Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 172

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả người Trần Minh không có chỗ nào lành lặn, nhưng khuôn mặt thì không một vết xước.

Đầu anh va đập vào những bậc thang nên bị chấn động não, phải dùng nẹp cố định dưới cổ.

Cả hai tay đều phải bó bột.

Không đến hai tháng chắc không thể nào ổn định.

Cô ngồi bên giường lẳng lặng nhìn anh.

Linh Đan làm thủ tục cho bệnh viện xong đi lên, mang theo mấy hủ yến sào đi đến bên cạnh cô.

- Cô chủ nhỏ, ăn một chút đi.

Nhìn khóe mắt cô đỏ au, Linh Đan biết nhất định cũng đã rất hoảng sợ.

Ái Triêm lắc đầu:

- Cô để đó đi.

Khi nào đói tôi tự ăn.

Tôi cũng biết mình cần phải khỏe để chăm sóc anh ấy.

Sau đó như nhớ tới chuyện gì, nói với Linh Đan:

- Linh Đan.

Chuyện ở bữa tiệc,….

Linh Đan cắt lời cô:

- Đừng lo lắng.

Vĩnh An sẽ lo chuyện bên báo chí.

sẽ không bị phát tán.

Nhưng cũng sẽ không giấu được, bởi có quá nhiều ngời trong một sự kiện lớn như thế.

- Vậy có ảnh hưởng đến tập đoàn không?

- Chắc không đâu.

Có ảnh huởng cũng là bên nhà họ Trương chịu thiệt.

Ái Triêm thở phào, lại nhớ đến người phụ nữ độc ác kia:

- Ngọc Minh thì sao?

- Khương Đồng đã giao cho cảnh sát tiến hành bắt giữ để điều tra.

Có lẽ cô ta sẽ phải ra tòa.

Ái Triêm than nhẹ trong lòng, cô ta luôn như vậy, tự cho mình là đúng.

Mọi việc không vừa ý cô ta đều đổ lỗi cho người khác.

Bây giờ ngồi trong phòng giam không biết có hối cải không hay vẫn chứng nào tật nấy.

Ánh mắt cô lại nhìn Trần Minh trên giường bệnh.

Linh Đan lại nói:

- Ở sở cảnh sát có gọi điện đến, nói ngày mai đến làm thủ tục xét hỏi.

Họ mong muốn chúng ta phối hợp.

Ái Triêm gật gật đầu:

- Nói với họ chúng ta luôn phối hợp.

Nhưng chờ anh ấy ổn định vài bữa đã.

Cứ để cho cô ta chịu khổ thêm ít ngày, coi như là trừng phạt.

Đột nhiên, cô nhìn thấy mí mắt Trần Minh giật giật, chậm rãi mở ra.

Cô vội vã quay lại, vui mừng gọi nhỏ:

- Trần Minh, anh tỉnh rồi à?

Trần Minh mở to hai mắt một lúc lâu, mới chậm rãi mỉm cười vô cùng gian nan quay mặt lại:

- Em không sao chứ?

Ái Triêm lắc đầu, nước mắt lại ứa ra:

- Không sao hết.

Là anh đã đỡ hết cho em.

Nếu không người nằm đây bây giờ đã là em.

Trần Minh nhẹ nhàng thở phào.

Cả người anh cứng ngắt không động được, chỉ có thể mở miệng an ủi cô:

- Đừng nói vậy.

Em là tất cả những gì anh đang có.

Sẽ không có ai có thể làm tổn thương em nữa.

Ái Triêm im lặng không lên tiếng.

Bởi nếu hiện tại cô mở miệng sẽ không nói ưược gì mà chỉ là tiếng nức nở đau lòng.

Cô phải cố gắng lắm mới kìm nén sự xúc động, vuốt vuốt hai bên má anh:

- Anh đừng suy nghĩ gì nữa.

Tự mình phải dưỡng thuưương thật tốt.

Bác sĩ bảo đừng để não hoạt động nhiều.

- Ừ.

Anh ngủ một lát.

Thực sự anh cũng cảm thấy tinh thần không được tốt lắm.

trong đầu lúc nào cũng ong ong chóng mặt.

