Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe nói, vào lúc sắp chết, con người ta sẽ nhìn thấy người mà mình thương yêu nhất.

Mà tôi, trong lúc hôn mê lại nhìn thấy vô số bát đùi gà, bay lượn trên không, lúc ẩn lúc hiện.

Thành công này đã giải quyết một vấn đề lớn nhất trong đầu tôi: rốt cuộc loại thịt nào là loại mà tôi thích nhất.

Bây giờ xem ra, đứng đầu hậu cung của tôi không phải ai khác mà chính là đùi gà.

Hình như tôi đang đi trên một con đường rất tối, không thể nhìn thấy cả năm ngón tay, nhưng lại có một bát đùi gà dẫn đường cho tôi đi.

Cuối cùng, trên võ đài trước mặt, tôi đã nhìn thấy một cái đùi gà mặc trang phục lộng lẫy – trên người còn buộc nơ con bướm màu đỏ.

Tôi sung sướng giống như là Lương Sơn Bá được gặp Trúc Anh Đài, Romeo được gặp Juliet, hét một tiếng rồi nhào tới.

Ai ngờ, không biết từ đâu, rất nhiều máy bay trực thăng bay tới, sau đó, vô số chấm đỏ nhắm ngay cái đùi gà đáng yêu, đáng thương lại ngon miệng.

Tim tôi giống như bị sợi dây vô hình trói thật chặt, treo lơ lửng giữa không trung.

Mắt thấy đùi gà sắp bị bắn chết, lòng tôi đau như cắt, lệ rơi đầy mặt, hét thật to về phía cái đùi gà: “Ngươi không thể xảy ra chuyện gì được, nếu có chuyện gì không hay xảy ra với ngươi thì ta cũng chẳng muốn sống nữa!!!”

Đoán rằng vì quá mức kích động nên gào xong thì tôi cũng tỉnh luôn.

Tình cảm của tôi đối với đùi gà là vô cùng sâu sắc, sau khi tỉnh lại phát hiện trên gối ướt đẫm nước mắt nóng hổi.

Dần dần tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm sấp trên giường, muốn cử động cơ thể một chút lại cảm thấy đau đớn tới tê dại ở trên lưng, không nhịn được đành kêu ra tiếng.

Một bàn tay đè bả vai của tôi xuống, ngay sau đó, giọng nói của Hà Truân truyền đến: “Chịu khó nằm yên một chút.”

Âm thanh rất nhẹ, nhưng vẫn tràn đầy vẻ uy nghiêm ra lệnh.

Cứ tưởng rằng, tôi được điều tử giải cứu, bây giờ xem ra, lại rơi vào tay Hà Truân một lần nữa rồi.

Chữ “bi” này phải viết như thế nào đây?

Để xác định tình huống, tôi mở miệng, dò hỏi: “Anh không sao chứ? Bọn họ có hay không động đến anh?”

Nói thật, dĩ nhiên là tôi muốn nghe đáp án là điều tử đã tiêu diệt gọn cả đại bản doanh của Hà Truân và anh ta còn đang phải chạy trốn.

Bởi vì chỉ có như vậy tôi mới có cơ hội chạy trốn.

Hà Truân im lặng, bàn tay nắm bả vai trần của tôi, nóng rực.

Giờ phút này tôi mới phát hiện, toàn thân tôi đều không mặc gì, bởi vì có vết thương trên lưng nên chỉ có thể nằm sấp.

Hồi lâu, Hà Truân không những không trả lời vấn đề của tôi mà còn nói một chuyện khác.

“Tôi không hiểu nổi cô nữa.”

Thật ra thì, tôi cũng không sao hiểu nổi những lời nói này của anh ta, nhưng cha ông ta đã dạy không ngại học hỏi kẻ dưới, nên tôi hỏi: “Có ý gì?”

“Tại sao cô lại muốn cứu tôi?”

Tôi á khẩu không trả lời được.

Thực sự á khẩu không trả lời được.

Hiểu lầm rồi, còn là hiểu lầm to nữa, tôi chỉ muốn cứu đùi gà của tôi thôi!

Hà tiên sinh à anh đã nghĩ quá nhiều rồi!

“Cô có biết vừa nãy cô nói gì trong mơ không?” Hà Truân tiếp tục hỏi.

“Nói gì vậy?” Tôi hơi khẩn trương, mong là không phải lời nói nào chọc cho anh ta giận.

“Cô nói ….” Hà Truân dừng một chút, mở miệng ra lần nữa thì giọng nói hạ thấp ba phần: “Nếu tôi chết, cô cũng ….. không muốn sống nữa.”

Tôi nhớ rất rõ là, lúc đang ngủ đúng là tôi có nói câu này.

Nhưng đối tượng tôi thổ lộ là bé đùi gà đáng yêu, đáng thương lại ngon miệng cơ mà!!!

Hiểu lầm này so với mặt trăng còn lớn hơn!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...