Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 79

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày sau, Ái Triêm được kiểm tra tổng quát lại một lần và quay lại sinh hoạt như bình thường.

Nhưng lại tâm phiền ý loạn khi Nguyệt Anh suốt ngày ở nhà lấy nước mắt rửa mặt, khóc lóc thảm thương như muốn chết đi sống lại.

Mà Trần Minh trong thời gian này vẫn luôn đi công tác ở xa.

Cô lợi dụng tình hình này đến nhà trọ ở cũng ba Chỉnh.

Khương Đồng không làm gì được phải ngủ ở sofa phòng khách.

Nhưng hai ngày nay anh ta có việc gì đó mà không thấy bóng dáng.

Dì Na được sắp xếp ở riêng nên nấu nướng dọn dẹp xong sẽ tự về.

Buổi tối hôm nay, ba Chỉnh liếc mắt nhìn phòng của Ái Triêm, đèn bên trong vẫn còn sáng.

Gõ cửa đi vào, ông thấy Ái Triêm vẫn còn cắm cúi làm việc.

Gần đây công ty nhận được một hợp đồng của một công ty kiến trúc.

Trâm Chi còn bận rộn nhiều việc.

Vì vậy hợp đồng này giao cho Ái Triêm.

Cô vùi đầu nghĩ ý tưởng, có hơi thất thần.

-Nghĩ cái gì thế?

Ái Triêm bị ba Chỉnh dọa cho nhảy dựng, sau khi hoàn hồn cô thở hổn hển:

-Ba à.

Ba đừng làm con tổn thọ có được không? Ba nên lên tiếng trước khi vào phòng chứ?

Ba Chỉnh cười to lên:

-Ba gõ cửa những hai lần mới đi vào đấy.

Ba vuốt tóc cô, dùng ánh mắt trìu mến nhìn con gái:

-Làm việc cũng chú ý nghỉ ngơi chứ? Con còn không chịu về nhà sao?

Nụ cười trên mặt cô cứng lại:

-Không về, mỗi ngày mẹ anh ta đều khóc lóc đến chết đi sống lại ở nhà.

Con bị stress mất thôi.

Ngay lúc này Ái Triêm nhận được điện thoại của Trần Minh, cô nhàn nhạt liếc mắt một cái, không nhúc nhích.

Ba Chỉnh vỗ vai cô:

-Nhận điện thoại đi.

Con trốn tránh nó cũng không phải là cách.

Ông nói xong thì xoay người ra khỏi phòng, còn tự tay khép cửa lại cho cô.

Điện thoại vẫn luôn kiên nhẫn reo đến hồi chuông cuối cùng, Ái Triêm mới chậm rì rì mà tiếp điện thoại.

Một tuần trước anh ra nước ngoài công tác.

Ái Triêm cũng không chủ động gọi điện, hai người như hai thái cực xa lạ không dính dáng gì đến nhau.

Nhưng đối với Ái Triêm, cô rất hài lòng với loại trạng thái này, không ưu không lo, không phải nghĩ cách ứng phó.

Cô với tay lấy điện thoại, giọng nói lười biếng:

-Alo.

Giọng nói của Trần Minh ở đầu bên kia có chút mỏi mệt:

-Ngày mai tôi về rồi.

Ái Triêm ừm một tiếng, tỏ vẻ đã biết.

Trong điện thoại im lặng một lúc lâu, hai người bọn họ ngày thường cũng không có quá nhiều tiếng nói chung.

Trước kia thì khác, Ái Triêm luôn là người chủ động tìm kiếm đề tài để tám chuyện cùng anh.

Bây giờ cô không thèm quan tâm nữa, giữa hai người thường là những khoảng lặng tẻ nhạt.

Trần Minh đột nhiên mở miệng:

-Em ở đâu?

Ái Triêm nhìn bên ngoài cửa sổ một mảng tối đen, thuận miệng nói:

-Bên ngoài.

Trần Minh ép hỏi:

-Ở đâu?

Ái Triêm thở dài.

Cô thật sự bị lòng dạ hẹp hòi của Trần Minh chọc tức, giọng điệu không nóng không lạnh:

-Có liên quan gì đến anh?

Không có liên quan gì đến anh? Hiển nhiên Trần Minh không cho là thế.

Nhưng anh dằn lòng không muốn lại nổi nóng với cô.

Anh là một người thông minh hay là nói anh quá lý trí, cảm xúc tức giận hay vui buồn đều có thể khống chế.

Cho dù trong lòng anh có không vui đi chăng nữa, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không có gì, khiến người khác nhìn không thấu.

Đương nhiên, sau khi phát hiện chiêu giáo huấn cùng với tức giận vô dụng với Ái Triêm, anh đã liền rút kinh nghiệm tung ra chiêu mới, nhẹ nhàng nói một câu:

-Về sớm một chút.

Ái Triêm hung hăng cúp điện thoại, ném trên bàn, cục tức còn chưa tiêu tan:

-Bệnh tâm thần! Anh là cái thá gì chứ?

Thái độ trong điện thoại của Trần Minh khiến cho tâm cô không thoải mái.

Điện thoại trên bàn lại reo lên lần nữa.

Cô nhanh tay nhấn nút nghe rồi xả cơn tức ra ngoài:

-Tôi không về.

Không về đó nữa.

Anh muốn làm gì thì làm đi.

Đồ khốn nhà anh.

Đầu dây bên kia là một dấu chấm hỏi to đùng.

Giọng nói nghi hoặc của Trâm Chi vang lên:

-Này.

Cậu đang mắng ai vậy hả?

Ái Triêm sửng sốt dừng vài giây nhìn màn hình điện thoại.

Đúng thật là số điện thoại của Trâm Chi.

Vậy mà cô cứ tưởng vì cô cúp điện thoại nên Trần Minh không cam tâm mà gọi lại chứ.

-Là cậu sao? Vậy mà tớ cứ tưởng....

-Tưởng Trần Minh sao? Hai người lại cãi nhau à?

-Cãi gì chứ.

Cả tuần nay anh ta ở nước ngoài.

-Vậy sao? Lại gọi điện về giám sát cậu à?

-Ừ.

Có lẽ thế.

Cậu gọi có chuyện gì không?

Trâm Chi lúc này mới nhớ tới mục đích chính cho cuộc gọi của mình:

-Tí nữa quên.

Tớ vừa về nhà.

Ba mẹ tớ muốn mời cậu và ba Chỉnh tới nhà ăn bữa cơm.

-Chừng nào?

-Chiều mai.

Chiều mai sao? Trần Minh vừa nói với cô chiều mai sẽ về nước.

Mà thái độ của anh với nhà họ Vũ hình như cũng không tốt lắm.

Nhưng chuyện này thì có liên quan gì chứ? Không lẽ anh ta về thì cô không được đưa ba cô đi chơi sao?

-Ừ.

Được rồi.

Tớ sẽ nói lại với ba.

Bây giờ chắc ông ngủ rồi.

-Ừm.

Vậy cậu nghỉ ngơi đi.

Có gì ngày mai gặp ha.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...