Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho đến khi tôi rời đi, trong phòng sách cũng không có động tĩnh gì.

Ra khỏi nhà họ Lý, chỉ thấy chân trời thoáng hiện màu đỏ tím, ông mặt trời phải đi làm rồi.

Tôi không thích dùng từ mặt trời mọc, dù sao đó cũng là từ rất gian ác.

Mặt trời mọc, mặt trời mọc (nhật xuất), cứ như là cái mông (trung xuất) đấy (trung xuất tiếng Nhật là cái mông).

Đứng ở trước cửa nhà họ Lý, tôi bắt đầu suy nghĩ tiếp theo mình nên làm những gì.

Tạm thời việc cứu Lý Lý Cát là nhiệm vụ không thể hoàn thành, thứ nhất không biết cậu ta đang ở đâu, thứ hai trải qua chuyện vừa rồi chỉ sợ Lý Bồi Cổ sẽ không bao giờ đồng ý cho tôi đến gần em trai anh ta nữa.

Ngẩng đầu nhìn phía trước, màu sắc của bầu trời đẹp đẽ không gì sánh bằng, giống như là sắc thái đậm rực rỡ trong thế giới cổ tích.

Mây ở đường chân trời không ngừng thay đổi hình dạng, lúc đầu giống như con chó con, sau lại thành kẹo đường, cuối cùng lại biến thành đệm nữ ống rộng lớn quen thuộc.

Tôi thấy là ông trời đang cho tôi manh mối.

Lúc này, tôi quyết định quay lại nhà họ Dư ăn uống miễn phí.

Lần này đi vào dễ dàng hơn lần trước, hai người giữ cửa thấy tôi giống như chuột nhìn thấy mèo, gà nhà nhìn thấy hồ ly, con rể nhìn thấy cha mẹ vợ, "Xoạt" một cái liền tránh sang hai bên, chỉ sợ tôi lại móc ra mấy túi máu người hối lộ bọn họ.

Tôi thấy bọn họ đã lo xa rồi, gần đây giá máu tăng, đem cho bọn họ thì thật đáng tiếc.

May mắn, vừa vào phòng khách thì bữa sáng cũng được mang lên.

"Tôi đã về." Tôi nói.

Dì Bích vẫn luôn luôn bình tĩnh, chỉ "Ừ" một tiếng, quay đầu căn dặn phòng bếp chuẩn bị thêm một phần bữa sáng cho tôi.

Dì Bích đúng là dì Bích, đủ hiểu tôi.

Trải qua một đêm có dưỡng có yêu, bụng tôi đã bắt đầu reo lên bài ca không tên, không chờ được đầu bếp nhà họ Mã chậm rãi nấu cơm như thêu hoa, tôi vội vàng lấy miếng sườn trên bàn.

Bữa sáng dì Bích chỉ ăn cháo tổ yến, cho nên hiển nhiên, đây là của Mã Lạp Dư.

Nhưng khi ngón tay tôi vừa mới chạm đến miếng sườn thơm nức mũi này thì một cái dĩa bạc có sức sát thương cực mạnh lại đâm vào miêng sườn, suýt chút nữa cũng xiên luôn cả móng tay tôi.

Tôi nhìn Mã Lạp Dư, không khỏi lắc đầu than thở. . . . . . Rõ ràng có miếng giống như vậy, sao lại không thể có chút suy nghĩ cao thượng với miếng kia.

Tàn nhẫn, thật sự tàn nhẫn.

Dĩ nhiên, Mã Lạp Dư cũng không phải người nhỏ mọn như vậy, anh ta làm vậy vì muốn nói với tôi: "Hi vọng cô không đổi khách làm chủ, nhớ, đây là của địa bàn của tôi, muốn ở lại thì phải tuân theo quy củ của tôi."

"Nhưng tôi đói rồi." Tôi dùng lời nói và nét mặt chân thật nhất nói cho anh ta biết điều này.

"Bữa sáng của cô sẽ được mang lên ngay thôi." Mã Lạp Dư lạnh lùng nói, dĩa ăn của anh ta vẫn còn trên miếng sườn.

Lúc này miếng sườn đại biểu cho uy nghiêm của chủ nhân như anh ta.

Thật ra tôi không có ý muốn khiêu chiến quyền uy của anh ta, trong lòng tôi, các loại quyền lực kém miếng thịt xa tít tắp.

Dĩ nhiên, điều kiện trước hết chính là miếng thịt.

"Đừng động đến đồ của tôi, đây là quy củ đầu tiên cô phải tuân thủ." Nói xong, anh ta dùng cái dĩa đưa miếng sườn vào trong miệng.

0.01 giây trước khi miếng sườn đi vào trong miệng anh ta, tôi chợt hít hơi, sau đó vô cùng chính xác hướng về miếng sườn, hắt xì vô cùng mạnh mẽ, kinh thiên động địa, sét đánh trời đất.

