Ba dạo này cũng bận rộn ở cửa hàng cây giống, đâu có nhiều thời gian rảnh.

Bữa cơm trưa ba Chỉnh làm đầu bếp, Ái Triêm ở bên cạnh giúp đỡ ông.

Đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên, Ái Triêm lau lau tay đi ra mở cửa.

Vừa mở cửa ra, nhìn thấy Trần Minh bên ngoài cửa, biểu cảm trên mặt cô lập tức cứng đờ, trên miệng treo nụ cười có chút xấu hổ:

-Sao anh lại đến đây?

Ngoài cửa, Trần Minh lạnh lùng đứng đó, rong tay anh xách không ít thứ.

-Sao? Không chào đón anh sao?

Người cũng đã đến trước cửa rồi, cô cũng không thể đuổi người về được.

Nhưng Trần Minh cũng không quan tâm cô, đã trực tiếp xông vào nhà.

Ba Chỉnh thấy Ái Triêm thật lâu không có động tĩnh gì, vì thế từ phòng bếp ra tới.

Vừa đến phòng khách đã nhìn thấy Trần Minh đang mang một đống quà trên tay đi vào.

-Chào chú.

Con muốn tới xin cơm.

Ba Chỉnh hơi sửng sốt khi nhìn thấy anh.

Mặc dù đã đồng ý giao Ái Triêm cho anh, nhưng trong lòng ông vẫn không buông xuống được.

Trên thế giới này người đau lòng cô nhất chính là ông, người sợ hãi cô chịu ấm ức nhất cũng là ông.

Và người thỏa hiệp với Trần Minh giấu giếm cô cũng là ông.

-Ba à?

Ba Chỉnh tỉnh táo lại, ừm một tiếng:

- Vào trong đi.

Cơm xong rồi.

Chuẩn bị ăn thôi.

Ba Chỉnh chậm rãi quay người đi vào trong bếp.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, Ái Triêm đứng ngốc tại chỗ.

Tim cô còn đang đập, cứ sợ ba sẽ có thái độ nổi giận với anh.

Trần Minh đi từng bước từng bước đến chỗ cô, cúi đầu, tới gần.

Ái Triêm theo bản năng muốn né tránh, bị bàn tay to của Trần Minh chặn kín đường đi, chỉ thấy anh khom lưng, ở trên phần cổ lộ ra của Ái Triêm hung hăng cắn một ngụm.

-Đau em...!Anh cũng đâu phải cún.

Động là cắn.

Cô nhịn đau, muốn đẩy anh ra.

Anh thấp giọng nói bên tai cô:

-Sao trốn anh về đây hả?

-Vô lại.

Em về thăm ba.

Liên quan gì đến anh?

-Ba cũng là ba của anh mà.

-Xùy.

Gian thương.

Ai là ba của anh chứ.

Hai người cọ tới cọ lui, bên trong đã vang lên tiếng gọi của ba Chỉnh:

-Còn không mau vào ăn cơm?

Ái Triêm giật mình, hắng giọng vô cùng mất tự nhiên đáp lại:

-Con vào ngay đây ạ.

Mở cửa ra, ba Chỉnh đã ngồi sẵn trên bàn ăn.

Ông giương mắt nhìn hai người bước vào.

Thần sắc Trần Minh vẫn trấn định như cũ, chỉ có Ái Triêm mang khuôn mặt ửng đỏ cùng với ánh mắt trốn tránh.

Không cần hỏi cũng biết hai người ám muội với nhau sau lưng ông.

Ba Chỉnh thở dài.

Ông vẫn là lo lắng cho cô.

Ái Triêm lôi kéo Trần Minh đến ngồi, trên bàn đặt ba bộ chén đũa.

Chờ hai người ngồi xuống, ba Chỉnh mới ám chỉ bóng gió:

-Hai đứa nên giữ một khoảng cách thích hợp đi.

Trai chưa cưới gái chưa gả, còn ra thể thống gì nữa.

Ái Triêm cảm thấy ba Chỉnh chắc chắn là cố ý, cô và Trần Minhở bên nhau nhiều năm như vậy, cũng chưa từng nghe ông nói muốn bọn họ giữ khoảng cách bao giờ.

-Ba...

Ái Triêm nói còn chưa nói xong, đã bị ba Chỉnh cắt ngang:

-Nhìn vết bầm trên cổ của con đi.

Người ngoài nhìn thấy thì sẽ nghĩ sao?

Ái Triêm chột dạ, tay cô ở dưới bàn nhéo đùi Trần Minh một cái rõ mạnh.

Sắc mặt anh vẫn vô cảm như cũ.

-Chú à, chuyện này là do một mình con sai, là con...

Ba Chỉnh hừ lạnh một tiếng:

-Không cần khách sáo.

Ăn cơm đi.

Bữa ăn trôi qua tương đối êm đềm.

Ba chỉnh cũng không làm khó hai người.

Ăn xong thì đi về phòng mình đóng cửa lại.

Trần Minh giúp Ái Triêm dọn dẹp xong cũng mặt dày ăn vạ không chịu về.

Trong phòng ngủ, anh đang nằm trên giường của cô.

Hai mắt khép hờ lười biếng như người nằm ngủ gật ở nơi đó.

Tuy nhiên tâm trí anh luôn ở ngoài cửa, vểnh tai lẳng lặng nghe động tĩnh bên ngoài..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 192

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 192
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...