Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 196

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau, đúng hẹn Kent đến khách sạn đón hai người.

Cuộc gặp gỡ với khách hàng mới diễn ra suôn sẻ.

Kent làm việc hiệu suất khá cao, lợi dụng sự có mặt của cô quảng bá thêm cho sản phẩm nội thất mới của công ty.

Anh ta nói sẽ giúp cho sản phẩm mới áp đảo các nhãn hiệu khác một cách bất ngờ.

Những chức năng mới chống nước chống trơn trượt một cách tuyệt đối khiến cho các đối tác càng thêm háo hức và mong đợi được hợp tác.

Sau buổi gặp gỡ, Kent cũng chuẩn bị một bữa tiệc chiêu đãi nho nhỏ để dón tiếp khách hàng cùng với chào mừng cô đến Mỹ.

Ái Triêm quá cả nể đối tác nên cũng có uống vài ly rượu.

Đến khi tan tiệc, cô nhờ Kent ở lại tiễn khách, còn cô sẽ theo Linh Đan về trước.

Tới nhà giữ xe, cô đứng ở ngoài đợi Linh Đan đi lấy xe.

Bỗng chợt có một kẻ lao vụt tới thành thạo bịt miệng cô lại rồi đập vào gáy cô khiến cô không kịp phản ứng mà bất tỉnh.

Kẻ này ra tay nhanh nhẹn dứt khoát mà không có ý định đả thương cô, không phải là cướp, vậy thì là ai, ai mà luôn chực chờ mọi cơ hội để bắt cô...!Ý thức Ái Triêm dần dần tắt lịm đi, cô không còn biết chuyện gì xảy đến với mình nữa.

Ái Triêm khó nhọc cựa người.

Đau quá.

Cô cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu ra mới phát hiện vậy mà đang bị trói nằm trong một chiếc xe hơi.

Cả người ê ẩm đau nhức.

Chuyện gì đã xảy ra, kẻ bắt cóc cô có mục đích gì, cô phải làm thế nào để bảo đảm mình an toàn đây chứ? Linh Đan có phát hiện cô đã bị bắt đi không?

Ái Triêm lòng đầy hoảng loạn vẫn đang bấu chặt vào lòng bàn tay mình ép bản thân phải tỉnh táo.

Cô tập trung phát huy hết mọi khả năng của giác quan, đưa tai lắng nghe xung quanh.

Bên ngoài có tiếng đánh nhau.

Hình như cô còn nghe thấy có tiếng nói chuyện nhưng quá nhỏ nên không biết họ đang nói gì.

Tim cô đập loạn xạ như muốn nổ tung khỏi lòng ngực.

Bọn người này là ai vậy chứ? Trong tình hình này cô có thể lợi dụng để trốn thoát không? Mà muốn trốn được thì phải cởi được dây trói ra trước đã.

Cô còn đang hoang mang dựa vào cửa xe tìm cách cà đứt dây trói thì từ cửa xe bất thình lình bị mở ra từ bên ngoài.

Ái Triêm hốt hoảng hét lên một tiếng rồi ngã chúi xuống đất trong sự kinh ngạc của mọi người.

Một bên vai đập xuống đất đau đến nghiến răng.

Bên ngoài xe đang tập trung rất nhiều người.

Trong đó có một người đang ông đang quỳ gối.

Trên mặt gã đầy máu me nhưng vẫn nở nụ cười ngạo ngễ:

-Hahaha! Sao nào lão đại Trần Minh? Cô ta có biết bộ mặt thứ hai trong bóng tối này của mày hay không?

Trần Minh nghe hắn cười nhạo, lại nhìn cô đau đớn nằm dưới đường thì đôi mắt toát lên vẻ oán độc khủng khiếp như Tử thần.

Anh nhanh chóng chạy đến đỡ cô lên.

Linh Đan theo sát phía sau nhanh chóng dùng phi tiêu cắt đứt dây trói cho cô.

Gã đàn ông kia nhìn thấy vậy lại càng cười to hơn:

- Nào, lão đại, cho cô ta nhìn thấy mày tàn độc cỡ nào đi, nhìn thấy "sự uy nghiêm" của mày, để cho cô ta biết thế nào là Lão đại của tổ chức bóng tối.

Anh xót xa ôm cô, lại nghe gã kia khiêu khích thì sát khí tỏa ra.

Không suy nghĩ được nhiều, ngón tay anh khẽ động.

Bên tai Ái Triêm chỉ nghe đoàng một tiếng dứt khoát, gã kia thét lên thê thảm rồi ngã vật xuống đất.

Cô như đột nhiên chìm trong một mảng hoang mang, sợ hãi.

Đôi mắt nhắm chặt, đôi môi run rẩy, chỉ cảm nhận được có một đôi bàn tay đột ngột kéo cô vào lòng rồi xiết cô thật chặt.

