Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Minh nhìn thoáng qua cô, hơi ngạc nhiên trong chốc lát rồi thở dài một hơi.

Anh yên lặng nhìn cô một lát, sau đó quay mặt đi:

-Sao em lại ở đây? Hôm nay là giao thừa, em không nên đến đây.

-Tình huống của ông nội thế nào rồi? Tại sao tự nhiên lại trở nên nguy kịch thế?

Vết nhăn trên trán anh càng sâu thêm:

-Sức khỏe của ông vẫn luôn không tốt, thân lại mang nhiều bệnh nền.

Bác sĩ nói nội tạng của ông dần dần trở nên suy kiệt.

Trước đây tuy không có gì đặc biệt nguy hiểm nhưng vẫn là uống thuốc chống đỡ mỗi ngày.

Hiện tại sức khỏe của ông càng ngày càng sa sút, qua được một ngày thì hay một ngày.

Ái Triêm nhìn qua cửa kính.

Ông nội Trần nằm đó cảm giác như chỉ còn da bọc xương.

Sức khỏe đã yếu, nhưng mọi chuyện trong nhà họ TRần đều khiến ông cụ nhọc lòng, dốc hết sức lực mà suy nghĩ.

Có lẽ vì vậy mà càng ngày càng yếu đi.

Trần Minh đứng bên cạnh cô cũng im lặng nhìn thân hình bên trong phòng kia, đột nhiên nói:

-Vốn dĩ ông tưởng có thể nhìn thấy chúng ta kết hôn, nhưng không ngờ chúng ta chia tay.

Tuy ông nội không nói ra nhưng ông vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Ông đã nói với tôi phải tôn trọng lựa chọn của em.

Nói xong Trần Minh khẽ cười một tiếng, tiếng cười mười phần chua xót:

-Từ nhỏ tới lớn ông nội chưa từng bắt tôi phải lựa chọn điều mà tôi không muốn làm.

Ai có thể tưởng tượng được ông sẽ vì chuyện của em mà ép tôi phải buông tay.

Trong lòng Ái Triêm chua chát, lúc trước Trần Minh liều mạng muốn giữ cô bên cạnh, tuy rằng đến cuối cùng anh vẫn buông tay, nhưng nguyên nhân trong đó có lẽ có liên quan không nhỏ đến ông nội.

Trong lòng cô hối hận, đáng lý ra cô nên đến thăm ông sớm một chút.

-Ông nội nếu biết em vẫn nhớ mà đến thăm ông, nhất định rất vui.

Trần Minh nói nhỏ.

Sau đó anh cười khổ một tiếng, trong lòng tự nhủ: "Nếu đôi ta còn ở bên nhau, chắc chắn ông nội càng vui hơn".

Nhưng lời này của anh chỉ có thể để trong lòng.

Anh không muốn nói cho cô biết anh sẽ không buông tay cô như cô vẫn nghĩ.

Anh chỉ nới lỏng vòng tay để cô có thể bay nhảy trong tầm mắt của anh mà thôi.

Tối đó Ái Triêm gọi điện về cho ba Chỉnh báo với ông sẽ không thể về cùng ông đón giao thừa.

Khương Đồng đã làm lại số điện thoại cho cô.

Nhưng đầu óc cô trí nhớ không tốt, không nhớ số điện thoại của nhiều người, chỉ nhớ được số của ba Chỉnh và ...!Trần Minh.

Thật tức cười khi cô xóa số anh trong máy, mà không thể nào xóa ra khỏi não mình.

Còn của những người khác có lưu lại cũng không sao nhớ được.

Muốn gọi điện hỏi thăm tình hình Catherin cũng không biết phải làm sao.

Trâm Chi gọi cho cô muốn mời hai ba con sang đón giao thừa với nhà họ Vũ.

Cô nói rõ tình hình cho cô ấy để từ chối.

Không biết tại sao thời gian này bao nhiêu chuyện cứ thay phiên nhau kéo tới tấp nập.

Cô rối loạn trong lòng.

Cũng không biết đâu là thật đâu là giả.

Nhưng hiện giờ mối quan tâm lớn nhất của cô vẫn đang nhìn đến là ông nội Trần mang hơi thở thoi thóp nằm trong kia.

Trên người toàn là dây nhợ, suy đa tạng, không thể rời khỏi phòng ICU.

Trần Minh ngày qua ngày ở bên ngoài phòng bệnh không về, phong thái không còn lạnh lùng như trước.

Anh vẫn luôn mạnh mẽ hơn người, còn bây giờ, thật giống như con thú nhỏ bị thương.

Ái Triêm ở bệnh viện hai ngày, mỗi ngày đều thấy Trần Minh không thốt ra nỗi một câu.

Ban ngày ngoại trừ nhìn chằm chằm phòng bệnh ra thì cũng là nhìn chằm chằm cô, buổi tối như không muốn sống nữa mà thức trắng đêm tăng ca xử lý công việc.

Cô từng lo lắng anh cứ tiếp tục như thế sẽ xảy ra vấn đề với sức khỏe của anh.

Trong lòng cô nhìn anh mà dâng lên cảm giác thương xót, không thể nói rõ là cái gì.

Vì vậy bảo Khương Đồng giúp cô về lấy quần áo để ở lại đây.

Bên ngoài phòng ICU có phòng cho người nhà, cô và Trần Minh đều ở đây túc trực bên cạnh ông.

Một phần tâm tư cô phải để ý đến con người tưởng bản thân là sắt là thép kia.

Giữa trưa hôm nay, Khương Đồng đưa cơm trưa đến.

Đây là cô tự tay lên thực đơn cho đầu bếp làm, chủ yếu để dỗ Trần Minh ăn một ít.

Ái Triêm đang dọn cơm ra bàn.

Còn chưa lên tiếng gọi Trần Minh thì đã nghe thấy phía sau đánh rầm một tiếng, xoay người lại đã thấy anh ngã trên mặt đất.

Chiếc bát trong tay không theo khống chế mà rơi xuống đất.

-Trần Minh...!Trần Minh...!anh làm sao...!Bác sĩ! Khương Đồng...!

Tiếng hét của cô vang vọng cả căn phòng, cô lao tới đỡ lấy anh.

Nước mắt không tự chủ ào ào rơi xuống trên khuôn mặt xinh đẹp, từng giọt từng giọt rơi xuống ngực anh, rất nhanh đã thấm vào trong lớp vải áo sơ mi lưu lại một mảng ướt át.

Một khắc kia anh ngã xuống kia, cô cảm nhận được rõ ràng trái tim cô trở nên vô cùng đau đớn.

Cô liều mạng gọi tên anh, muốn đánh thức anh dậy.

Nhưng không có hồi đáp.

Cô chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như bây giờ.

Cô quỳ rạp ở đó ôm lấy cơ thể anh gào khóc đến tê tâm phế liệt.

Khoảnh khắc Khương Đồng bế anh đặt lên băng ca, cô vừa chạy theo vừa gào khóc:

-Anh tỉnh lại đi được không? Trần Minh, anh không được xảy ra chuyện.

Trần Minh vẫn nằm trên băng ca không nhúc nhích, sắc mặt cực kỳ kém.

Cho dù đôi mắt nhắm chặt, nhưng đôi chân mày vẫn nhíu lại có thể nhìn ra anh đang chịu đựng sự thống khổ thật lớn, khiến lòng cô đau đến mức hít thở không thông.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...