Thật ra cách làm này trong thế giới của tôi đã là hành động vô cùng tốt đẹp rồi.

Rất ít người tranh thịt với tôi mà có thể sống sót.

Ban đầu Lý Lý Cát cũng làm vậy kết quả suýt nữa bị tôi cắn đứt đầu ngón tay, sau này cũng không còn suy nghĩ tranh thịt với tôi nữa.

Nhưng Mã Lạp Dư lại không hiểu hành động tốt bụng của tôi, sau cái hắt xì đó, trên khuôn mặt lạnh lại kết một tầng băng mỏng.

Dì Bích vẫn bình tĩnh tao nhã húp cháo tổ yến của bà.

Tôi nhìn miếng sườn Mã Lạp Dư giơ lên trước mặt đã bị tôi làm ô nhiễm nặng, nước miếng đột nhiên trào lên như nước suối.

Lần này, Mã Lạp Dư thật sự tức, mắt màu xanh lam xám nhuộm đầy phong vị ngoại quốc lạnh băng, hận không thể cầm chảo lòng trũng lên đánh tôi, một lúc sau, sâu trong lỗ mũi anh ta phát ra tiếng hừ lạnh: "Cô nghĩ rằng làm vậy, tôi sẽ cho cô hả?"

Tôi gật đầu, đúng là tôi nghĩ vậy.

Nhưng Mã Lạp Dư là một tên chủ lãng phí lương thực, tôi đề nghị đại biểu tổ chức lương thực thế giời khiển trách anh ta, ủng hộ đưa thả dù đến Ethiopia.

Nói vậy là bởi vì hành động sau đấy của anh ta.

Chỉ thấy ánh mắt màu lam xám hơi lạnh, tay vừa động, miếng sườn rời khỏi dĩa, bay thẳng đến thùng rác.

Hành động của anh có thể dùng một lời kịch để hình dung: Cho chó ăn cũng không cho cô ăn.

Mã Lạp Dư hy vọng có thể thấy tôi giận đến đỏ mặt tía tai, tốt nhất là chảy máu não, ngã xuống đất bỏ mình.

Nhưng thật đáng tiếc, anh ta lại thấy tôi như con chó, "Vù" một tiếng bay ra ngoài, dùng miệng ngậm miếng sườn này.

Cụ thể hơn có thể tham khảo hình ảnh chó cắn đĩa do chủ ném trên bờ cát.

Cắn hai ba lần nát miếng sườn, nuốt vào bụng, tôi liếm liếm môi, sau đó dùng đôi mắt nhỏ sáng trong ý bảo Mã Lạp Dư thêm nữa.

Tôi nghĩ giờ phút này là dấu ấn lịch sử trong cuộc đời khổ sở của Mã Lạp Dư.

Anh ta bắt đầu nhìn bằng ánh mắt không phải người không phải thú không rõ sinh vật gì.

Mà dì Bích vẫn bình tĩnh, ngón tay út tinh tế cong lên cầm muỗng nhỏ đút cháo tổ yến vào miệng.

Sau khi ăn xong bữa sáng, tôi quay lại phòng chuẩn bị để tắm rửa sạch sẽ.

Trong phòng tắm đi ra, tôi thấy dì Bích đang ngồi trên giường.

Dĩ nhiên tôi sẽ không so đo tại sao bà không tới cứu tôi, bởi vì trước khi đi, tôi nói với bà đây là chuyện của tôi và Lý Bồi Cổ, bà ra tay ngược lại sẽ khiến chuyện thêm phức tạp.

Dì Bích đồng ý điểm này, hơn nữa bà cũng biết, dựa vào tình cảm gắn bó nhiều năm như vậy, Lý Bồi Cổ sẽ không làm tôi bị thương.

Vì vậy, lúc tôi bị nhốt ở đây, bà cũng không ra tay.

Giờ dì Bích tới hỏi tôi tình hình những ngày qua ở nhà họ Lý.

Tôi vừa dùng khăn sạch lau tóc ướt, hồi tưởng lại những chuyện xảy ra từ đó tới nay, từ bị mọi người giễu cợt, đến dạ thám lầu các bị bắt, đến kích thước vũ khí sát thương, đến Kim Cơ tàn sát Ngân Cơ.

Cuối cùng, do dự một lát, thì quyết định nói cho dì Bích chuyện xảy ra trong phòng sách.

"Tôi sai rồi sao?" Tôi hỏi dì Bích.

"Chuyện đã qua, là lỗi của ai cũng không quan trọng." Đây là câu trả lời của dì Bích "Hơn nữa, như vậy cũng là tạm thời hoàn thành giấc mơ thời thiếu nữ của cô, ít nhất ở mặt khác, cuộc đời của cô cũng đã viên mãn rồi."

Quả nhiên là dì Bích, nói chuyện rất đúng ý tôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...