Trần Minh tựa đầu vào cổ cô, như đang muốn cho cô chút hơi ấm:

-Anh ở đây rồi...!Ái Triêm, nhìn anh này...!anh đang ở đây.

Ái Triêm mở đôi mắt hoảng loạn đã vương lệ ở khóe mi nhìn anh.

Ôm trọn cô trong vòng tay của mình, Trần Minh trong lòng bỗng cảm thấy đau như dao cắt, anh nhìn cô, tay chạm nhẹ lên khuôn mặt đã lạnh đi của cô, khẽ nói:

- Anh ở đây, em khóc được rồi.

Vừa dứt lời, Ái Triêm liền nhào vào lòng anh, khóc thật to, cô úp mặt vào người anh mà òa lên khóc nức nở.

Anh thấy cô như vậy thì trái tim như bị xát muối, anh tha thiết ôm cô không buông tay:

- Không sao rồi.

Có anh ở đây rồi.

Đầu thật choáng váng.

Ái Triêm chỉ biết để mặc cho anh ôm lên xe.

Cô chưa bao giờ trực tiếp chứng kiến cảnh giết người man rợ như thế.

Cũng vĩnh viễn không nhìn thế giới tàn khốc ngươi chết ta sống kia.

Tuy nhiên, hiện giờ cô đã phải đối mặt với nó.

Trần Minh yên lặng ôm cô ở trong xe.

Khương Đồng vững tay lái chạy xe về khách sạn.

Hiện trường đã có người xử lý.

Cái Trần Minh quan tâm hiện tại là tâm trạng của cô sau khi chứng kiến cảnh anh giết người.

Liệu rằng cô có chịu nổi không?

Trong lòng Ái Triêm vẫn còn đang rất hoảng loạn.

Cô không nghĩ có ngày lại nhìn thấy anh đáng sợ như lúc nãy.

Những hành động ôn nhu trước mặt cô, hoàn toàn không giống như anh lúc nãy.

Cô chỉ biết nhắm mắt giục mặt vào trong ngực anh.

Cô thực sự không muốn đối mặt với anh vào lúc này.

Trần Minh biết cô đang bối rối.

Anh thực sự không biết phải giải thích với cô thế nào.

Vì vậy chỉ im lặng ôm lấy cô, để cô có thời gian bình tâm lại.

Xe dừng ở khách sạn, Trần Minh ẵm cô lên phòng.

Anh cẩn thận tháo giày, kéo chăn đắp cho cô.

Ái Triêm nằm co người trên giường quay lưng về phía anh.

Sau khi về tới phòng, tâm tình của cô bình tĩnh hơn một chút.

Sự hỗn loạn trong lòng cũng tán đi không ít.

Dù cho anh có như thế nào, cũng là vì cô.

Nếu không có anh, cô không biết đã bị đưa đi đâu mất rồi.

Anh sẽ không giết gã kia nếu gã không làm hại cô.

Bởi người đàn ông của cô là Trần Minh.

Cô yêu anh thì phải chấp nhận mặt trái của anh.

Những bí mật anh che dấu cô cũng không phải chỉ là chuyện này.

Cô quay người lại.

Mí mắt khẽ nâng lên, cô mở mắt để đón nhận hiện thực.

Ngay lúc này cô thấy anh đang nằm đối diện nhìn cô, có lẽ đã lặng yên ngắm cô nãy giờ như thế.

Hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau.

- Anh làm sao biết em ở trên chiếc xe đó?

- Điều đó có làm em cảm động không?

Anh vừa nói vừa nhích người lại gần cô, cảm giác cô có vẻ sợ sệt khi anh chạm vào, chân mày anh khẽ nhăn, nở một nụ cười khổ.

- Em biết không, khoảnh khắc anh không tìm thấy em, trái tim anh như bị ái đó bóp nát mất rồi.

Trong khuyên tai em đeo, anh đã thiết kế thêm thiết bị.

Vì vậy anh mới nhanh chóng tìm được vị trí của em.

Ái Triêm vô thức sờ tay lên khuyên tai:

- Vậy ra dù em có đi đâu cũng không trốn khỏi tầm mắt anh?

Trần Minh khẽ lắc đầu:

-Anh cũng là vì an toàn của em.

Nếu sau này mọi chuyện đã được kiểm soát, em muốn vứt đi lúc nào cũng được.

Cô cụp mắt tránh đi ánh mắt anh.

Trần Minh thở dài, đưa tay vén lọn tóc đang vươn trên má cô :

-Anh không muốn in dấu trong em hình ảnh mình hai tay dính máu.

Nhưng lúc đó… nếu không vì bất đắc dĩ, anh không nguyện để em nhìn thấy cảnh đó..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 196

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 196
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...