Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ái Triêm nghe Khương Đồng nói phương thức đối phó thì không đồng ý:

-Không.

Tạm thời không cần quá đặt nặng tâm tư vào việc điều tra.

Sau này hãy nói.

Hiện tại đã bị để lộ ra rồi thì chắc chắn sẽ có người muốn đến đây xác minh.

Chỉ cần Trần Minh khỏe lại, họ sẽ không làm gì được.

Người của anh cần canh phòng cẩn mật khu vực bệnh viện.

Tránh kẻ xấu lợi dụng sơ hở.

Khương Đồng và Vĩnh An không nói chuyện, lẳng lặng đứng nghe.

Nếu đã không làm phiền Trần Minh thì cô chính là người có tiếng nói ở đây.

Ái Triêm suy tư một lúc rồi phân phó:

-Khương Đồng.

Anh lo chuyện ông nội bên này.

Những người kia muốn tới sẽ tới thăm ông nội đầu tiên.

Chỉ cần anh cảm thấy có vấn đề thì cứ cấm không cho vào là được.

Liên hệ bệnh viện lấy danh sách cố định các bác sỹ y tá có thể ra vào.

Tránh tối đa người lạ tiếp xúc.

-Vậy chuyện cổ phiếu bên kia...

-Tôi lo được.

Khương Đồng hơi ngạc nhiên, không chút nào che giấu sự kinh ngạc.

Vĩnh An cũng không ngoại lệ:

-Cô...!có được không?

Lúc trước Ái Triêm tiếp xúc chủ yếu với Trần Minh, chuyện ở tập đoàn chưa ai thấy cô ra mặt.

Hơn nữa chuyên ngành học của cô cũng không phải kinh doanh.

Trong mắt mọi người cô chỉ là kẻ hám tiền bám theo anh.

Hai người này nghi ngờ năng lực của cô cũng không có gì là lạ.

-Không phải có Vĩnh An cậu ở bên tôi giám sát sao? Không lẽ như vậy cậu cũng không yên tâm? Cậu chịu trách nhiệm xử lý phần cổ phiếu.

Còn lại cứ xem tình hình đi bước nào hay bước đó.

Chỉ cần qua ngày hôm nay để anh ấy lấy lại sức là được rồi.

Tập trung tại phòng chờ bên ngoài phòng ông nội đi.

Tôi chuẩn bị một chút sẽ xuống ngay.

Khương Đồng và Vĩnh An đáp ứng một tiếng rồi đi.

Vĩnh An suy nghĩ một lát, không nhịn được hỏi:

-Này.

Anh thấy cô chủ nhỏ có thể lo được không?

Khương Đồng nhẹ gục gặt đầu:

-Cũng không phải không có khả năng.

Ông lão rất tin tưởng cô ấy.

Chúng ta cũng thử tin ông lão đi.

Cậu xem ai có thể làm trợ thủ mà cô ấy yêu cầu?

Vĩnh An nhíu mày suy nghĩ rồi đưa ra ý kiến:

-Nếu còn Cao Nhãn thì hay biết mấy.

Linh Đan không hiểu nhiều về cổ phiếu.

Lại còn phải phân thân vừa lo cho nhà chính, vừa bảo vệ ba vợ của lão đại.

Khương Đồng lắc đầu:

-Cao Nhãn là người của bà chủ, lại có khúc mắc với Ái Triêm.

Dù có thì cũng không giúp được nhiều.

Cứ theo cô chủ nhỏ phân phó đi.

Thế nhưng những lo lắng của ba người cũng không tồn tại được lâu.

Ái Triêm muôn trở lại phòng kiểm tra bình chuyền nước cho Trần Minh và dặn dò y tá một chút rồi mới đi tìm Khương Đồng Vĩnh An.

Nhưng mới bước chân vào phòng đã thấy Trần Minh đã tỉnh, muốn ngồi đậy.

Cô vội vã chạy tới đỡ anh:

-Anh vừa mới phẫu thuật xong, bác sĩ nói sau khi hết thuốc tê vết thương sẽ rất đau, cần phải nằm trên giường tịnh dưỡng.

Sao lại tùy ý ngồi dậy như vậy?

Trần Minh bị Ái Triêm ấn lại xuống giường, anh bật cười nhìn cô:

-Em lo cho tôi sao?

Cô trừng mắt nhìn anh:

-Lo cho anh sao? Tôi là đang lo cho tôi.

Anh không khỏe, tôi còn không được đón tết cùng ba tôi, anh không thấy sao?

-Vậy là tôi lại có lỗi với em rồi.

-Cho nên, anh ngoan ngoãn nằm xuống nghỉ ngơi cho tôi.

Dù trời có sập xuống cũng không cần anh phải giang tay đỡ lấy.

Có nghe không?

Trần Minh thực tâm không muốn nhưng cuối cùng cũng nhẹ gật đầu coi như đáp ứng cô.

Nhưng trong lòng nóng như lửa đốt.

Điện thoại và máy tính của anh bị cô tịch thu.

Người bên cạnh thì đã sớm biến mất không thấy tăm hơi.

Anh không biết tình hình tập đoàn hiện như thế nào, Vĩnh An có thể gánh vác được không.

Hai ngày nay gần như anh tách biệt với thế giới bên ngoài, thật cảm thấy không quen.

Tuy nhiên nếu như anh hỏi tới chắc chắn sẽ làm Ái Triêm nổi giận.

Vì vậy anh phải giả vờ ngủ, chờ cho cô rời đi mới gượng người ngồi dậy, rút dây chuyền nước vứt qua một bên.

Một chút đau đớn này đối với anh có là gì chứ?

Chỉ là hình như đám thuộc hạ của anh đã bị cô tẩy não hết nên không coi anh ra gì.

Anh vừa ra khỏi phòng bệnh đã có người cản trở:

-Lão đại.

Cô chủ nhỏ có phân phó, lão đại phải ở lại trong phòng dưỡng bệnh.

Người không thể ra ngoài.

Trần Minh hừ lạnh một tiếng.

Bản thân cô quản anh thì cũng thôi đi.

Đám người này cũng muốn thay cô quản anh sao?

-Cút.

-Lão đại....!

Cuối cũng uy nghiêm của anh cũng hù sợ tên ám vệ, gã chỉ có thế âm thầm đi theo bảo vệ anh.

Anh đi xuống thăm ông nội, ghé mắt nhìn sang phòng bên cạnh thì mới biết Ái triêm đã hội họp cùng hai trợ lý tâm phúc của anh bàn bạc phương án tìm đường ra cho tập đoàn.

Thật không hổ là người được ông nội để mắt.

Chỉ mấy năm quanh quẩn bên chân anh mà cũng học được chút bản lĩnh.

Còn dám nhốt anh một chỗ, mang cả người của anh kéo về phía mình.

Coi anh là phế nhân thật rồi sao?

Trần Minh nhẹ nhàng bước vào phòng, lẳng lặng đi tới bên salon.

Vĩnh An đang huyên thuyên báo cáo tình hình King Trần cho Ái Triêm nghe, vô tình ngước lên nhìn thấy anh thì giật nảy mình một cái.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...