Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cũng đúng.

Đã như vậy, tôi cũng không so đo nữa.

Buông cổ anh ta ra, tôi lại nghi ngờ hỏi.

“Chẳng lẽ, bọn họ thả anh ra?” Tôi nghĩ khả năng này không lớn lắm.

“Tôi lén đến đấy.” Bác sĩ con vịt nói.

“Anh đúng là rất Thần Thông Quảng Đại!” Tôi hơi nghi ngờ nói.

Bác sĩ con vị cười một cách mị hoặc, kề sát tai tôi, nói nhỏ: “Bản lĩnh lớn nhất của tôi không phải chỉ là ở trên giường!”

Nói xong, còn liếm nhẹ vành tai của tôi, kích thích một trận tê dại.

Tôi vội lùi về phía sau một bước.

Bác sĩ con vịt theo sát chân, ôm trọn eo của tôi, như thế nên hạ thân của tôi và hạ thân của anh ta gắt gao ở cùng một chỗ.

Đôi mắt anh ta sáng rực: “Từ việc, lúc nãy cô gầm lên giận dữ trên ban công cho thấy cô và Hà Truân cũng không phải là quá hòa hợp, vẫn còn có chút chưa thỏa mãn, có muốn tôi giúp khai thông một chút hay không?”

Nói xong, anh ta tiếp tục dùng bảo bối đã có phản ứng trêu trọc tôi.

Tôi rất cảm kích ý tốt của anh ta nhưng cũng không muốn nhận nó.

Ít nhất là hiện tại không muốn.

“Có phải anh đã tìm được cách ra ngoài rồi?” Hai tay tôi đẩy lồng ngực của

bác sĩ con vịt ra, cố gắng làm giãn ra chút khoảng cách.

Bác sĩ con vịt quá mạnh mẽ, bây giờ, thân thể tôi đang suy yếu, không thể chịu nổi kích thích mạnh.

“Hôn tôi một cái trước rồi tôi nói cho cô biết.” Mũi của bác sĩ con vịt thật cao, lại sáng bóng như được đánh một lớp phấn, rất đẹp.

Tôi cho

anh ta nhiều hơn thế - - đặt tay lên viên tròn tròn phía bên phải, ngón

cái và ngón giữa cùng bóp, tạo thành “Đạn Chỉ thần công”, nói một cách

dịu dàng mà đầy uy hiếp: “Nếu như anh không định để cho “trứng rách

người chết” thì đừng để tôi hỏi lần thứ hai.”

Bác sĩ con vịt rất thức thời, lập tức đứng thẳng, khôi phục bộ dạng nghiêm

chỉnh: “Đương nhiên là có cách, có một con đường đã được đặc biệt sửa

chữa trở thành đường vận chuyển Heroin, đi thẳng ra ngoài mà

không cần vòng qua trấn nhỏ, chúng ta có thể đi từ con đường đó.”

“Nhưng con đường quan trọng như vậy, nhất định là có lực lượng lính canh giữ rất mạnh.” Tôi suy đoán.

Bác sĩ con vịt lập tức xác nhận suy đoán của tôi là đúng: “Đúng vậy, tổng

cộng có ba trạm kiểm soát, dọc theo bên đường hàng nghìn binh lính cầm

súng canh giữ.”

“Có phải anh muốn tôi làm chuyện gì không?” Tôi nghĩ: bác sĩ con vịt không phải là người thích nói lời vô ích.

Bác sĩ con vịt nở nụ cười tươi như cảnh xuân ở ngọn núi cao và hiểm trở,

chỉ có ở trong núi: “Đúng vậy, chỉ cần cô lấy được tín vật trên người

của Hà

Truân thì có thể thông qua một cách dễ dàng.”

Tôi cảm thấy bác sĩ con vịt coi trọng tôi quá rồi, chính là anh ta chê tôi còn chưa có bị xé xác như mảnh giấy vụn ấy mà.

Trộm tín vật trên người Hà Truân, trừ khi là tôi không muốn sống nữa!

Tôi kiên quyết từ chối.

“Tôi đã liên lạc được với người bên ngoài để tiếp ứng cho chúng ta, chỉ cần

qua được con đường đó là chúng ta có thể tự do.” Bác sĩ con vịt dụ dỗ

tôi.

“Muốn trộm , anh tự đi mà trộm.” Tôi không ăn cái này đâu.

Mạng mất rồi thì cần tự do để làm gì?

Bác sĩ con vịt vẫn bình tĩnh tung ra đòn sát thủ, chỉ vào miếng thịt lớn

vừa được đem tới và nói: “Chẳng lẽ cô muốn ở đây mãi, ăn những loại thức ăn khó nuốt này cả đời?”

Phòng tuyến trong lòng tôi hoàn toàn bị sụp đổ.

Nhắm mắt, nội tâm giãy giụa một lúc lâu, cuối cùng mở miệng một cách khó khăn: “Tôi trộm, nhưng … Có một điều kiện.”

“Cô nói đi.” Bác sĩ con vịt rất hào phóng chấp nhận.

Tôi nói: “ Đêm đó, khi chạy trốn, anh nhất định phải làm cho tôi một bát đùi gà rán thật ngon để tôi gặm trên đường.”

Bác sĩ con vịt: “…….”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...