Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 179

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ái Triêm vừa buồn cười vừa cảm thấy bất đắc dĩ.

Cô giả vờ tức giận, đẩy tay anh qua một bên:

- Anh lại nữa rồi.

Đừng quậy nữa.

Bỏ em ra.

Đáng tiếc lần này Trần Minh căn bản không sợ cô, cứ như vậy cười tủm tỉm nhìn cô.

- Không bỏ.

Vẫn cứ chờ nhận phần thưởng.

Cô bị hành động trẻ con của anh làm cho bất lực, kéo bàn tay anh đưa lên miệng cắn một cái.

Nhưng bàn tay anh rất nhanh lướt xuống nâng cằm cô lên, đặt lên đó một nụ hôn.

Chỉ là muốn hôn cô mộ cái.

Nhưng rồi cảm thấy không thỏa mãn.

Anh tiếp tục tiến công c**n l** đ** l*** ngọt ngào mềm mại kia.

Ái Triêm bị nụ hôn của anh làm cho mụ mị đầu óc.

Cánh tay mặc dù chưa khỏe hẳn của Trần Minh cũng bắt đầu không an phận lần mò vào trong vạt áo cô.

Bất chợt từ bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa.

Giây tiếp theo là tiếng hét lớn của Trâm Chi:

- Ai da, ban ngày ban mặt ở phòng bệnh lại chơi trò phi lễ.

Chân Ái.

Từ bao giờ cậu phóng khoáng như vậy hả?

Ái Triêm mặt đỏ tai hồng, vội vàng đẩy Trần Minh ra ngồi dậy, sửa sang lại vạt áo đã bị anh làm loạn.

Trần Minh cũng nhíu mày ngồi dậy, trên mặt không có chút biểu cảm xấu hổ nào mà ngược lại hất mặt nhìn Erick đang đứng ngoài cửa:

- Cậu mang con mèo nhà cậu đến đây làm cái gì? Suốt ngày kêu loạn.

Erick bật cười to dùng nét mặt vô cùng muốn ăn đòn nhìn anh:

- Không đến thì làm sao có thể nhìn thấy cảnh tượng chủ tịch Minh phong tình mê mị như thế.

Phía sau Erick, Trâm Chi nhét chiếc túi giấy đựng yến hũ vào tay Ái Triêm quay đầu lại xừng cồ gây sự với Trần Minh:

- Này...!anh nói ai là mèo hả? Anh mới là mèo.

Cả họ nhà anh đều là mèo hoang.

Nếu không nể mặt Chân Ái, ai thèm tới thăm anh.

Trần Minh hừ lạnh khinh thường:

- Nếu hai người không đến tôi càng nhanh khỏe hơn.

Erick gian manh cười cười:

- Ha ha...lão đại đừng tức giận như vậy nha, chờ bọn tôi đi rồi thì hai người có thể tiếp tục mà, cứ tiếp tục nha!

Anh ta cũng thức thời biết mình đến không đúng thời điểm, lôi kéo Trâm Chi chuẩn bị rời đi:

- Thương thế của cậu cũng dần ổn định rồi, chúng tôi cũng trở về lo chuyện đám cưới thôi.

Mặt Ái Triêmđỏ từ từ lỗ tai đến cổ, trừng mắt liếc nhìn Trần Minh một cái.

Erick và Trâm Chi đi rồi, cô nhịn không được lại liếc xéo anh:

- Trước kia em không biết anh còn có một mặt không biết xấu hổ như vậy nữa đó.

Trần Minh lộ ra vẻ mặt vô tội:

- Anh nói đúng sự thật mà.

Là họ phá vỡ chuyện tốt của chúng ta.

Cô lại cố gắng lục lọi lại ký ức một lần, để tìm xem chuyện tốt của anh là gì?

- Anh có thể ý thức được xấu hổ là gì có được hay không?

Trần Minh nghiêm túc lắc đầu:

- Không thể.

Giây tiếp theo, anh lập tức đứng dậy bước nhanh tới, kéo cô vào trong lòng mình, rồi cúi đầu hôn cô.

Ái Triêm không kịp phản ứng, chỉ biết môi hai người chạm vào nhau, nhẹ nhàng chậm rãi, mang theo sự thăm dò, chờ đợi...!sau đó hai người mỗi lúc một dính chặt vào nhau.

