Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 212

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Minh xuống xe, nhìn đám cỏ dại xác xơ mọc ngổn ngang, những tượng đá rong rêu bám chi chít, những ngôi mộ vật vờ bị đá đổ nằm lăn lóc trong nghĩa trang mà không khỏi nhíu mày.

Đây là nơi mà lần đầu tiên anh gặp Ewad.

Và cũng từ nơi đây mà ám đoàn đã được thành lập.

Song đến thời điểm này hắn đã ngang nhiên muốn gạt anh ra khỏi vai trò người quản lý của ám đoàn mà ám hại anh em đồng cam cộng khổ với anh.

Giờ hắn muốn anh tới đây, tới nghĩa trang hoang vắng này để gặp mặt, chẳng phải là đang ngầm ám chỉ muốn vạch rõ ân oán với anh hay sao?

Trần Minh bất giác nở một nụ cười chế giễu.

Đã từng anh coi hắn như chí cốt, đã từng anh coi hắn như tri kỷ.

Đã từng anh coi hắn là cánh tay phải đắc lực của mình.

Đã từng anh cứu hắn một mạng.

Giờ hắn lấy oán báo ơn anh như thế đấy.

Đi được vài bước, đã thấy thủ hạ của Ewad đứng đón anh.

Những gương mặt rất đỗi thân quen, đều là những cộng sự tác chiến cùng đội ám vệ của anh mấy năm trời.

Nếu không phải trong mắt họ tràn đầy sát khí, anh sẽ vẫn ngỡ rằng đây là những người anh em thân cận của mình.

Theo chân đám người kia vào bên trong nghĩa trang hoang tàn.

Trần Minh thấy Ewad đang ngồi trên bật thềm một ngôi mộ lớn.

Khoảng trống ở giữa nghĩa trang, một đám người đang xúm đánh một người nằm lăn lóc trên nền đất.

Anh chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra ngay, đó là Vĩnh An.

Cơ thể cậu ta đầy vết bị đánh cho rách toác.

Ngày trước chạy trốn cùng Linh Đan, chưa kịp chữa trị thương thế lại bị bắt đến đây.

Vết thương mới đè lên vết thương cũ khiến Vĩnh An càng thêm chật vật.

Trong tim Trần Minh nhói lên một cái.

Càng căm hận Ewad nhiều hơn.

Ewad hờ hững đảo mắt qua, thấy Trần Minh xuất hiện, liền phất tay ra hiệu bảo thuộc hạ dừng đánh.

Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn anh :

- Đã từng nghe khả năng chịu đòn của ám vệ còn hơn cả những thành viên ám đoàn, nay mới có dịp chứng kiến.

-Mày làm gì có tư cách nhắc đến ám đoàn ?

-Hừ.

Tôi đã luôn cống hiến hết cuộc đời cho ám đoàn.

Nhưng chẳng bao giờ được công nhận.

Còn cậu.

Chỉ vì một ả đàn bà đã muốn hi sinh ám đoàn bởi lợi ích cá nhân sao ? Cậu làm tôi quá thất vọng.

-Đúng.

Kẻ thất vọng chỉ có mày.

Vì mày là kẻ ăn cháo đá bát.

Dù có cố gắng đến đâu cũng chỉ là một kẻ ký sinh.

Trần Minh ném cho Ewad nụ cười khinh thường.

Hắn nghe đến câu này thì mặt đen lại :

-Mày đúng là già mồm.

Ám đoàn là công sức của tao.

-Ám đoàn là công sức của mày ư ? Vậy sao phải ngửa tay lấy tiền King Trần để hoạt động ? Và mày cũng biết, từ nay những thành viên phản bội của ám đoàn sẽ không còn nhận được hỗ trợ của King Trần nữa nên quay sang bấu víu vào Brid.

Trần Minh nói tới đây thì nhếch môi nở một nụ cười mang ý kinh tởm kẻ trước mặt.

- Đó là lí do mày ký sinh ở ám đoàn nhưng còn lâu mới đủ tư cách làm lão đại! Chỉ có nhưng xker mù bị mày tẩy não mới theo đuôi mày, thằng chó.

Những từ cuối cùng gần như anh rống lên, ánh mắt căm phẫn nhìn người anh em mà anh tín nhiệm bao nhiêu năm qua, giờ quay sang hại chết chính anh em của mình khiến anh thực sự muốn xông lên giết hắn ngay tức khắc.

Anh liếc xuống nhìn Vĩnh An, cậu ta khó nhọc thở từng tiếng, có lẽ đã nhận ra anh đang ở đây, nhưng vẫn không tài nào nhúc nhích nổi cơ thể.

Có thể thấy, Vĩnh An đã bị đánh khá nặng.

Có lẽ với tính cách của Vĩnh An, khi biết tin anh và thành viên ám vệ bị hại trên trực thăng thì cũng đã tức giận.

Cho nên khi bị Ewad bắt đã dùng không ít lời lẽ để xả căm hận trong lòng.

Chính vì vậy mới làm cho Ewad đâm ra tức tối mà cho thủ hạ ra tay nặng đến vậy.

Anh vừa dứt lời, Ewad với ánh nhìn đằng đằng sát khí lao vụt đến một cách bất ngờ.

Tuy nhiên từ khi tiến vào đây, Trần Minh luôn ở trạng thái cảnh giác cao nên kịp thời dịch người lách qua, tránh được đòn đánh dùng tám phần sức mạnh kia của hắn.

Cú đánh phóng ra vừa nãy đã bị hụt, Ewad tức giận nhanh chóng lấy lại đà cúi người, chuyển chân xoay sang, một tay chế trụ vai phải của Trần Minh, tay còn lại thu thành nắm đấm kia trực tiếp nện vào phần lưng của anh.

Trần Minh đã lách người vô cùng mau lẹ nên cú đấm ấy của Ewad chỉ xượt qua thắt lưng anh.

Một tay bị anh chế trụ nhưng tay còn lại thì uyển chuyển quặp ra sau, bắt lấy khuỷu vai của Ewad.

Lúc hắn ra một đấm, cũng là lúc anh dùng hết lực tay ghì xuống.

Một tiếng răng rắc vang lên, là tiếng xương bị rạn nứt ở bả vai Ewad.

Hai người giờ lại đứng tách ra như vị trí ban đầu.

Trần Minh mặt anh không biến sắc.

Riêng Ewad nhăn mặt, tay phải xoa xoa bả vai cánh tay trái giờ đã tê rần không còn cảm giác, quả thật đã bị nứt xương, bởi hắn không cử động nổi.

Lúc này xung quanh khu vực nghĩa trang bỗng xuất hiện rất nhiều người bịt mặt xông tới, nhanh chóng chế ngự đám thủ hạ của Ewad.

Hắn thấy động tĩnh liền nhanh tay đưa qua thắt lưng rút ra một cây súng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 212

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 212
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...