Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Chương 203

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khương Đồng vẫn gắt gao ôm chặt Ái triêm trên tay mặc cho cô đau đớn cấu vào tay anh.

Cô không được phép có chuyện gì đâu đấy

Cho dù lão đại có xảy ra chuyện gì đi nữa anh cũng phải đảm bảo an toàn cho cô và giọt máu của lão đại.

Anh thật muốn đánh cho Khương Đạt một trận.

Chuyện lớn như vậy không chịu báo với anh một tiếng, lại đi nói trực tiếp với cô là thế nào.

Bản thân Khương Đạt đang lái xe cũng tự trách mình không thôi.

Cậu là một trong những người được lão đại cho ở lại canh giữ phòng thiết bị nên tránh khỏi vụ ám sát trên trực thăng.

Chỉ là lúc đó chuyện xảy ra quá nhanh.

Dù cậu có ba đầu sáu tay cũng không thể nào ứng cứu kịp.

Vì thế vội vàng hủy đi tần số liên lạc của ám đoàn và tahy đổi tất cả chỉ số có thể lần ra những bí mật khác của lão đại.

Sau đó vội vàng về đây tìm cô chủ nhỏ.

- Cô chủ nhỏ.

Cố một chút! Sắp tới rồi!

- Khương Đồng.

Cô thều thào, mồ hôi chảy dọc trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã nhăn thành một đoàn.

- Ông nội...!Nếu mấy lão già nắm được tập đoàn...!Họ nhất định sẽ tiêu trừ ông nội...!còn nữa.

Đừng để cho ai biết tôi...

- Cô Chủ! Ái Triêm…

Nói chưa xong câu, Ái Triêm đã ngất lịm đi, tiếng hét của Khương Đồng vang lên không dứt.

Trần Minh, em chờ anh trở về...

- ---

Nửa đêm, mọi thứ xung quanh chỉ còn nhìn được những màu xám đen vật vờ như nhứng bóng ma.

Và trong đêm đen dày đặc, có người con gái nào đó đang lầm lũi, lén lút núp sau mõm đá ở một khu đồi nhỏ hoang vắng theo đuôi một đám người.

Trong bóng đêm thỉnh thoảng có vài âm thanh của ếch nhái ộp oạp rợn người.

Trời tối đen như mực, không gian yên ắng ngoài tiếng ếch, tiếng dế, chỉ còn nghe tiếng lá cây xào xạc.

Trong tiếng gió hú rờn rợn, Linh Đan nghe cả tiếng tim đập thình thịch của chính cô nữa.

Sâu tít ở phía xa bên dưới lòng núi mà ánh mắt Linh Đan đang ngắm tới có một cái cabin sập sệ cũ nát, ánh sáng tờ mờ bên trong hắt ra.

Ấy là nơi đám người áo đen kia đã bắt giam Vĩnh An, ấy là nơi mà Linh Đan đã quan sát nãy giờ nhưng chưa dám có hành động gì khinh suất.

Sau mõm đá, cô len lén nhoài người ra chỉ đủ để nhìn thấy cảnh tượng phía dưới.

Một tốp người mặc đồ đen, sát khí đùng đùng, đang túm lấy Vĩnh An, mặt mày hả hê đi vào trong ca bin.

Ngày hôm trước, sau khi lên kế hoạch tác chiến chung với ám đoàn, Trần Minh giao cho cô và Vĩnh An nhiệm vụ giữ chân nhóm cận vệ của Thomart tại tập đoàn Brid.

Thế nhưng nhóm người ám đoàn vừa đi xong, Vĩnh An lại nhận được một cuộc gọi triệu tập.

Cô và anh thắc mắc nửa ngày trời cũng không hiểu vì sao lão đại lại thay đổi quyết định đột ngột như thế.

Sau cùng quyết định, cô sẽ ở lại theo dõi nhóm cận vệ và báo cáo tình hình với Vĩnh An, nhận chỉ thị của anh rồi mới được hành động.

Riêng Vĩnh An về trung khu ám đoàn nhận nhiệm vụ mới.

Cuối cùng khi thấy đám cận vệ kia có động tĩnh, cô lại không liên lạc được với Vĩnh An.

Cô thấy lạ, linh cảm thấy có điều chẳng lành.

Tần số liên lạc đã tự động thay đổi.

Dù không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng Linh Đan biết Vĩnh An đã gặp chuyện.

