Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Minh bước chậm lại một bước, hẹn hò? Anh không hề nghĩ đến điều đó, anh chỉ là định đi đón Ái Triêm về mà thôi.

Tự nhiên nghe Cao Nhãn nói hai từ hẹn hò, cảm thấy hơi lạ lùng.

Cao Nhãn không thấy anh nói lời nào, lại càng chắc chắn suy đoán của mình, liền tiếp tục nói:

-Nếu anh muốn đi hẹn hò thì tôi nghĩ là nên mang theo một bó hoa, hoặc một món quà nhỏ, cô chủ nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc.

Anh thấy thế nào?

Tuy rằng anh không phải chuẩn bị đi hẹn hò, nhưng nghe lời đề nghị của Cao Nhãn cũng không tồi, vì thế Trần Minh cũng thuận tiện gật đầu đáp ứng:

-Các cuộc hẹn buổi chiều cũng dời lại luôn đi.

Còn nữa, chuẩn bị cho tôi một bó hoa.

-Dạ vâng, tôi sẽ lập tức chuẩn bị.

Nhưng cô ta còn chưa kịp quay đi thì đã bị Trần Minh gọi giật lại:

-À, mà này.

Khi hẹn hò thì...!các người thường đi đâu?

Cao Nhãn cũng không bất ngờ khi Trần Minh hỏi câu này.

Anh là một kẻ cuồng công việc.

Ngoài những cuộc gặp gỡ đối tác, đi công tác và về nhà, anh chỉ là ở phòng làm việc xử lý công văn, làm gì có khái niệm hẹn hò, đừng nói là hẹn hò với Ái Triêm.

-Tôi cùng ông xã thường sẽ cùng nhau đi xem phim, hoặc tìm một nhà hàng lãng mạn cùng nhau ăn tối.

Đôi lúc chỉ đơn giản là cùng nhau đi dạo phố mà thôi.

Trần Minh đại khái cũng chẳng cảm thấy những chuyện này có gì thú vị, còn không bằng ở thư phòng xử lý công việc.

Tuy nhiên anh cũng vẫn muốn anh và cô thử giống như những cặp tình nhân bình thường một lần:

-Ừm.

Vậy cô đi thu xếp cho tôi một chút.

Cao Nhãn gật đầu ghi nhớ.

Lúc ngẩng đầu lên, liền thấy bên môi Trần Minh cong lên một nụ cười, bước đi nhẹ nhàng về phía thang máy.

Nội tâm Cao Nhãn vì thế mà hoảng loạn.

Thật là thấy quỷ thật rồi.

Thổ thần thiên địa ơi.

Tảng băng ngàn năm của tập đoàn bọn họ vậy mà đi hẹn hò, còn cao hứng như vậy? Cao Nhãn dùng ánh mắt kinh hãi nhìn bóng dáng người kia khuất dần sau cánh cửa thang máy.

Bộ vest màu xanh ngọc của anh hôm nay quả thật rất bắt mắt.

Khi xe chạy đến khu nhà trọ của Ái Triêm thì đúng 9 giờ sáng.

Tài xế thông qua kính chiếu hậu nhìn về người phía sau vẫn đang chăm chú xử lý công vụ, nhẹ giọng nhắc nhở:

-Chủ tịch, đến rồi ạ.

Lực chú ý của Trần Minh từ trên máy tính dời đi, ngay sau đó dừng trên bó hoa hồng đỏ chói bên cạnh, hơi hơi nhíu mày ghét bỏ.

Nếu hoa này không phải đưa cho Ái Triêm phỏng chừng Trần Minh mắt cũng không chớp mà trực tiếp quăng vào thùng rác.

Tại sao phụ nữ đều thích những thứ tẻ nhạt như này kia chứ? Ghét bỏ thì ghét bỏ nhưng anh vẫn cầm hoa hồng trên tay, đi vào nhà trọ.

Thực chất nhà trọ mà Ái Triêm thuê chỉ là căn nhà cấp bốn rất bình thường.

