Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ái Triêm lặng lẽ tìm quần áo để thay.

Những bộ quần áo anh mua cho cô có cái còn chưa gỡ mạc.

Cô bỏ đi chỉ mang theo mấy bộ đơn giản mà mình thích mặc.

Còn tất cả để hết lại.

Đánh răng rửa mặt xong, cô vô cùng bình tĩnh mà quay lại phòng ngủ.

Không khí thật nặng nề, như thể cô đang bị giam trong nhà tù kín bưng, cảm giác căn phòng như bị phủ đầy bụi đã lâu làm cho cô cảm thấy hít thở không thông.

Nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ về mối quan hệ giữa anh và cô.

Trần Minh thì cả đêm không về.

Một đêm này, Ái Triêm đều mơ thấy ác mộng.

Sáng sớm hôm sau, đầu đau như muốn nứt ra.

Cô dậy khá sớm, thay quần áo, chuẩn bị đi học.

Còn hơn tháng nữa là bảo vệ luận văn rồi.

Ngọc Minh đang náo loạn ở dưới nhà.

Bên nhà cô ta đã cho người đến đón:

-Con không muốn về.

Con muốn ở lại đây bồi dưỡng tình cảm với anh Trần Minh.

-Nhưng cậu Trần Minh vừa gọi cho cậu chủ.

Nói là nếu cô còn không chịu về thì mọi hợp đồng giữa hai nhà sẽ chấm dứt.

Vậy nên sáng sớm nay cậậu chủ lệnh tôi phải đưa cô chủ nhỏ về.

Cô chủ nhỏ, đừng làm khó tôi.

Ngọc Minh dù không cam lòng vẫn phải theo quản gia đi về.

Ái Triêm đứng ở hành lang trong sân nhìn cô ta rời đi.

nếu là trước đây, cô sẽ vô cùng cao hứng mà chọc ngoáy Ngọc Minh vài câu.

Nhưng trái tim đã không còn như xưa nữa.

hiện giờ, cô không hề cảm thấy có cái gì đáng để đắc ý.

chỉ là cảm thấy tội nghiệp Ngọc Minh.

Bản thân cô dù không được anh yêu thích nhưng cũng không bài xích khi cô có những hành động thân mật với anh.

Nhưng còn cô ta thì sao? Ngay cả việc cô ta ở lại đây cũng khiến anh khó chịu.

Vậy cô ta lì lợm muốn tiếp cận anh là may mắn hay bất hạnh?

Đúng lúc này, xe của Trần Minh chạy vào sân.

Ái Triêm nhìn thoáng ra bên ngoài sau đó nhàn nhạt thu hồi tầm mắt.

Cô muốn đến trường trước khi anh về nhưng không được rồi.

Khi Trần Minh tiến vào, đi theo phía sau là đoàn người trợ lý và các cố vấn.

Bọn nguời này được coi là tinh anh của tập đoàn, là cánh tay đắc lực của Trần Minh.

Do thân phận của cô không được người nhà họ Trần coi trọng nên bọn họ từ xưa đến nay vẫn không để cô vào trong mắt.

Sau khi gật gật đầu với cô xem như có lệ, bọn họ ngay lập tức vòng qua cô, gom lại trên bàn ăn.

Ái Triêm thấy bọn họ tiến vào, cũng không lấy gì làm lạ, vẫn đeo cặp lên lưng đi ra ngoài.

-Đứng lại!

Trần Minh vừa mới tiến vào liền thấy Ái Triêm chuẩn bị ra ngoài liền ngăn lại:

-Ăn sáng trước rồi đi học.

-Mệt.

Ăn không nổi.

-Không ăn nổi cũng phải ăn.

Không thể để bụng đói đi học.

Trần Mạnh.

Anh gọi to lên làm cho Trần Mạnh giật mình, đáp ứng một tiếng rồi phân phó đầu bếp lấy bánh mỳ ốp la mà cô rất thích mang ra.

Anh và nhóm người bên cạnh hầu như đều bám trụ phần lớn thời gian ở nước ngoài làm việc.

Do đó thức ăn đầu bếp chuẩn bị toàn là đồ ăn kiểu tây.

Bữa sáng kiểu này khô khan khó nuốt.

Nhưng vì muốn theo anh nên Ái Triêm cũng cố gắng thể hiện mình rất thích ăn bánh mì ốp la.

Anh đã mặc định như vậy thì đám người làm cũng nghĩ như vậy.

Thực chất cô có thích ăn đâu.

Ái Triêm bưng dĩa trứng và một ổ bánh mì ngồi giữa đám người đó, lạc lõng, cô đơn.

Chẳng qua bây giờ cô không quan tâm nên cũng không còn cảm giác tự ti nữa.

Cô dần dần nhận ra rằng đúng là mình không phải là người thích hợp để sống trong cái vòng tư bản này.

Chỗ không phải của mình thì cũng không cần mạnh mẽ chen vào.

Ái Triêm cố nuốt cho xong bữa, cô nhanh chóng đứng dậy chuẩn bị đến trường.

Bước ra khỏi phòng ăn thì cô thở phào nhẹ nhõm.

Được trở lại với đúng vị trí của mình, thật là thoải mái mà.

Ái Triêm buông lỏng cơ thể, vươn vai một cái, từ chối lời mời của tài xế mà Trần Minh phân phó cho mình, tự bắt taxi.

Hôm nay đến lớp sớm nên chỉ có lát đát vài người.

Vừa ngồi vào chỗ, ngước mắt lên nhìn cánh cửa văn phòng thấy một người đang lén lút ló đầu vào thăm dò.

-Vào đây đi, thập thò cái gì?

Trâm Chi rón rén bước vào:

-Chân Ái, chuyện ngày hôm qua ...!tớ...!thật sự xin lỗi cậu nha.

Ái Triêm hừ lạnh không thèm nhìn bạn.

Ngày hôm qua cô ở đồn cảnh sát chờ Trâm Chi đưa chứng minh nhân dân đến, kết quả lại chờ được Trần Minh.

-Chân Ái, cậu nghe tớ giải thích đã.

Ngày hôm qua tớ thật sự không tìm được chìa khóa xe.

Tớ phải bắt xe đi tìm chị hai đến giúp đỡ.

Nhưng đến khi tớ và chị hai đến đồn cảnh sát...!thì cậu đã bị Trần Minh mang đi mất.

-Được rồi.

Chỉ trách số tớ đen đủi, có nằm một chỗ cũng trúng đạn.

Lại thêm một đứa bạn rất có tâm là cậu nữa.

Nên đạn trúng được càng đậm hơn.

Hừ .

Trâm Chi lật đật chạy đến ngồi bên cạnh cô:

-Đây thật sự là tớ sai, làm hại cậu bị coi là trẻ vị thành niên.

-Cậu còn dám nói?

Trâm Chi vội vàng nói:

-Không, à...!không nói nữa, không nói nữa.

Sau buổi học trôi qua trong nhàm chán, hai người làm lành dắt nhau về công ty, lộn qua lộn lại hết một buổi chiều.

Cô cũng không theo tài xế trở về Nhà họ Trần mà về căn hộ nhỏ của mình.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ tất cả mọi thứ xong thì màn đêm cũng dần buông xuống.

Sờ sờ cái bụng trống rỗng đang reo in ỏi, cô lấy điện thoại đặt một phần ăn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...