Cuối cùng khi cô bật thiết bị phát sóng dò tìm trên đồng hồ đeo tay của mình thì vẫn tìm được vị trí của Vĩnh An.

Có nghĩa là anh vẫn tự chủ được tình hình.

Đây là thiết bị dành riêng cho những người thân cận bên cạnh lão đại do anh tự thiết kế thành ra chỉ có nhóm của cô mới biết cách dùng.

Khi có biến, các thành viên mặc dù không liên lạc được nhưng vẫn có thể tìm được định vị của nhau.

Rất nhanh có một chấm đỏ biểu thị trên màn hình đồng hồ, cô liền lái xe đi theo.

Nhưng cẩn thận vẫn hơn, cô đi sang còn đường dốc đá khúc khuỷu song song với đường cái chấm đỏ kia đang đi, khi đã thấy bóng chiếc xe, vừa khớp với chấm đỏ biểu thị trên bản đồ thì không còn nhìn thấy chỉ dẫn trên đồng hồ được nữa.

Ngoài vùng phủ sóng, tất cả những phương tiện liên lạc đều trở nên vô dụng.

Đường núi gập ghềnh, con xe Audi mới tậu đã quen thói sung sướng đi đường bằng quanh phố xá, hiện giờ cô lại bắt nó hành xác đường núi nên rất khó, tốc độ cũng chỉ vừa đủ để giữ cho chiếc xe kia ở trong tầm ngắm.

Hơn hai tiếng sau chiếc xe kia mới dừng lại ở phía dưới chân ngọn núi này.

Linh Đan tấp xe sau bụi câu rậm rạp phía xa xa, cẩn thận ngụy trang một chút rồi mới len lõi đi theo đám người kia.

Mấy kẻ bặm trợn mặt mày hăm hở, ai nấy cũng lăm le cây gậy gỗ trong tay.

Một trong số đó mạnh bạo lôi một người bị trói từ trong xe ra ném xuống đất.

Vĩnh An!

Tim cô như giật thót lên khi thấy anh bị hành hạ không ra hình dáng.

Tay anh bị trói quặp ra sau lưng, mặt mày đầy những vết bầm tím, máu thấm ra ngoài chiếc áo sơ mi màu xám.

Vẫn chưa thõa mãn, một tên khác cầm gậy gỗ nện vào bụng của anh.

Vĩnh An có lẽ chịu đựng lắm, bởi cô không hề nghe anh rên một tiếng nào.

Bọn người kia thô thiển lôi anh đi xềnh xệch vào trong cabin.

Linh Đan vẫn dõi theo từng chút, hít thở mạnh cũng không dám, mặc cho con đường ghồ ghề đất đá nhọn hoắc, cô mon meo theo những mõm đá ẩn mình theo dõi.

Tên cầm đầu phất tay ra hiệu, lập tức hai tên đồng bọn của hắn thẳng tay ném anh vào cabin.

Vĩnh An chạm sàn lăn mấy vòng, nhưng cô không nghe thấy tiếng la đau đớn của anh, chỉ nghe tiếng cười ha hả của bọn chúng.

Cô ghìm sát người xuống leo lên mõm đá nhoài người ra một chút, để thấy rõ hơn và nghe rõ hơn lũ người man rợ đó đang nói cái gì:

- Đại ca, cứ đập chết hắn cho xong.

Cần gì phải rắc rối mang hắn tới đây làm gì?

- Kiềm chế đi.

Chúng ta được trả tiền không phải để giết hắn.

Ít nhất không phải bây giờ.

Tên cầm đầu hả hê cười lớn.

- Thế thì sao? Thằng chó má đó, hắn đánh em không trượt phát nào.

Giờ mặt em vẫn còn sưng đấy đại ca.

Một tên mặc đồ đen đã thô bạo ném Vĩnh An vào lúc nãy tức tối la lên.

- Vậy mày càng phải xem lại bản thân! Không bằng người ta thì cũng đừng tự cao tự đại.

Gã cầm đầu hất mặt sảng khoái trả lời.

- Tin tao đi, tao lăn lộn trong xã hội đen lâu rồi.

Mày cứ để nó sống, thể nào cũng có kẻ đem tiền chuộc tới.

Nhân viên của King Trần không phải dạng vừa, thể nào cũng tống tiền được!.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 203

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 203
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...