Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 91

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Minh nắm tay Ái Triêm vừa tiến vào bên trong, Ngọc Minh nhìn thấy đôi tay hai người giao nhau kia, càng bực người ghen ghét muốn điên lên rồi! Nhưng cô ta không dám đối mặt Trần Minh nên trốn luôn phía sau liếc mắt nhìn theo hai người.

Trần Minh kéo Ái Triêm lên lầu:

-Đi với tôi.

Đi lấy quà cho ông nội.

Ái Triêm ừm một tiếng, sau đó rút tay ra khỏi tay anh.

Chọc tức đám người kia xong rồi, cô cũng không muốn diễn nữa.

Trần Minh bàn tay bị trống rỗng cảm giác có hơi hụt hẫng.

Anh cúi nhìn tay mình một giây rồi tĩnh lặng đi lên gác.

Cô lặng lẽ đi theo phía sau anh.

Trần Minh vào phòng lấy một chiếc hộp trên tủ xuống.

Ái Triêm rất ngạc nhiên vì chiếc tủ chứa những hộp gỗ Trần Minh đặt trên phòng làm việc đã bị dời sang đây.

Con tì hưu bằng phỉ thúy đã được trưng bày ở chính giữa bằng chiếc hộp gỗ mới tinh có mặt kính thủy tinh trong suốt.

Tên này bị gì đây.

Tự nhiên mang cái tủ đặt ở đây là ý gì.

Cô đang ngơ ngẩn suy nghĩ thì chiếc hộp nhỏ trên tay Trần Minh đưa tới trước mặt cô:

-Đây là quà cho ông nội.

Em tranh thủ gặp ông trước khi ông ra tiếp khách đi.

Ái Triêm nhận lấy mở ra xem.

Là một bức tượng phật quan âm bạch ngọc.

Ông nội Trần từ khi trao quyền hành cho Trần Minh thì chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp.

Hiện tại ở viện dưỡng lão ông cũng cho làm một phật phòng để tụng kinh hằng ngày.

Thứ quà xa xỉ này đúng là cô không nghĩ tới, mà có nghĩ tới thì cũng không dủ tiền mua.

Cô thầm thở dài.

Đúng là người có tiền trong túi có khác, muốn hô mưa gọi gió thế nào cũng được.

Hèn gì anh khinh thường cô là phải mà.

-Vậy tôi đi trước đây.

Tôi muốn tìm ông nội.

Trần Minh nhìn cô đầy thâm ý:

-Ừm.

Xong rồi thì tới tìm tôi.

Ái Triêm nhìn anh một cái, trong mắt xuất hiện một tia khinh thường.

Tìm anh sao? Đừng có mơ.

Cô đâu có dư hơi.

Cô dùng sức xuống chân đạp cửa đi ra ngoài, xuống dưới tầng tìm ông nội.

Ngày trước ông nội Trần vẫn ngủ ở lầu một, sau khi ông đến viện dưỡng lão thì căn phòng vẫn luôn để trống.

Nhưng Trần Minh luôn nhắc nhở người làm dọn dẹp sạch sẽ, giữ nguyên hiện trạng trong phòng.

Ông nội Trần lần này về nhà vẫn ở tại phòng này.

Ái Triêm điều chỉnh lại tâm trạng, mỉm cười đẩy cửa phòng ra:

-Nội ơi!

Ông nội Trần đang ngồi trên ghế dựa, đang gật gù ngủ.

Sức khỏe ở tuổi 80 không còn được như xưa.

Bên ngoài người đến người đi tấp nập, còn ông thì vẫn muốn an tĩnh ở trongphongf nằm nghỉ.

-Ái Triêm sao?

Ông cụ mở mắt, vẫy vẫy tay:

-Lại đây với nội nào.

Cô khép cửa đi tới bên cạnh ông, sau đó kéo một cái ghế, ngoan ngoãn ngồi xuống:

-Sao ông nội không ra ngoài đón khách chứ?

Ông nhổm người ngồi dậy, Ái Triêm nhanh chóng đứng lên đỡ ông:

-Mấy cái lễ lộc này thôi quên đi.

