Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Ái Triêm tỉnh lại, thấy bản thân mình vẫn đang nằm trên giường bệnh của bệnh viện, nhưng không còn là phòng lúc đầu Nguyên Trâm đặt cho cô.

Cô chớp chớp đôi mắt khô khốc, nhận thấy chân tay mình nặng trĩu yếu ớt, hơi hơi nghiêng đầu liền nhìn thấy Trần Minh đang ngồi bên cạnh.

Không biết lý do vì sao anh vẫn luôn yên lặng ngồi đó nhìn cô.

Trần Minh thấy cô tỉnh lại, nhởm người dậy khỏi ghế, muốn chạm vào cô, nhưng anh lại thấy đôi mắt xinh đẹp của cô lại một lần nữa khép lại, sau đó quay người đưa lưng về phía anh.

Động tác của Trần Minh cứng đờ giữa không trung.

Anh nhìn Ái Triêm với vẻ mặt bất đắc dĩ:

-Em còn có khí lực làm loạn với tôi?

Vĩnh An ở bên ngoài nghe được động tĩnh bên trong, vội vàng tiến vào.

Vừa vào liền thấy biểu cảm của Boss lớn nhà mình có bộ dáng không vui, nên không muốn ở lại hứng chịu miểng đạn:

-Tôi đi gọi bác sĩ.

Bác sĩ rất nhanh đã đến phòng bệnh, làm một loạt kiểm tra đơn giản, thật tùy ý nói:

-Cô ấy tỉnh thì không có việc gì nữa.

Nói xong quay đầu nhìn Trần Minh, khẩu khí nghiêm túc hơn rất nhiều:

-Triệu chứng ngạt thở của bệnh nhân đã ổn, tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng.

Lần sau hãy chú ý một chút.

Người chồng như anh lại bạo hành vợ mình như vậy thì không thể chấp nhận được.

Cho người bệnh ăn thức ăn thanh đạm một chút, bổ sung đủ chất dinh dưỡng.

Nói xong, liền rời đi.

Ông cảm thấy không thể trông mặt bắt hình dong.

Nhìn người đàn ông lịch lãm thành đạt như này lại đi bóp cổ vợ mình tới sắp chết để rồi đặt cho phòng tổng thống để chữa trị.

Nếu không nể cậu ta là cháu ông Trần thì ông đã báo cảnh sát rồi.

Bác sĩ đi rồi, phòng bệnh lâm vào yên tĩnh quỷ dị.

Chồng ư? Ông ta vừa nói anh là chồng của cô? Ái Triêm lười phản ứng, cũng chẳng buồn nhìn đến anh.

Vĩnh An ở phía sau đến cả hô hấp cũng không dám mạnh, sợ sẽ thành vật hy sinh.

-Cậu cũng đi ra ngoài.

Một câu này của anh như trút đi gánh nặng trong lòng Vĩnh An.

Chỉ trong vài giây, phòng bệnh còn có hai người.

Ái Triêm xoay lưng về phía tường, Trần Minh chăm chú nhìn cô.

-Em đang muốn đối đầu với tôi?

Ái Triêm yên lặng không đáp.

Cô thật sự không muốn nhìn thấy anh.

Anh thật sự muốn bóp ch3t cô.

Vậy tại sao lại không để cô chết đi trong tay anh chứ? Cô những tưởng mình thật sự đã được giải thoát.

Sắc mặt của Trần Minh đã cố gắng dịu lại chút ít, anh ngồi ở mép giường, cầm lấy một quả quýt, bắt đầu lột vỏ:

-Chờ hết bệnh rồi, tôi đưa em đi du lịch.

Nói xong anh tạm dừng một chút, chú ý đến phản ứng của Ái Triêm, nhưng anh phát hiện cô không hề có phản ứng gì.

Bóng lưng bất động như không hề nghe thấy anh nói.

Trần Minh cau mày nói thêm một câu:

-Lúc trước em nói muốn đi Hàn Quốc không phải sao?

Trong lòng Ái Triêm cảm thấy buồn cười.

Một câu đi du lịch để xóa bỏ tội lỗi của anh.

Anh nhớ đến mong ước trước đó của cô thì đã làm sao?

