Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cao Nhãn từ bệnh viện trở về được Vĩnh An đưa đến khu biệt thự riêng của Trần Minh.

Đây là nhà mà Trần Minh lâu lâu sẽ đến nghỉ ngơi, bởi vì cách bệnh viện của Ái Triêm tương đối gần nên hôm nay mới ở lại đây.

Từ xa đã nhìn thấy Khương Đồng đứng bên ngoài phòng Trần Minh, đi qua đi lại lo lắng không thôi.

-Khương Đồng.

Anh về bao giờ vậy hả?

Khương Đồng ngẩng lên nhìn thấy Cao Nhãn thì khuôn mặt giãn ra một chút:

-Lão đại gọi về.

-Gọi anh về làm gì?

-Thì ngoài chuyện cô Ái Triêm ra còn có chuyện gì nữa chứ? Mà cả ngày rồi lão đại còn chưa ăn gì cả.

Người chứ đâu phải máy móc, làm sao chịu nổi chứ?

-Còn không chịu ăn cơm sao?

Cao Nhãn lo lắng sốt ruột nhìn lên lầu.

Khương Đồng lắc đầu, ngay sau đó hỏi:

-Cô mang cơm đến bệnh viện sao? Cô ấy sao rồi?

Cao Nhãn thở dài:

-Ăn được vài muỗng cháo.

Tôi nói vài câu đã bỏ lẫy không ăn.

Dứt lời, cả hai người đồng thời thở dài.

Cao Nhãn kể lại những lời của Ái Triêm ở bệnh viện cho Khương Đồng nghe, sau đó hỏi anh ta:

-Anh nói Ái Triêm thật sự...!chỉ là giận dỗi thôi sao?

Khương Đồng nhớ lại mọi chuyện, khi anh ta nhận được mệnh lệnh của Trần Minh trở về, cũng không để tâm chuyện này lắm.

Anh ta có chút hiểu biết tính tình của Ái Triêm, biết hai người cãi nhau, tám phần là muốn lão đại nhà anh ta đi dỗ.

Cũng đã từng chứng kiến cô bị đám bạn lão đại xem như trò đùa vẫn vui vẻ tươi cười không tim không phổi.

Nhưng khi tận tai nghe thấy Ái Triêm vô tình không quan tâm đến cảm xúc của lão đại, anh ta biết sức chịu đựng của cô đã đến cực hạn.

Bản thân lão đại thì tâm tình bất định, muốn níu lấy không buông.

Có lẽ lão đại cũng không biết, Ái Triêm đối với anh có bao nhiêu quan trọng.

Chỉ sợ khi hiểu rõ, cũng đã muộn mất rồi.

Cao Nhãn trầm ngâm một chút rồi hỏi:

-Anh nói xem chủ tịch rốt cuộc thích hay không thích Ái Triêm?

-Cô nói thử xem.

Theo cách nghĩ của Khương Đồng, biểu hiện của lão đại nhà anh ta, là thích, nhưng mà thích một người cũng không nên dùng phương thức cứng nhắc như thế.

Cao Nhãn lắc đầu:

-Dù sao trước giờ chủ tịch chưa từng nói qua rằng mình yêu thích cô ấy.

Khương Đồng ở cùng với Trần Minh thời gian khá dài, cũng hiểu biết tính cách của anh, không cho lời nói của Cao Nhãn là đúng:

-Nếu không thích, sao có thể để cô ta ở tại bên người lâu như vậy? Còn chấp nhận cô ta là vị hôn thê? Nếu không thích, sao có thể mỗi lần đi công tác đều hao hết tâm tư chọn quà cho cô ta? Nếu không thích...!có thể hiện tại bị cô ta chọc giận đến ăn không ngon như vậy sao?

Nói xong anh ta nhìn thoáng qua thư phòng đóng chặt cửa, hạ thấp giọng:

-Nếu không thích, Ái Triêm chọc giận cậu ấy như vậy...!chỉ sợ không chết cũng bị lột một lớp da.

Cao Nhãn bĩu môi:

-Không phải đã bị bóp nghẹt phải đến phòng cấp cứu luôn sao? Yêu thích kiểu này cũng quá là bá đạo đi.

Khương Đồng trầm mặc trong chốc lát, nhìn chằm chằm cánh cửa thư phòng.

Cái nguời trong kia sao cứ phải tự hành hạ mình như thế chứ? Hai người lại cùng thở dài.

9 giờ tối, trong phòng tổng thống của bệnh viện thành phố, Ái Triêm trên giường lăn qua lăn lại.

Bụng đói kêu vang làm cô muốn ngủ cũng không yên ổn.

Cô hận Cao Nhãn lảm nhảm những điều không đâu vào đâu làm cho cô nuốt không trôi hộp cháo giờ mới ra nông nổi này.

Điện thoại cũng bị tịch thu, cô muốốn gọi cho Trâm Chi cũng không được.

Không biết tìm không thấy cô, cô ấy lo lắng thế nào nữa.

Ái Triêm rút dây chuyền nước, bước ra khỏi giường, định ra ngoài mua chút đồ ăn.

Kết quả, vừa ra khỏi phòng bệnh, vệ sĩ canh cửa phòng bệnh đã ngăn cản cô, vẻ mặt khách khí:

-Cô chủ, cô không thể đi ra ngoài.

Ái Triêm mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, nghe tên vệ sỹ nói mà muốn nổi máu điên.

Đây là đang muốn giam lỏng cô sao?

-Tôi muốn ra ngoài.

Các anh có quyền gì ngăn cản tôi?

-Chúng tôi được lệnh canh giữ ở đây và không để cô chủ ra ngoài.

-Vì sao?

Vệ sĩ lắp bắp chỉ nhắc lại một câu, không thể đi ra ngoài.

Ái Triêm kìm nén tức giận, cũng từ bỏ quyết định đánh nhau với hai người đàn ông cao to vạm vỡ này, đổi giọng ra lệnh:

-Vậy được.

Tôi rất đói bụng, các anh đi mua đồ ăn cho tôi đi.

Hay là cho tôi ra ngoài tự mình đi ăn.

Kết quả hai điều kiện này vệ sĩ một chút cũng không thèm nghe, trực tiếp lấy điện thoại gọi điện cho lão đại của họ.

Khương Đồng bên này đang đau đầu không biết nên làm thế nào để lão đại nhà anh ta có thể ăn chút gì đó.

Đã một ngày....

Đúng vào lúc này nhận được điện thoại bên bệnh viện gọi đến, trong mắt anh ta lộ ra một tia tinh quang:

-Các anh đưa cô ấy đến đây đi.

Lại quay sang Cao Nhãn bảo cô ta nhanh một chút hâm nóng thức ăn chuẩn bị lại bàn ăn trong phòng lão đại.

Vì thế, Ái Triêm vốn định ra ngoài ăn tùy tiện cái gì đó, hiện tại lại bị đưa đến chỗ Trần Minh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...