Ái Triêm ngồi bên cạnh nắm lấy mấy ngón tay còn lòi ra của anh.

Sau khi thấy anh ngủ say rồi, cô mới đi ra ngoài tìm Khương Đồng.

Anh ta sau khi bàn giao Ngọc Minh cho phía công an thì đến ngay bệnh viện trực chiến bên ngoài phòng cấp cứu.

Linh Đan giao lại trách nhiệm bảo vệ cho Khương Đồng thì về tập đoàn phụ với Vĩnh An trấn áp tình hình tránh chuyển biến xấu.

Khương Đồng đang đứng dựa vào vách tường, thấy cô đi ra liền đứng thẳng dậy:

- Cô chủ nhỏ.

Lão đại ngủ rồi sao?

Ái Triêm gật đầu, bước đi tới dãy ghế sát vách trên hành lang ngồi xuống, vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh ra hiệu cho anh ta ngồi xuống.

Khương Đồng biết cô có chuyện cần nói.

Nhanh chóng bước tới ngồi xuống cạnh cô.

- Khương Đồng, anh ở bên cạnh Trần Minh bao lâu rồi?

Ánh mắt Khương Đồng nhìn cô hơi lạ, nhưng vẫn nhẹ nhàng kể lại câu chuyện xưa:

- Từ lúc lão đại 8 tuổi.

Trốn nhà đi chơi, bị đám trẻ con hư hỏng chặn đánh.

Tôi giúp anh ấy đánh nhau.

Sau đó lão đại đưa tôi về nhà.

Ông Trần khi đó thấy tôi giỏi võ thì rèn luyện tôi thành vệ sỹ của lão đại.

Còn giúp tôi tìm được em trai.

Ái Triêm hơi ngạc nhiên:

- Anh còn nhỏ hơn anh ấy một tuổi.

Lại giỏi đánh nhau như vậy?

- Trẻ mồ côi phải tự lập sớm.

Không biết chút ngón nghề giang hồ thì không sống được.

Ái Triêm thở dài.

Tình cảnh Khương Đồng còn thảm hại hơn cả cô.

Không trách được anh ta trung thành tận tâm vì Trần Minh như vậy.

Cô cũng không chắc những lời cô muốn hỏi anh ta có thật sự muốn nói không.

Nhưng cô vẫn không kìm được muốn hỏi cho rõ:

- Chuyện nhà Trương Ngọc Minh là như thế nào? Anh có biết tại sao Hiếu Minh bị truất quyền quản lý không?

Cô thật sự muốn biết rõ tình hình để có thể xử trí công minh cho cả cô và Ngọc Minh.

Khương Đồng nhẹ giọng kể lại:

- Sau vụ việc bức ảnh lão đại bị chụp trộm kia, lão đại rất tức giận.

Từ trước đến nay chưa ai dám thiết kế anh ấy như vậy, huống hồ điều này làm cho cô chủ nhỏ có thể hiểu lầm, ảnh hưởng tới mối quan hệ giữa hai người.

Ái Triêm khó hiểu:

- Việc này không phải tôi đã nói với anh ấy là không truy cứu rồi sao?

Khương Đồng lắc đầu:

- Không dễ như vậy.

Vì sau đó vụ đó Ngọc Minh không hề thu liễm lại chút nào, nhiều lần tự tiện tham gia họp báo úp mở nói về mối quan hệ với lão đại.

Ngay cả Hiếu Minh và Trương Ngọc Chương cũng ngầm đồng thuận cho cô ta nháo loạn.

Khương Đồng dừng lại nhìn cô một cái:

- Đỉnh mấu chốt là cô ta còn uy h**p lão đại phải cưới cô ta, nếu không, cô ta sẽ phát tán những bức ảnh chụp cùng lão đại.

- Ảnh? Ảnh gì?

- Ảnh nóng.

- Cái gì?

Ái Triêm bị chuyện này làm sợ ngây người.

Đây là chuyện cẩu huyết gì thế này? Anh và cô ta làm sao có ảnh nóng với nhau?.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...