Anh đây là muốn làm cái gì thế? Đánh một cây gậy, xong rồi cho một viên đường? Không hề có một câu xin lỗi dù cho anh suýt chút nữa bóp ch3t cô.

Cô rất muốn biết, Trần Minh có cảm thấy áy náy không? Hay anh có hối hận một chút xíu nào vì đã đối xử với cô như vậy hay không.

Anh không hề nghe lọt lỗ tai những lời cô nói, mà nếu có nghe đi chăng nữa thì anh cũng không để tâm.

Bởi lời nói của cô một chút cũng không quan trọng đối với anh.

Cô nhàn nhạt trả lời:

-Đó là trước kia, bây giờ tôi không muốn đi nữa.

Trần Minh lần đầu bị Ái Triêm cự tuyệt thẳng thừng như vậy, anh nhăn mày càng sâu:

-Vậy em muốn đi đâu?

-Tôi muốn đi đến nơi nào không có anh.

Không khí im lặng đến đáng sợ, giây tiếp theo quả quýt đã được lột vỏ một nửa lăn trên mặt đất.

Mười ngón tay Trần Minh đan lại ở trước người.

Anh ngả người trên ghế:

-Có phải em cảm thấy làm loạn với tôi như vậy, có một ngày tôi sẽ phiền chán em, sớm hay muộn cũng sẽ buông tay em ra?

Ái Triêm cũng không che dấu ý muốn trong nội tâm của mình, bình tĩnh hỏi:

-Cho nên, khi nào thì anh phiền chán tôi?

Tựa hồ như Trần Minh tâm trạng đã xấu đến cực điểm, nhưng bản thân anh qua bao năm đã luyện cho mình thuật che dấu rất tốt, không còn mất khống chế như hôm qua:

-Tôi bảo đảm với em, đây là lần cuối cùng tôi để em rời khỏi tôi lâu như vậy.

Ái Triêm không nặng không nhẹ, chống tay lấy sức ngồi dậy, quay người đối diện với ánh mắt băng lãnh của anh, đột nhiên hỏi một câu:

-Vậy...!nếu...!tôi chết thì sao?

Câu nói vừa ra khỏi cửa miệng thì Ái Triêm biết mình đã chạm tới điểm kìm nén cuối cùng của Trần Minh.

Nhưng không còn cách nào khác.

Cô đã muốn trở mặt với anh thì cũng phải có gan chấp nhận cơn giận mà anh sẽ trút xuống.

Thế nhưng những gì Ái Triêm tưởng tượng lại không xảy ra.

Trần Minh trầm mặc một hồi rồi cứ thế yên lặng rời đi.

Mãi cho đến chiều tối, Cao Nhãn đưa cháo đến cho Ái Triêm.

Cũng không nhìn thấy Trần Minh xuất hiện lần nữa.

Ái Triêm chống thân thể, từ trên giường ngồi dậy, trên tay cô còn truyền nước biển nên hoạt động hơi bất tiện, Cao Nhãn duỗi tay đỡ cô ngồi dậy.

-Cảm ơn.

Cao Nhãn cuời khách sáo:

-Không có gì.

Cô đang không khỏe, nên ăn nhiều một chút.

Để tôi đút cho cô.

Ái Triêm cũng không muốn Cao Nhãn đút mình ăn.

Lấy quan hệ giữa hai người cũng không thân thiết đến mức đó.

-Không cần đâu.

Tôi không phải què quặt tay chân, cũng không thiểu năng trí tuệ.

Không đến nỗi phải nhờ người đút cơm.

Cao Nhãn ho khan vài tiếng.

Mấy câu này có phải đang khéo léo mắng người không thế? Cô ta cũng chưa làm gì đắc tội với cô mà.

Mắt Cao Nhãn không chủ động nhìn thoáng qua vết bầm mờ mờ trên cổ cô.

Ái Triêm không để tâm, dùng tay trái cầm muỗng không tự nhiên lắm múc cháo bỏ miệng.

Mới uống được mấy muỗng cháo, cảm giác người bên cạnh vẫn chưa chịu rời đi, liền ngẩng đầu hỏi:

-Chị còn có việc gì sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...