Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 47

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ái Triêm nghe thấy câu nói đó, đột nhiên quay đầu lại:

-Kết hôn sao? Kết hôn gì ạ?

-Thì chuyện kết hôn của con và Trần Minh.

Cũng đã tám năm rồi, không phải sao?

Ái Triêm gắt gao chịu đựng sự xúc động trong lòng mới không nói chuyện cô có ý định chia tay Trần Minh cho ông nghe.

Có lẽ...!cô nên tìm một thời gian thích hợp, nói chuyện rõ ràng với ông thôi.

Ái Triêm dọn dẹp xong đồ đạc trong phòng cho ba Chỉnh, đóng cửa phòng lại, đi về phòng của mình.

Cô vẫn nghĩ Trần Minh đang làm việc ở thư phòng.

Nhưng không, anh đang ngồi ở trước cửa sổ xem hồ sơ, thấy Ái Triêm tâm sự đầy mặt tiến vào, anh không nhanh không chậm uống một ngụm trà.

Ái Triêm cà nhắc bước đi đến trước mặt anh, nhịn không được cướp lấy tập tài liệu trên tay anh:

-Là anh đưa ba của tôi đến đây sao?

Trần Minh không để ý đến động tác của Ái Triêm, mắt cũng không nâng, lại hớp thêm một hớp nước, gật gật đầu:

-Không phải em chuẩn bị bảo vệ luận văn sao? Cũng phải để ba đến ủng hộ tinh thần chứ?

-Lại còn dám nói ủng hộ tôi? Anh tự mình suy nghĩ xem có phải là lí do đó không, hay anh còn có dụng ý khác?

Cuối cùng tầm mắt của người đàn ông cũng ngước lên nhìn cô chằm chằm, tựa như muốn nhìn thấu tâm tư của cô:

-Tôi nói rồi, tôi luôn có cách trị em.

Đương nhiên Ái Triêm biết anh luôn có cách trị cô.

Nhưng cô không nghĩ đến anh kéo ba cô vào trong vòng này.

Trần Minh không giấu giếm rằng anh đang dùng ba Chỉnh để đánh giá thái độ của cô:

-Cho nên em không cần nghĩ một ngày nào đó có thể thoát khỏi lòng bàn tay của tôi.

Tự nghĩ lại đi, có ba em ở đây, không phải một mình em.

Đây là một câu nói uy h**p trắng trợn.

Ái Triêm tức giận đến mức nói không ra lời.

Khóe miệng của Trần Minh lộ ra nụ cười chiến thắng:

-Nếu hiện tại em xin lỗi tôi, vẫn còn kịp.

Ái Triêm bị anh chọc tức đến mức phải trừng mắt nhìn anh, trong lòng như bị lửa thiêu đốt, quay cuồng hận ý.

Nhưng cô không thể tự tung tự tác để ba cô phải hứng chịu cơn giận của anh.

Ba Chỉnh chính là tử huyệt của cô.

Và Trần Minh rất biết chọn ngay tử huyệt này để cô phải nghe lời anh.

Cả đêm Ái Triêm ngủ không được, nằm trên giường, chân bắt đầu đau một chút.

Nhưng cũng không sánh được với trái tim cô đang rỉ máu, hít thở không thông.

Trần Minh rửa mặt xong lên giường, tắt đèn ngủ trên đầu giường, định kéo Ái Triêm vào trong ngực.

Cô xoay người, tránh thoát vòng tay anh, đại khái là không muốn anh chạm vào mình:

-Đừng động vào tôi.

Trần Minh kiêu căng không quan tâm đến sự phản kháng của cô, bàn tay to gắt gao ôm chặt lấy eo nhỏ:

-Em muốn thì cứ làm loạn.

Anh không ngại để ba em nghe thấy, lại có thể nghĩ chúng ta tình thâm ý trọng thế nào.

Ái Triêm cắn chặt răng, cô trừng mắt nhìn tường nhà bên cạnh, cận lực không chú ý đến Trần Minh đang đụng vào mình.

