Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 135

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngọc Chương cười ha ha chống lại ánh mắt sáng quắt của anh nhìn chòng chọc ông ta:

-Bên ngoài có tin đồn con vừa mới làm phẫu thuật, hôm nay lại không tiện uống rượu, chẳng lẽ lời đồn là thật?

Ông ta thốt ra lời này, trực tiếp làm đám người bên cạnh xôn xao, bầu không khí trên bàn trở nên sôi nổi trong nháy mắt.

Ai nấy đều hận không thể vạch quần áo của anh lên mà xem là thật hay giả.

Mạnh Hưng và Mạnh Hà cũng rất muốn góp vui nhưng vừa bị một vố trước đó, sợ tự rước họa nên chỉ yên lặng nhìn xem trò vui.

Trần Minh nhếch mép cười lạnh:

-Những lời này chú thốt ra chắc là có tâm không lành nhỉ? Một người vừa làm phẫu thuật có thể êm đẹp mà ngồi ở đây sao?

Anh quét mắt quanh sảnh phòng một vòng như để mọi người phải suy nghĩ đến việc tin tưởng ai:

-Còn chuyện không muốn uống rượu...!là vì ông nội đang nằm một chỗ.

Phận làm con cháu, tôi phải thức đêm trông ông.

Các vị chú bác đã muốn nâng chén kính rượu, nếu tôi không nhận thì không phải phép.

Vậy cho tôi lấy trà thay rượu kính lại các vị vậy.

Phía sau Vĩnh An đã chuẩn bị sẵn nước lọc cho anh thay trà.

Nghe tới đây thì tiến đến rót vào cốc cho anh.

Dáng vẻ thoái thác này của anh không biết có thuyết phục được đám quấy rối kia không, nhưng anh để ý sự lo lắng trong mắt Ái Triêm nên chẳng nghĩ sẽ lấy mạng của mình ra đánh cuộc ván này.

Ngọc Chương vẫn đứng nguyên nhìn chòng chọc Trần Minh, hiển nhiên không tin lời anh nói.

Khóe miệng Ái Triêm nâng lên một chút, cũng không để ông ta có cơ hội mà lên tiếng lần nữa:

-Chú Chương.

Chú đây là người được Trần Minh nhất mực kính trọng, ông nội cũng coi chú như người trong nhà.

Sao cứ phải cắn chặt không tha ép buộc anh ấy uống rượu? Chú có ý đồ gì?

Ngọc Chương bật cười:

-Chú thì có ý đồ gì? Chỉ là muốn chứng thực xem tin đồn là thật hay giả thôi.

-Tôi thấy chú không phải muốn chứng thực tin đồn mà là muốn cho chủ tịch của chúng tôi lâm bệnh càng nặng càng tốt mới đúng.

Anh ấy đã quá đau buồn vì chuyện ông nội.

Lại không muốn phó mặc cho bác sỹ và y tá nên ban ngày xử lý công vụ, ban đêm lại thức tự mình trông ông.

Sức khỏe của anh ấy có thể đến một ngày nào đó cũng sẽ không chịu nổi, nhưng không phải là bây giờ.

Vì vậy mà việc giữ gìn sức khỏe cho anh ấy cũng chính là giữ gìn túi tiền của các vị.

Cô đánh ánh mắt một vòng quanh những cổ đông còn lại rồi trở lại nhìn thẳng Ngọc Chương:

-Vậy mà từ chối một ly rượu lại để cho chú trù ẻo anh ấy phẫu thuật này nọ.

Không phải chú có ý xấu thì là đang muốn King Trần gặp chuyện để thừa cơ trục lợi sao? Hay muốn cho các vị cổ đông ở đây chịu thiệt thòi?

Ngọc Chương tái mặt, cái gáo nước lạnh cô tạt cho ông ta quả thực là quá độc, còn chưa kịp phản ứng thì Ngọc Minh đã tức tối đứng dậy chỉ mặt cô:

-Cái con nhỏ đáng ghét kia.

Mày dám ngậm máu phun người như vậy sao?

Ngọc Chương kéo tay con gái lại bắt ngồi xuống không cho cô ta làm loạn.

Trong tình hình này nếu Ngọc Minh làm loạn, ông ta càng đuối lý.

Nhìn hai cha con giằng co, Ái Triêm cười lạnh:

-Có ngậm máu phun người hay không có lẽ các chú bác ở đây sẽ tự trong lòng mình hiểu.

Cô không thèm chấp hai cha con này, cầm lấy chiếc ly nhỏ trước mặt tự tay rót rượu rồi nâng lên phía trước:

-Các vị chú bác.

Mọi ngươi có mặt ở đây phần lớn là trưởng bối của tôi và chủ tịch Minh.

Theo đạo lý trưởng bối kính rượu, hậu bối không thể không uống.

Tôi sẽ thay Trần Minh uống ly rượu này.

Ngừng một giây, cô lại tiếp lời:

-Nhưng mà, nếu các vị...!hôm nay cũng giống như ai đó, cố ý kiếm chuyện muốn gây thị phi, vậy hành vi của các vị chú bác đây thật khiến tôi không thể tôn trọng được.

Câu này của cô cũng đủ rõ ràng, đám người này nếu lại muốn mạnh mẽ ép buộc Trần Minh uống rượu thì đúng là lòng dạ khó lường, rắp tâm hãm hại.

Không đợi bọn họ phản ứng lại, Ái Triêm đã uống cạn ly rượu trong tay.

Đám người xung quanh dùng ánh mắt do dự nhìn nhau.

Trên mặt Ái Triêm đầy ý cười, nâng ly rượu:

-Mọi người, nếu nể mặt xin cạn ly này, tôi mời.

Trần Minh nhìn cô, trong ánh mắt xuất hiện các loại cảm xúc khác nhau.

Cuối cùng đè nén không nói gì.

Đám người kia hưởng ứng lời cô coi như cho họ một bậc thang đi xuống, sôi nổi cụng ly.

Nhưng mà có lần đầu tiên, thì sẽ có lần thứ hai, đặc biệt cô và Trần Minh có bối phận nhỏ nhất, hơn nữa lúc nãy cô tự mình khoác lác nói muốn uống thay cho Trần Minh.

Kết quả chỉ mất vài phút cô đã uống không ít rượu.

Bụng rỗng chưa kịp ăn gì, lại chúc rượu không ngừng nên hơi khó chịu.

Ái Triêm cáo lỗi đi vào nhà vệ sinh.

Ngọc Minh bên này nhìn thấy cô đi thì cũng cất bước đi theo sau.

Trần Minh nhíu mày nhìn theo bóng lưng hai người, anh phất tay một cái.

Khương Đồng liền gật đầu đi theo hai người.

Giữa đường anh ta kéo một người phục vụ nữ theo mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...