Trần Minh ăn mặc trịnh trọng, cả người và xe đều là hàng cao cấp vượt trội không hợp với nơi như thế này chút nào.

Sau khi đến nơi, anh kéo lại áo vest, đưa tay nhấấn chuông cửa, khóe môi ẩn giấu nụ cười, đứng ở bên ngoài chờ đợi.

Thời gian một phút qua đi, bên trong không truyền đến bất cứ âm thanh nào.

Ý cười trên mặt Trần Minh dần dần biến mất, ánh mắt cũng dần dần trở nên ảm đạm.

Anh nhìn chằm chằm tay nắm cửa phòng một lúc, mặt chậm rãi đanh lại.

Trong lòng tràn đầy vui mừng cùng chờ mong giống như đột nhiên bị rơi vào trong hố băng.

Anh kiên nhẫn nhấn chuông thêm lần nữa.

Vẫn là không có hồi âm.

Cảm giác tức giận chưa từng có quét qua toàn thân, tinh thần anh phẫn nộ nhưng cố gắng khắc chế, gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng, nói với người phía sau:

-Mở cửa ra.

Cửa căn hộ bị Vĩnh An dùng lực đạp bay ra, giày da của Trần Minh nặng nề gõ trên sàn nhà tiến vào, phát ra tiếng trầm vang, chứng tỏ không có sự tồn tại của người anh cần tìm trong căn nhà này.

Bó hoa hồng bị ném vào thùng rác trước hiên nhà một cách tàn nhẫn không nhìn ra sắc thái ban đầu.

Ái Triêm biến mất đã làm Trần Minh giống như con rồng lửa bị mất đi xiềng xích, toàn lực phun hết lửa giận ra bên ngoài không một ai có thể chấp nhận lửa giận đó.

Tiếng loảng xoảng đồ đạc trong căn nhà bị đập vỡ đã thu hút sư chú ý của hàng xóm xung quanh.

Một nguời ở nhà bên đã tò mò đi sang bị Vĩnh An cản lại ở cửa hỏi thăm một câu mới biết được Ái Triêm từng bị ngất được người đưa đi bệnh viện.

Trần Minh vừa nghe Vĩnh An báo lại mới dừng đập phá, nhấc chân chậm rãi đi ra từ phòng ngủ của cô.

-Tra bệnh viện.

Vĩnh An đâu chờ anh giao phó, đã cho người bắt đầu tìm kiếm từ nãy.

Trần Minh bên này trên tay là một thùng giấy, đủ thứ linh tinh được chất trong đó.

Tầm mắt anh dừng lại ở mấy trang giấy đã rách, rồi dùng tay cầm một mẩu lên xem.

Đó là một bức tranh bị xé nát, bị xé ra thành năm sáu miếng, tùy tiện nhìn cũng phát hiện hình dáng một người đàn ông.

Trần Minh nhìn chăm chú trong chốc lát, ngay sau đó sắc mặt trầm xuống, lạnh băng.

-Ái Triêm, là tôi đã quá nuông chìu em.

Thì ra mẫu giấy bị xé là một phần bức tranh Ái Triêm vẽ Trần Minh.

Lúc đó cô không hiểu vì sao lại vẽ anh, đến khi nhìn lại sản phẩm trên tay thì đã tức giận xé nát rồi tiện tay vứt vào thùng giấy loại.

Đến khi Vĩnh An thông báo đã tìm được ngờời, anh mới ngẩng lên, nhưng rồi điềm tĩnh nhặt hết những mẫu giấy của bức tranh bị xé nát rồi mới quay người đi ra ngoài, còn thả lại một câu:

-Vĩnh An.

Cho người sắp xếp lại mọi thứ như cũ.

Vĩnh An khóc không ra nước mắt.

Như cũ ư? Ngài tưởng con là thánh á? Ái mượn ngài động cái là đập phá? Giờ người gánh lại là con? Số cậu ta khổ quá mà.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...