Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi liên tục phát hình một tuần, trạch nam lếch nhếch không chịu được, đôi mắt sâu đen chạy tới gõ cửa nhà chúng tôi, hơn nữa cũng chỉ nói có một câu: "Phiền hai người đóng của tắt nhạc tiếp tục Chân Nhân Tú. (1)"

Tôi thấy em trai trạch nam này rất phiền phức, tại sao không sớm hiểu ra Chân Nhân Tú cũng chả ngây thơ hơn gì tôi nhưng cứ giả vờ mấy bài ngây thơ thì lại dễ tiếp nhận hơn.

Dù sao, đĩa băng lậu này cũng không rẻ, hai đĩa có thể mua một cân thịt bò rồi.

Bởi vì tôi và Lý Lý Cát còn muốn sống kiếp sống sâu gạo một hai năm nữa nên có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì cứ tiết kiệm.

Ý chính là, nếu hai đĩa băng này đã vô dụng vẫn nên trả về lấy tiền mua cân thịt bò về ăn.

Da mặt Lý Lý Cát mỏng, lúc đầu bảo sao cũng không đồng ý đi cùng tôi, đến khi tôi uy hiếp sau này anh nhất định phải tự mình giải quyết nhu cầu sinh lý anh mới bất đắc dĩ đi theo sau tôi.

Dù trời rất nóng nhưng vẫn đeo kính dâm lớn và khẩu trang, nhìn qua còn tưởng là minh tinh nào.

Vào chợ, đi thẳng tới quầy bán băng đĩa VCD kia.

Bà chủ trông quán nhìn qua cũng biết là người không dễ đối phó, chân bắt chéo, miệng không ngừng nhổ hạt dưa, một đôi ba xem thường xoay xoay, thật đúng là hình tượng kinh điển của nữ chợ vương.

Thật ra không chỉ mình Lý Lý Cát, tôi cũng muốn nửa đường bỏ chạy, nhưng chỉ nghĩ đến việc trả được hàng, hai cái đĩa vô dụng trên tay có thể biến thành một cân thịt bò, tôi đã chiến thắng sự yếu đuối hèn nhát của bản thân, đi thẳng tới trước mặt nữ vương, nói vào điểm chính: "Bà chủ, tôi muốn trả lại hai đĩa này."

Lời vừa nói ra, nữ chợ vương đưa con mắt trân châu từ từ về phía tôi, trình độ kinh khủng như thế này còn lợi hại hơn trong manga.

Thoáng chốc, chợ vừa rồi vẫn còn huyên náo đã yên tĩnh, ánh mắt của mọi người cũng đưa về phía chúng tôi.

Sau lại mới biết, cái quan trọng không phải là tôi trả hàng lại cho nữ vương, chỉ là trước đó đã có mấy thủ hạ của nữ vương vong mạng.

Một là bị nữ vương dùng đôi dép lê nhét vào miệng thối chết, một là bị nữ vương đạp một phát bay đến quán thịt bị dao chém nhầm chết, còn một nữa là bị vỏ dưa nữ vương cắn xuyên qua cổ họng, không thở được chết.

"Lệ thường của Trung Quốc, trong vòng bảy ngày, trả hàng không điều kiện." Tôi không sợ thế lực ác, dựa vào pháp luật bảo vệ quyền lợi của mình.

"Lệ thường của quầy, hàng đã bán ra không thể trả lại." Nữ vương quả nhiên là nữ vương, lý do cũng có thể mạnh mẽ đến mức khiến tôi không thể cãi lại được.

Cứng rắn không được, vậy đành mềm mỏng.

Tôi đẩy Lý Lý Cát thẳng lên phía trước, vỗ ngực anh nói: “Trả hàng sẽ cho bà sờ một cái.”

Nghe vậy, Lý Lý Cát nhìn tôi, đôi mắt chứa lửa.

Ai ngờ nữ vương hừ lạnh một cái: "Bà đây thích Schwarzenegger (2), ai thèm loại ẻo lả này."

Nữ vương không hổ là nữ vương, khẩu vị nặng vậy.

