Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tình huống hiện tại chính là: Hà Truân đã đếm tới chín, nhưng bác sĩ con vịt lại bày ra trận thế thề chết không buông, trừ phi cầm đao chém đứt hai cánh tay của anh ta hoặc chặt đứt ngang người tôi.

Tiềm lực của con người quả nhiên là vô hạn, trong lúc “ngàn cân treo sợi tóc”, miệng còn ngậm đùi gà, tôi bước hai chân ra, duỗi hai cánh tay khiêng luôn bác sĩ con vịt ra khỏi xe.

Hơn một trăm cân thịt người sống đó, thậm chí không kịp thở một cái tôi đã khiêng anh ta ra rồi, thật sự là một vận động viên cử tạ tiềm năng!

Không kịp tự khích lệ chính mình một tiếng thì đã nghe thấy một tiếng động lớn ngay bên tai, tập trung nhìn lại, thấy chỗ xe chúng tôi mới vừa ngồi lúc nãy bây giờ đã bị vô số viên đạn bắn thủng lỗ chỗ, dù có bị đánh 100 quyền thì cũng không thể tàn phá tới vậy.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra trên lưng, mới vừa rồi, nếu không phải tôi nhanh chân chạy trốn thì bây giờ có lẽ tôi đã trở thành tổ ong vò vẽ cũng nên.

Hà Truân này quả nhiên là đủ độc ác.

Tôi khiêng bác sĩ con vịt núp trong bụi cỏ, nhìn chiếc xe quân dụng bị bắn mà kinh hồn bạt vía.

“Năm giây sau, tất cả súng nhằm vào bụi cỏ mà bắn.” Hà Truân ra lệnh lần thứ hai.

Tôi C a A a O a, làm thế nào mà thời gian càng ngày càng ngắn thế? Mới lúc trước còn là mười giây, bây giờ, sao đã là năm giây rồi? Bớt hẳn một nửa thời gian!

Cắn đùi gà, định xông ra nhưng vẫn bị bác sĩ con vịt liên lụy như cũ.

Trong miệng ngậm đùi gà, không phát ra được tiếng nào, chỉ có thể dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn Hà Truân

Tôi nghĩ, bằng vào tình nghĩa mấy đêm lăn lộ trên giường thì điểm ăn ý này cần phải có.

Tôi: Hà Truân à! Không phải là tôi không muốn chạy trốn mà là tôi đang bị lôi kéo không chạy trốn ra chỗ anh được, tin tưởng tôi, anh là người hiểu tôi mà, tha thứ cho tôi có được không?

Hà Truân: ……… Cô đang cố nói cái quái gì vậy, một chữ tôi cũng không hiểu.

Khai thông thất bại.

Sự thật xương máu đã đủ chứng minh rằng giữa tôi với Hà Truân chỉ có gian tình chứ không hề có chút xíu tình cảm nào.

Mà cái mỗi lần mút vào chỗ mẫn cảm nóng bỏng như nham thạch nóng chảy trên ngực tôi giống như đôi môi lại bắt đầu hoạt động.

“Năm, bốn, ba …….”

Đùi gà còn ngậm ở trong miệng, chưa nuốt được tẹo nào – Tôi tuyệt đối không thể chết được.

Tiềm năng lại bộc phát một lần nữa, ném tên bác sĩ con vịt vẫn làm tôi bị liên lụy một cái vào chỗ sâu nhất trong bụi cỏ, sau đó mở hai chân ra, giang hai tay, đón lấy vô số họng súng, lao vào vòng tay của Hà Truân.

Chỉ có ở bên cạnh anh ta – Tôi mới có thể gặm sạch sẽ cái đùi gà đáng chết này.

Tôi kích động chạy tới, lại không chú ý tới cách Hà Truân hai mét có một tảng đá lớn, chân bị vấp mạnh một cái, cơ thể như là mũi tên lao về phía trước.

Lao luôn vào trong ngực của Hà Truân.

Lẽ ra, có mỹ nhân trong ngực thì Hà Truân phải tương đối hưởng thụ mới đúng, nhưng ai có thể ngờ tới, đùi gà của tôi lại từ trước ngực rơi đúng vào trong áo khoác của anh ta.

Cũng là do động lực học và quán tính nữa, thêm cả việc chiếc áo của anh ta đang mở khóa tạo thành.

Cơ thể Hà Truân cứng đờ, tôi đoán, anh ta chắc không thích ăn đùi gà.

Kén ăn không phải là bé ngoan, tôi âm thầm tiến hành khinh bỉ anh ta một lần từ đầu tới chân.

Đôi mắt của Hà Truân, nhìn vào chiếc đùi gà bị rơi vào bụng và áo khoác của anh ta, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt kia …. Trời ơi, tôi thật đúng là không thể lạc quan cho được.

Chỉ có điều, dù thế nào đi nữa thì anh ta đã dùng ánh mắt để giết chết tôi không chỉ một hai lần rồi, cho nên tôi cũng đã tập mãi thành quen luôn.

Mặc kệ, không để ý, tôi chuẩn bị thò tay vào bên trong áo khoác của anh ta, móc đùi gà ra.

Nhưng đúng lúc này, xung quanh có điều khác thường.

Có rất nhiều tạp âm, giống như có cái lồng rất lớn chụp lấy chúng tôi một cách nhanh chóng. Xung quanh tôi, tiếng bước chân dồn dập, trên đỉnh đầu, có vài chiếc máy bay đinh tai nhức óc, còn có vô số ánh sáng chói mắt nữa.

Bình thường, nếu có cảnh tượng như thế này xuất hiện thì chính là điều tử - mẩu giấy ra sân (SR mọi người nha! Chỗ này không bít là gì nữa)

Quả nhiên, một âm thanh truyền tới qua loa: “Người phía dưới nghe đây, các người đã bị bao vây, mau hạ vũ khí xuống!!!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...