Ông cũng có muốn tổ chức mấy cái tiệc tùng này đâu.

Chủ yếu là tạo cơ hội cho các mối quan hệ của tuổi trẻ bọn con thôi.

Ông không còn khỏe, không theo kịp nữa rồi.

-Nội nói gì vậy chứ.

Nội còn khỏe lắm mà.

Sẽ thọ trăm tuổi cùng con cháu.

Ông nội Trần xếp chiếc quạt trên tay mỉm cười gõ đầu cô một cái:

-Con bé này giờ cũng biết nịnh nội rồi đấy.

Ái Triêm mỉm cười ôm lấy tay tựa đầu vào vai ông.

Nói đến vận mệnh cũng kỳ lạ, Trần Minh chỉ có mẹ không có cha.

Mà Ái Triêm chỉ có cha, không còn mẹ.

Hai người hợp lại đều có một ông nội vô cùng yêu thương bọn họ.

Miệng cô ngọt ngào mà gọi vài tiếng ông nội, ông cụ cười như được mùa.

Hai người nói chuyện một lúc, ông cụ nhìn về phía ngoài cửa:

-Chỉ mình con sao? Trần Minh đâu?

Ái Triêm cố gắng để biểu cảm được tự nhiên một chút:

-Không biết ạ, chắc là đi tiếp khách ở đâu đó rồi.

À.

Mà con có quà cho nội đây.

Cô mở túi lấy hộp gỗ ra, đặt trước mặt ông, mở hộp ra:

-Nội thấy sao? Nội thích đúng không?

-Ừm.

Quà của cháu gái, món nào nội cũng thích hết.

Lúc này hộ lý bên ngoài cùng tiến vào phòng, theo sau còn có Trần Minh.

Anh nhìn thoáng qua cô một chút, rồi đi tới chỗ ông nội Trần:

-Mọi thứ chuẩn bị xong rồi.

Để con đưa ông nội ra ngoài.

Ông nội Trần gật đầu, trong tay vẫn đang cầm món quà Ái Triêm vừa tặng:

-Ừm.

Cũng phải đi làm thủ tục một chút chứ.

Ài..i..i.

Bộ xương già này cũng không còn có mấy lần làm thủ tục thế này nữa rồi.

Ái Triêm cũng đưa tay đỡ một bên cười nói:

-Nội lại nói vậy nữa rồi.

Nội phải mạnh khỏe để làm động lực cho tụi con chứ.

Ông nội Trần bật cười thoải mái:

-Hà hà...!chỉ có con bé này là có thể giúp nội vui vẻ thôi.

Trần Minh lén nhìn cô lần nữa.

Anh cũng biết Ái Triêm xuất hiện sẽ khiến tâm trạng ông nội tốt hơn.

Ra bên ngoài, ông nội Trần được mọi người xum xoe chúc tụng.

Trần Minh dìu ông lên phía trên.

Toàn những người có máu mặt nên Ái Triêm không tiện đi cùng.

Cô vừa tìm chỗ vắng vẻ phía dưới để quan sát, Ngọc Minh lập tức xuất hiện bên cạnh.

Là tiểu thu hào môn, tuy dáng vẻ bề ngoài của cô ta hiền thục đáng yêu, nhưng trong xương cốt lại là đanh đá chua ngoa.

Lúc trước khi Ái Triêm còn ở Nhà họ Trần, Ngọc Minh ỷ vào có Nguyệt Anh chống lưng, luôn dùng tất cả thủ đoạn châm chọc mỉa mai, trong tối ngoài sáng mà ức h**p bắt nạt cô không thương tiếc.

Cô cũng không phải thật sợ cô ta, nhưng thời điểm đó cô không muốn gây chuyện khiến Trần Minh khó xử.

Còn bây giờ, có lẽ cô không cần phải e ngại mà chìu chuộng cô ta nữa.

Ngọc Minh đánh giá cô từ trên xuống dưới bằng ánh mắt ghét bỏ:

-Buổi tiệc quan trọng như hôm nay mà cô chờ tới giờ sắp vào tiệc mới có mặt.

Thật đúng là làm nhà họ Trần mất mặt mà.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...