Nghe vậy, Lý Lý Cát quay lại nhìn bà ta, đôi mắt nhỏ ra máu.

Lý Lý Cát không thẹn là đồng chí tốt, cuối cùng cũng đứng cùng một chiến tuyến với tôi.

Bên này chúng tôi đang ám chiến bằng mắt với bà chủ bỗng bên kia chợ lại vang lên tiếng kêu la sợ hãi: "Cảnh sát đến rồi. Chạy mau!!!"

(Nguyên văn câu này là “"Điều tử đến đây! Tránh mau!!!" nhưng ta không hiểu “điều tử” ở đây nói là gì, kết hợp với đoạn dưới ta mạn phép sửa thành cảnh sát)

Sau này mới biết, vừa đúng ngày này có hai tổ chức giao dịch ma túy ở đây.

Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, vì câu nói này mà bọn họ chọn chợ là nơi tiến hành giao dịch.

Rất có đầu óc, đem ma túy đóng gói thật kỹ, nhét đầy trong xác heo, hai nhóm người giả làm người buôn thịt, đang đưa thịt giả trên xe đi, ai ngờ cảnh sát đã nhanh chóng xông đến.

Hai nhóm người ngựa tan tác như ong vỡ tổ, cảnh sát bắt đầu truy đuổi, nháy mắt cả chợ trở nên hỗn loạn.

Giờ phút này, trong mắt của tôi không có bà chủ cửa hàng, không có đám người đang chạy trốn, thậm chí không có cả Lý Lý Cát.

Chỉ có thịt trên xe hàng, tạm thời không ai trông.

Đây chính là một con heo nguyên vẹn, đủ cho tôi ăn bao nhiêu ngày! ! !

Ngay lập tức bỏ nữ chợ vương lại, tôi kéo Lý Lý Cát xuyên đám người chạy như điên đến trước xe hàng.

Vuốt ve thứ thịt vẫn còn đàn hồi, tôi kích động đến mức ngón tay đều run rẩy.

Trong mắt tôi, bọn chúng không phải xác heo, mà là một bàn món ăn: thịt kho, sườn xào chua ngọt, sườn dấm đường, bún thịt, sườn lợn rán, tương móng heo, thịt băm hương cá, thịt xào. . . . .

"Bất Hoan, cổ áo em. . . . . . bị nước miếng thấm ướt." Lý Lý Cát nhắc nhở.

Tôi cầm tay áo anh, lau khóe miệng, tiếp vung tay, hào khí ngàn vạn, ánh mắt kiên định ra lệnh: "Gánh về cho em! ! !"

Có cơ hội mà không tận dụng thật lãng phí, kế hoạch của tôi là cùng với Lý Lý Cát mỗi người gánh một con.

Hai con heo, nếu tiết kiệm có thể ăn ba ngày.

Nhìn thiếu gia Lý Lý Cát dáng vẻ khinh thường dọn xác heo chết, thôi, tự lực cánh sinh, cơm no áo ấm.

Xe hàng khá cao, tôi đành kiễng chân lên phí sức chuyển một con heo xuống .

Ai ngờ do đánh giá thấp cân nặng của con heo kia, giữa đường tay tôi chợt mềm nhũn, xác heo này lại rơi xuống người tôi.

Tôi không chịu được, nhất thời ngã trên mặt đất, cảm thấy trước mắt tối sầm lại, môi bị đập đau nhức, khiến tôi suýt chút nữa ngất xỉu.

Mở mắt ra tôi hận vừa rồi sao không ngất đi - - con heo kia đang mặt đối, miệng đối miệng với tôi.

Nói cách khác, tôi hôn môi một con heo chết.

Lập tức tôi thấy mình sinh vô khả luyến.

Muốn tìm sự an ủi từ Lý Lý Cát, nhưng anh lại giậu đổ bìm leo, mặt cười hả hê: "Bảo em đừng có tham lam loại hời này em lại không tin, giờ thì hay rồi, trộm heo không được lại được cái hôn."

Đẩy đầu heo ra, tôi hít sâu một hơi, sau đó đáp trả Lý Lý Cát nụ cười sâu xa: "Nghĩ đến chuyện tối nay chúng ta phải làm, chờ hôn gián tiếp nó đi."

