Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi Trần Minh rời khỏi, một mình Ái Triêm vòng tay ôm đầu gối, ngồi ở trên nền nhà, thật lâu cũng không hề động đậy.

Nước mắt đã sớm khô trên gò má.

Ánh trăng mát rượi xuyên qua lớp kính trong suốt, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống người cô, sự bi thương nhất thời tràn ngập như thủy triều, mãnh liệt làm cô nghẹt thở.

Cho đến khi tiếng chuông cửa một lần nữa vang lên cô mới từ từ hoàn hồn đi ra lấy đồ ăn đã đặt.

Người shiper thấy trạng thái của cô cũng phát hoảng, còn quan tâm hỏi cô có cần giúp đỡ gì không? Ái Triêm gượng cười lắc đầu tỏ vẻ mình không sao cả, chỉ là do ngủ nhiều quá mà thôi.

Người kia dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn cô nhưng cũng không biết làm thế nào đành nhận tiền rồi rời đi.

Bê hộp cơm bày ra bàn, tâm trạng của cô vẫn là ăn không vô mặc dù dạ dày đang phản ứng kịch liệt vì đói.

Đoạn tình cảm của cô và Trần Minh, sao lại đi đến bước này chứ?

Bọn họ đã từng có khoảng thời gian thân mật, vui vẻ cùng nhau.

Từ khi Trần Minh là một chàng thanh niên mới lớn, còn chưa phải là chủ tịch tập đoàn oai phong lẫm liệt một phương trời như bây giờ, cô đã ở bên anh, trò chuyện cùng anh, dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên bảo những lúc anh nóng giận.

Năm năm trước khi anh bắt đầu tiếp quản tập đoàn thay cho ông nội Trần, không ai tin ở trong tay anh, tập đoàn sẽ phát triển thành đạt.

Vì vậy mà những cổ đông luôn gây khó dễ cho anh.

Nhưng cô vẫn luôn vô điều kiện mà tin tưởng anh.

Mọi người chống đối làm anh tức giận, cô ở một bên một mực khuyên giải để anh bình tĩnh lại.

Khi tâm nguyện của ông nội Trần hoàn thành, Tập đoàn trong tay Trần Minh càng lúc càng lớn mạnh cũng là lúc cô trở nên không còn tác dụng trong cái nhà đó nữa.

Cô nên nhận ra điều này từ lâu mới đúng, bởi vì sự nghiệp của anh không hề có điểm kết thúc.

Cô ở một bên sẽ chỉ vướng chân anh mà thôi.

Bản thân cô không tài giỏi, không có gia thế hiển hách.

Chỉ một khuôn mặt ưa nhìn thì giúp gì được cho anh chứ? Cũng chỉ là một quân cờ vô dụng mà thôi.

___

Sáng sớm hôm sau, Ái Triêm cứ theo lẽ thường đón xe đi học.

Giữa trưa, vì buổi chiều còn phải thảo luận nội dung luận văn với giáo sư nên không thể về công ty được.

Trâm Chi và cô ra đầu phố xếp hàng mua cơm hộp, chạy phòng chờ bên ngoài dãy phòng học cùng nhau ăn.

Trâm Chi xúc muỗng cơm bỏ miệng rồi chống muỗng xuống hộp xốp hỏi cô:

-Ngày mai là sinh nhật của chị hai tớ.

Cậu nghĩ tớ nên chuẩn bị quà tặng gì bây giờ?

Ái Triêm tách đôi đũa dùng một lần ra, xem lại ngày trên cuốn lịch, ngày mai quả thật là sinh nhật của chị Nguyên Trâm thật.

Tự nhiên cô lại quên mất.

-Cậu cũng phải đến đấy.

Chị hai đã nói với tớ là thế nào cũng phải mời cậu đến dự.

Ái Triêm gật gật đầu:

-Ừ.

Phải đến chứ.

Buổi chiều tớ đi chọn quà.

Cậu thì tự mua đi.

Em gái phải thể hiện thành ý.

-Hừ.

Biết vậy tớ không thèm hỏi cậu.

Vô lương tâm.

-Hử? So với ai đó để tớ một đêm bị nhốt ở đồn cảnh sát thì ai đó có vô lương tâm hơn tớ không ấy nhỉ?

-Hơ hơ...!chúng ta đừng nhắc chuyện đó nữa được không? Cậu cứ chọn quà của cậu đi.

Quà tặng cậu chọn là tốt nhất.

Chị hai nhất định sẽ rất vui.

Ái Triêm lừ mắt nhìn bạn rồi tiếp tục ăn cơm của mình.

Nguyên Trâm là chị gái duy nhất của Trâm Chi.

Thật ra khi hai đứa thân nhau thì cô cũng ít khi đến nhà Trâm Chi chơi vì ngại thân phận và địa vị.

Nhưng Nguyên Trâm lại rất hay đi thăm em gái và dẫn hai đứa đi ăn này nọ.

Chị ấy chỉ đơn thuần thích tính cách của cô.

Và từ Trâm Chi biết được hoàn cảnh của cô nên cũng chiếu cố cho cô rất nhiều.

Đại học năm đầu tiên, khi đến sinh nhật của Nguyên TRâm, Ái Triêm cũng được mời đến tham gia.

Khi đó cô ngại phải ngửa tay xin tiền từ ông nội Trần nên không có tiền mua quà, vì thế cô vẽ một bức tranh màu chì từ bức ảnh lấy trên Facebook của chị ấy.

Nguyên Trâm mở quà, cầm tranh cô vẽ nhìn thật lâu, khen cô không dứt miệng, còn đưa tay bẹo má cô mấy lần làm cô ngượng chín người.

Buổi chiều Ái Triêm vừa định đi chọn quà, đến trung tâm mua sắm lại bắt đầu cảm thấy khó khăn.

Hiện tại cô đã rời khỏi nhà họ Trần, cái gì cũng không mang theo, bao gồm cả thẻ ngân hàng Trần Minh cho cô.

Tuy cô có công ty riêng cùng với Trâm Chi nhưng ngần ấy năm tiền chuyển vào đó cũng dùng để mua quà cho Trần Minh hết.

Những đồ dùng cá nhân cũng như quần áo của anh, có cái nào không tính bằng tiền triệu? Nhưng lấy tiền tiêu vặt anh cho để mua quà cho anh thì cô thấy không ý nghĩa.

Kết quả đến nay cạn túi.

Mà kỳ lương tiếp theo lại chưa tới.

Cô vắt óc suy nghĩ biện pháp, chỉ còn cách tự mình làm một cái vòng tay tặng chị ấy.

Coi như thể hiện tấm chân tình đi.

Thế là đi chọn dây dù, màu đằm thắm một chút vì Nguyên Trâm có tính cách giống con trai, không phù hợp với những màu sặc sỡ.

Sau khi hoàn thành, cô đưa cho Trâm Chi xem, người đối diện khen không dứt miệng.

Còn đòi cô cũng phải làm một cái tặng cho cô ấy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...