Tâm trí cô bắt đầu hỗn loạn.

Trần Minh một tay nâng mặt tôi, một tay ôm chặt người tôi.

Đầu lưỡi của anh tiến sâu vào, khơi gợi khát vọng quấn quýt triền miên không thể nào ngừng lại.

Nhưng lần này lí trí của Ái Triêm đã kéo cô tỉnh lại.

Cô thở hồng hộc, đôi môi đỏ mọng cọ cọ râu xanh trên cằm anh:

- Đừng.

Đây là bệnh viện.

Bệnh nhân phải ra dáng của bệnh nhân.

Đừng làm loạn.

Sáng mai anh còn phải kiểm tra sức khỏe đấy.

Anh luyến tiếc đưa tay v**t v* trên má cô:

- Khi nào em cũng muốn trốn tránh anh.

- Em không trốn tránh.

Chỉ không muốn lại bị người ta....

Cô vừa đẩy anh ra thì một lần nữa có tiếng gõ cửa bên ngoài, giọng nói của Vĩnh An vọng vào:

- Chủ tịch.

Hợp đồng phát triển sản phẩm mới với KW đã hoàn thành.

Cô dùng ánh mắt thâm ý nhìn anh cười tủm tỉm.

Anh thở dài một hơi.

Trong đầu đang suy nghĩ có nên cho Vĩnh An nghỉ phép hay không.

___

Trần Minh muốn xuất viên vẫn phải thực hiện một số cuộc kiểm tra phục hồi chức năng.

Phải mất hơn hai tiếng mới xong.

Trong khi đó Khương Đồng nhanh chóng lo thủ tục xuất viện.

Sau đó dọn dẹp hành lý của Trần Minh rồi lái xe đưa Ái Triêm về nhà trước.

Trần Minh ở trên xe nắm lấy tay cô không chịu buông, vốn dĩ Ái Triêmvừa mới chuẩn bị xuống xe nhưng anh cứ nắm tay cô mãi, cô quay đầu lại nhìn anh.

- Làm sao vậy?

Trần Minh yên lặng nhìn cô.

Bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay cô không buông.

Ái Triêm nhìn anh khó hiểu:

- Sao? Anh khỏe mạnh rồi thì trở chứng hả? Về nhà đi.

Tí nữa xong việc em mang đồ ăn qua.

Em dặn Linh Đan rồi.

Cô ấy đã cho người dọn dẹp biệt thự sạch sẽ.

- Chừng nào em chịu về ở chung với anh?

Ái Triêm trầm mặc:

- Em quay lại với anh còn chưa nói gì cho ba biết.

Em phải trấn an ba trước đã.

Cô cúi đầu:

- Xin lỗi anh.

Trần Minh không nói gì, sự trầm tĩnh của anh làm tim cô cứng lại.

Anh xả thân vì cô, mà cô thì không thể cho anh một sự đảm bảo.

- Em sẽ nói chuyện với ba mà.

Hôm nay còn giúp Trâm Chi xử lý một số việc.

Khi nào về em sẽ đến tìm anh ngay.

Yên tĩnh một lúc lâu, tiếng nói trầm thấp của anh mới vang lên:

- Được rồi.

Em vào nhà đi.

Ái Triêm cười nhẹ:

- Ừ.

Trần Minh luyến tiếc rời tay cô.

Ngón tay vừa mới rời nhau thì đã bị anh chộp lại siết chặt, anh mấp máy môi:

- Chờ chút.

- Hả? Chuyện gì nữa.

- Anh sẽ nhớ em.

Ái Triêm dở khóc dở cười.

Người đàn ông này càng ngày càng không tuân theo quy tắc bình thường mà phán đoán nữa rồi.

Thấy cô không có phản ứng gì, anh nghiêng người sang nói nhỏ:

- Chờ nụ hôn tạm biệt của em.

Lúc này cô mới hiểu được ý của anh.

- Em biết rồi.

Cô kề môi hôn lên má anh.

Nhưng Trần Minh cố ý quay mặt sang để đôi môi cô chạm vào môi anh.

Bây giờ mới thỏa mãn thả cô đi..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...