Nghe vậy, mặt Lý Lý Cát còn thối hơn cái đầu heo trước mặt ta.

Đang âm thầm hả hê, một câu nói đẩy tôi xuống địa ngục: "Lưu Phái, anh đang làm gì vậy? Bọn họ ở bên kia, mau đuổi theo! ! !"

Tôi quay đầu, nhìn thấy người đang đứng cách đấy mười mét.

Anh mặc thường phục, dáng người cao gầy có vẻ mảnh khảnh, tóc vẫn rối bù như vậy, êm dịu, quay lưng về phía mặt trời, màu vàng như đang ẩn núp âm thầm.

Ánh mắt anh trong hơn cả ngôi sao sáng nhất, cao nhất trên bầu trời, tôi không thể với tới được.

Là Cảnh Lưu Phái.

Đầu óc tôi trống rỗng trong hơn mười giây, trời đất dường như tĩnh lặng, trống trải như chỉ còn tôi và anh.

Chỉ có hơn mười giây, nhưng lúc đó, thời gian dài như thương hải tang điền (3).

Những lúc chúng tôi cùng ở trên nóc nhà suốt đêm, những ngày tháng sống dưới chân núi, trong nháy mắt đều ùa về, như thuỷ triều tràn vào mắt tôi, khiến tôi đau đớn nhức nhối.

Tôi hét lên một tiếng, cũng không biết sức lực ở đâu ra, đẩy xác chết hơn trăm cân, ra sức chạy về phía trước.

Tôi ép mình chạy, gió thổi bên tai, thổi bản thân tỉnh ngộ, mình phải tỉnh táo.

Tôi không nhìn đường nhưng vẫn là an toàn nhanh chóng quay về phòng trọ nhỏ.

Mở cửa, tôi chạy thẳng lên giường, mạnh mẽ vùi chính mình vào trong chăn.

Khi gặp lại Cảnh Lưu Phái tôi sẽ làm gì, nói thế nào, tôi đã từng nghĩ tới.

Nhanh chóng nở nụ cười, nói tiếp: "Cảnh Lưu Phái, thật trùng hợp, sao anh lại ở đây?"

Tôi đã từng soi gương luyện tập rất rất nhiều lần, tự cho là mình đã làm rất tốt.

Nhưng khi giờ phút này thật sự đến thì những thứ luyện tập trước kia, sự bình tĩnh và lý trí của tôi tất cả đều hóa thành một khối băng, dưới ánh nắng nóng biến mất không chút vết tích.

Tôi không thể quên anh.

Vĩnh viễn cũng không thể.

Dần dần tỉnh táo lại, tôi nghe thấy tiếng cười lạnh.

Bỗng nhiên ngẩng đầu, tôi thấy Lý Lý Cát đang đứng giữa phòng.

Anh đợi tại chỗ đó đã lâu rồi, anh nhìn chăm chú vào từng cử động của tôi.

Tiếng cười lạnh này là do không thể nhịn được nữa mà bộc phát.

Anh rất tức giận, tôi cảm nhận được..

“Khoảng thời gian mất tích đấy là ở bên anh ta sao?" Giọng anh lạnh băng hỏi.

Tôi không trả lời, nhưng vẻ mặt đã nói cho anh đáp án.

"Xem ra em không thể quên được anh ta." Nhiệt độ trên mặt Lý Lý Cát đã giảm xuống quay về điểm số 0.

Tôi không trả lời, bởi vì những hành động vừa rồi đã cho anh đáp án.

Lý Lý Cát nhìn tôi, đôi mắt như một hồ băng mảnh yên tĩnh, cách biết, giữa hồ chợt tỏa ra một ngọn lửa hừng hực, lao thẳng về phía tôi: "Được, Bất Hoan, được lắm! ! !"

Những lời này đúng nghiến răng nghiến lợi nói, hận ý nồng đậm.

Sau đó, anh lấy túi du lịch dưới gầm giường, nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình.

Lúc lâu sau tôi mới hiểu anh muốn bỏ tôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...