Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc ấy bề ngoài bẩn thỉu, nội tâm thuần khiết tôi cũng không có ý thức được, ý tứ của những lời này thì tương đương với tôi thừa nhận mình thích tự sờ.

Nhưng Lý Bồi Cổ thật mạnh mẽ, ba giây đồng hồ sau, hắn liền mỉm cười, trong nháy mắt ánh mặt trời nhuộm đầy gương mặt của hắn: "Thật đáng yêu."

Hắn đánh giá như vậy.

Tôi mặt hồng tim đập, trái tim giống như cá đang nằm trên thớt chờ làm thịt, hỗn loạn mà quẩy đập.

Đang lúc Lý Bồi Cổ đưa tay, chuẩn bị cởi xuống cái áo ướt át của tôi thì một người làm đi vào, cung kính nói cho hắn biết, nói ba của hai người bọn họ - cũng chính là đại ca của bang Thanh Nghĩa, người đàn ông của dì Bích gọi điện thoại về.

Lý Bồi Cổ đi phòng sách nghe, lúc gần đi bắt Lý Lý Cát tiếp tục đem tôi tắm rửa sạch sẽ.

Tôi đưa mắt nhìn Lý Bồi Cổ, ánh mắt lưu luyến, giống như con ruồi nhìn thấy mật đường, con cóc nhìn thấy thiên nga, con rùa nhìn thấy hạt đậu.

Không thể phủ nhận, Lý Bồi Cổ cho tôi cảm giác rất giống thịt, nước miếng của tôi bắt đầu nhanh chóng tiết ra, chỉ có thể láy tay áo mà lau.

Mà tôi cầm, là tay áo Lý Lý Cát -- bởi vì tay hắn vừa lúc duỗi đến cổ áo chuẩn bị cởi nút áo của tôi ra.

Một ít nước sáng trong kẹp theo thịt băm dính trong nước miếng, cứ như vậy cố định ở nơi ống tay áo sạch sẽ của Lý Lý Cát.

Lý Lý Cát nổi giận, hắn dùng sức mà chùi vào phần dưới đầu của tôi: "Tao ghét nhất là nước miếng! "

Tôi bị làm cho choáng váng.

Tôi cảm thấy được mình là một người từ nhỏ đều là có thù tất báo, từ con chó to muốn cắn thịt của tôi lại bị tôi cắn một miếng thịt trong việc này cũng có thể thấy được.

Tôi đây là nói đến việc này có ý tứ gì, Lý Lý Cát ở trong lòng tôi cũng không như con chó to kia.

Cho nên, tôi liền trả lại việc ác kia, hóp má lại, chu mỏ, phồng lên, sau đó dùng sức phun.

"Phi", theo thanh âm, đường kính là ba cm một bãi nước miếng chính xác đáp xuống trước ngực Lý Lý Cát.

Hắn chán ghét cởi xuống cái áo đang bị nước miếng của tôi thấm vào, ném ở một bên, sau đó nhìn tôi, mắt bốc lửa.

Tôi cũng vậy nhìn hắn, mở mắt, nhắm mắt, nữa mở mắt, nữa nhắm mắt.

Nói thật, mặc dù giờ phút này Lý Lý Cát để trần nửa thân, nhưng thật sự không có gì đáng xem.

Ý của tôi là, so với sau khi hắn trưởng thành, kém xa.

Hồi lâu, hắn mới cắn răng nghiến lợi ra lệnh: "Cởi quần áo!"

Nói xong, liền đi tiến lên kéo nút áo tôi.

Mới vừa cùng Lý Bồi Cổ diễn xong phim cổ trang đùa giỡn trên giường tôi đây nhất thời lại hóa thân làm liệt nữ bị ác bá đùa giỡn lại thà chết chứ không chịu khuất phục, che cổ áo thật chặt, thế nào cũng không nguyện ý bị Lý Lý Cát cởi.

"Muốn ăn đòn phải hay không?" Lý Lý Cát rất không thể hiểu được, dù sao hai nơi quan trọng của tôi đều lộ rồi, còn sống chết không chịu như vậy hoàn toàn không có cần thiết.

"Tôi không muốn anh cởi." Lúc ấy câu trả lời của tôi là như vậy.

Đôi mắt to và đen của Lý Lý Cát nhất thời trầm xuống: "Ý của mày là, muốn cho đợi anh của tao cởi?"

Tôi rất thành thật.

Tôi gật đầu.

Động tác đó của tôi tựa như một đốm lửa mạnh mẽ, đốt Lý Lý Cát này thành củi khô, hoặc là cây Diệp khô(1), hoặc là nắm than. . . . . . Tóm lại, hắn tự do hăng hái mà mạnh mẽ nỗi lửa bừng bừng rồi.

Lý Lý Cát trực tiếp xông lên, nắm lấy hai cánh tay gầy yếu bình thường như cọng giá của tôi, ném tôi vào trong bồn tắm.

Tôi nằm ở trong bồn tắm, còn chưa kịp đứng lên, Lý Lý Cát liền nhảy vào, đem đầu của tôi mạnh mẽ nhấn vào trong nước, một cái tay khác với lấy khăn lông, dùng sức lau chùi mặt của tôi.

Nước ấm tràn vào mũi miệng, hơn nữa bị khăn lông bao lại, tôi cảm thấy được mình gần như hít thở không thông, cái loại tư vị đó, khó chịu giống như hơn nữa tháng không được ăn thít đến mức phải liều mạng.

Thật may là, Lý Lý Cát cũng không muốn cái mạng nhỏ của tôi, ở khi tôi sắp hôn mê, hắn bắt được tóc tôi, đem đầu của tôi kéo lên.

Tôi tắm trôi đi bùn đất gương mặt lần nữa trở nên sạch sẽ, đối mặt với hắn.

Xuyên qua hơi nước cùng những giọt nước, tôi nhìn thấy Lý Lý Cát đang sững sờ.

Qua một hồi lâu, hắn mới phục hồi tinh thần lại, hắng giọng, nói: "Cởi quần áo thôi."

Tôi vẫn như cũ làm nữ chính trong cảnh diễn ác bá đùa giỡn dân nữ, liều mạng che ngực.

Cái lò nổ Lý Lý Cát lần nữa nổi giận, hắn thô lỗ mà mạnh mẽ níu lấy cổ áo tôi, hướng hai bên xé ra, "Rẹt" một tiếng, tôi cứ như vậy xích lõa ~ trần trụi.

Tôi nói rồi, tôi là có thù tất báo, cho nên tôi đưa tay, kéo lấy quần của hắn, khẽ dùng sức kéo xuống.

Tôi cũng không biết, Lý Lý Cát người này cư nhiên hồi nhỏ cũng không thích mặc quần lót, cho nên sau khi quần bên ngoài bị ta mạnh mẽ cởi xuống, dưa chuột của hắn không có gì ngăn cảng thành công hiện ra giữa không khí.(Bonei: 2 là phụ nữ)

Thủ đoạn độc ác của tôi, tàn phá dưa chuột của Lý Lý Cát.

Trong phòng tắm, truyền ra tiếng hét thảm thiết, làm người ta nghe thấy cũng muốn rơi lệ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...