Một đêm này, Ái Triêm gặp vô số ác mộng, trong mơ tay chân của cô luôn bị trói, dù có gào thét giẫy giụa cũng không thoát khỏi trói buộc.

Cho đến khi giật mình tỉnh giấc cảm thấy tay của Trần Minh vẫn là đang gắt gao ôm chặt cô vào trong ngực.

Sáng sớm, Trần Minh dậy rất sớm.

Xuống lầu thấy ba Chỉnh đang ở phòng bếp nói chuyện với người làm.

Thì ra là ba Chỉnh muốn làm đồ ăn sáng cho Ái Triêm, mà dì đầu bếp kiên trì không muốn ông đụng vào phòng bếp.

Khi Trần Minh đi ngang qua phòng bếp, anh nhìn lướt qua, liền nói với ba Chỉnh:

-Chú à, có việc gì cứ giao cho người làm là được.

Chú chỉ cần nói món muốn nấu, đầu bếp sẽ tự mình xử lý đúng yêu cầu.

Ba Chỉnh lầm bầm lầu bầu:

-Tại Ái Triêm thích nhất là món ăn mang hương vị quê nhà.

Trần Minh mỉm cười nhìn ông:

-Chú đừng lo.

Đầu bếp sẽ đáp ứng đúng nhu cầu của chú.

Chú cứ nói ý mình cho bà ấy là được.

Nghe vậy, ba Chỉnh cũng không kiên trì nữa, từ trong tủ lấy ra nguyên liệu nấu ăn, sau đó nói đại khái món ông muốn nấu.

Dì đầu bếp lắng nghe rất chăm chú, nhận các nguyên liệu từ tay ba Chỉnh, sau đó giao cho người giúp việc xử lý.

Ái Triêm đã trở dậy, đứng phía sau, lẳng lặng mà nhìn bóng dáng ba phía trước.

Ba sống tự tại quen rồi, sẽ không hợp với quy củ nơi đây.

Ngay cả khi ông ở đây đã một đêm, cũng chưa thấy Nguyệt Anh xuấất hiệện chào hỏi ông một tiếng.

Mặặc dù ông không nói nhưng cô biết trong lòng ông rất khó chịu.

Bữa sáng làm từ nguyên liệu nấu ăn của ba Chỉnh mang đến, đều là hương vị Ái Triêm thích ăn.

Dì đầu bếp cũng thựực hiện tạm ổn theo yêu cầu của ba Chỉnh, hơn nữa còn chuyên nghiệp hơn nên nghe mùi thơm thức ăn và nhìn thành phẩẩm, ba Chỉnh gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

Người giúp việc sau khi dọn bữa sáng lên, đi đến nói Nguyệt Anh cảm thấy không thoải mái nên không ra ngoài ăn sáng.

Trần Minh gật gật đầu, tỏ vẻ đã nghe thấy.

Ba Chỉnh nhìn thoáng qua Ái Triêm, thấy cô cũng thờ ơ không quan tâm hỏi han gì, âm thầm cảm thấy kỳ quái cùng khó chịu.

Lại nghĩ có khi nào bà ta không muốn gặp ông không? Nhưng rồi tự mình xóa bỏ ý nghĩ đó.

Nếu khó chịu thì cũng không để con gái ông sống ở đây những tám năm.

Ăn sáng xong, Trần Minh chào hỏi ba Chỉnh để đến công ty.

Ái Triêm chuẩn bị đưa ba Chỉnh đi dạo xung quanh thành phố N.

Ba Chỉnh muốn cô đưa mình ra ngoài đi dạo, kỳ thật là muốn được thoải mái một chút.

Ở trong nhà nhưng mẹ Trần Minh không muốn đi ra gặp ông làm ông có chút tự ái.

Trước đó Ái Triêm trong điện thoại đã nói với Trâm Chi một tiếng, liền lái xe một mình đưa ba Chỉnh đi khu thương mại.

Vốn dĩ muốn mua cho ông ít quần áo mới.

Ai ngờ đến cửa trung tâm thương mại thì đã thấy Trâm Chi cời toe toét chờ sẵn đón hai người.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...